Vẫn không một tin nào từ em.
Tôi vào xe và lái đi.
Chiếc xe thuộc về Adam Cassidy. Đáng lẽ cậu ấy nên ở trường. Nhưng tôi đã gọi lên văn phòng vờ là bố cậu và báo rằng hôm nay cậu có cuộc hẹn với bác sĩ.
Có thể nó sẽ kéo dài cả một ngày.
Hai giờ lái xe. Tôi biết rằng mình nên dành thời gian đó để hiểu hơn về Adam Cassidy, nhưng có vẻ như cậu kém quan trọng hơn ngay lúc này. Tôi từng trú ngụ trong một sự sống như thế mọi lúc - kiểm tra xem mức tối thiểu cần biết về một người để có thể vượt qua một ngày. Tôi giỏi xoay xở đến mức mình có thể vượt qua một ngày mà không cần phải kết nối lần nào. Tôi chắc rằng có những ngày trống rỗng đối với chính những thể xác mà tôi từng trú ngụ, bởi bản thân chúng cũng rỗng tuếch đến lạ thường trong tôi.
Tôi dành hầu hết thời gian lái xe nghĩ về Rhiannon. Làm sao để khiến em trở lại. Làm sao để không vuột mất em. Làm sao để điều ấy xảy ra. Chính điều cuối cùng mới thật trắc trở làm sao.
Khi tôi đến trường em, tôi đỗ lại ngay bãi đỗ lần trước của Amy Tran.
Trường học đã vào guồng từ lâu, nên khi tôi mở cửa, tôi dấn vào ngay đám lao xao. Đang lúc giữa hai buổi học, và tôi có hai phút để tìm được em.
Tôi không biết em đang ở đâu. Tôi càng không biết buổi học nào đang bắt đầu. Tôi chỉ đơn giản là bước ngang qua các sảnh, tìm kiếm em. Mọi người xô lướt qua tôi, nhắc nhở rằng phải chú ý tôi đang đi đâu. Tôi không quan tâm. Nơi đây có nhiều người khác nữa, và nơi đây cũng có em. Tôi chỉ chú tâm vào em thôi.
Tôi để vũ trụ này lên tiếng chỉ tôi đến nơi cần đến. Tôi chỉ dựa vào sự phán đoán của bản thân, biết rằng nó đến từ một nơi nào đó không phải con người tôi hiện tại, một nơi nào khác xa thân thể này.
Em đang quay vào lớp học. Nhưng em dừng lại. Nhìn lên. Nhận ra tôi.
Tôi không biết làm thế nào có thể giải thích được. Tôi ở trên ốc đảo riêng tôi giữa sảnh này với bao người khác. Em ở trên một đảo ốc khác. Tôi nhìn thấy em, và em biết chính xác tôi là ai. Làm sao em biết? Nhưng em biết, thế thôi.
Em rời khỏi lớp học, bước về phía tôi. Một tiếng chuông nữa ngân vang và những người kia uể oải rời khỏi sảnh, để lại chúng tôi một mình bên nhau.
“Chào,” em nói.
“Chào,” tôi chào.
“Mình nghĩ cậu sẽ đến.”
“Cậu giận mình à?”
“Không, mình không giận cậu.” Em liếc nhìn lại lớp học. “Mặc dù Chúa biết rằng cậu ảnh hưởng xấu tới bảng điểm danh của mình.”
“Mình không tốt cho bất cứ sự điểm danh của ai cả.”
“Hôm nay tên cậu là gì thế?”
“A,” tôi bảo em. “Với cậu, sẽ luôn là A.”
***
Em có một bài kiểm tra vào tiết học tới chẳng thể bỏ qua, nên chúng tôi đành ở lại khuôn viên trường. Khi chúng tôi va phải những đứa trẻ khác - những đứa không có lớp tiết hiện tại, cả những đứa trốn học - em cảnh giác nhiều thêm.
“Justin có ở trong lớp không?” tôi hỏi, để gán cho nỗi sợ của em một cái tên.
“Ừ. Nếu anh ấy quyết định đi học.”
Chúng tôi tìm ra một phòng trống và vào bên trong. Từ tất thảy những món đạo cụ đậm chất Shakespeare treo trên tường, tôi đoán chúng tôi đang ở trong một lớp Anh ngữ. Hoặc kịch nghệ.
Chúng tôi ngồi ở dãy phía sau, ngoài tầm nhìn ở cửa sổ trên cửa ra vào.
“Làm sao cậu biết được đó là mình?” tôi cần phải hỏi rõ.
“Cái cách cậu nhìn mình,” em nói. “Không thể nào là một ai khác được.”
Đây là thứ mà tình yêu làm được: khiến bạn muốn viết lại cả thế gian. Nó khiến bạn muốn tạo dựng tính cách, xây dựng khung cảnh, dẫn dắt tình tiết. Người mà bạn yêu ngồi đối diện, và bạn muốn làm mọi thứ trong khả năng của mình để điều ấy trở thành tất nhiên, kéo dài mãi mãi. Và khi chỉ có hai người bạn thôi, một mình trong một căn phòng, bạn có thể vờ như đây là cách nó diễn ra, là cách nó sẽ diễn ra.
Tôi nắm tay em và em không giằng ra. Là do một cái gì đó giữa chúng tôi đã đổi khác, hay chỉ là do thể xác tôi đổi khác? Có phải sẽ dễ hơn cho em khi nắm lấy tay Adam Cassidy không?
Mọi thứ trở nên im lặng lạ thường. Điều ấy chẳng dẫn đến thứ gì khác hơn một cuộc chuyện trò thật lòng.
“Mình xin lỗi về buổi tối hôm đó,” tôi nói lần nữa.
“Mình cũng có lỗi. Mình không nên gọi cho anh ấy.”
“Cậu ta nói gì? Sau đó?”
“Anh không ngừng gọi cậu là ‘thứ quỷ cái da đen’.”
“Thú vị thật.”
“Mình nghĩ anh cảm giác được đó là một cái bẫy. Mình không biết nữa. Anh ấy biết có cái gì đó không ổn.”
“Vậy đó là lý do tại sao cậu ta vượt qua được thử thách.”
Rhiannon gạt đi. “Thế không công bằng.”
“Mình xin lỗi.”
Tôi tự hỏi tại sao em đủ mạnh mẽ để nói không với tôi, nhưng không thế khi nói với cậu ta.
“Cậu muốn làm gì?” tôi hỏi em.
Em bắt lấy cái nhìn thoáng qua của tôi một cách hoàn hảo. “Cậu muốn mình làm gì?”
“Mình muốn cậu hãy làm bất cứ gì cậu cảm thấy là tốt nhất cho cậu.”
“Đó là câu trả lời không thỏa đáng,” em bảo tôi.
“Tại sao?”
“Bởi đó là một lời nói dối.”
Em đang rất gần, tôi nghĩ. Em đang rất gần, và tôi chẳng thể nào với tới em.
“Hãy quay lại câu hỏi ban đầu của mình,” tôi nói. “Cậu muốn làm gì?”
“Mình không muốn vứt bỏ mọi thứ cho một điều mông lung.”
“Một điều mông lung gì chứ?”
Em cười. “Thật sao? Mình cần phải giải thích cho cậu sao?”
“Cậu biết cậu là người quan trọng nhất đối với mình. Đó là điều chắc chắn.”
“Mới chỉ trong hai tuần. Đó là mông lung.”
“Cậu biết về mình nhiều hơn bất cứ ai.”
“Nhưng mình không thể làm điều tương tự cho cậu được. Không thể.”
“Cậu không thể phủ nhận rằng có một điều gì đó giữa chúng ta.”
“Không. Giữa chúng ta đã có gì đó. Hôm nay khi mình nhìn thấy cậu - mình không hề biết rằng mình đang đợi chờ cậu cho đến khi cậu ở đó. Và rồi tất thảy những chờ đợi đó biến nhanh khỏi mình trong phút chốc. Đó chính là một điều gì đó… nhưng mình không rõ nó có chắc chắn không.”
Mình biết mình đang trông chờ ở cậu điều gì, tôi những muốn nói ra. Nhưng tôi dừng lại. Bởi tôi nhận ra rằng đó sẽ lại là một lời nói dối khác thôi. Và em sẽ trách cứ điều đó.
Em nhìn đồng hồ. “Mình cần phải chuẩn bị cho bài kiểm tra. Và cậu thì còn một đời sống khác cần phải trở về.”
Tôi không thể nào chịu đựng được. Đành cất tiếng hỏi, “Cậu không muốn nhìn thấy mình sao?”
Em dừng lại đó trong một khoảnh khắc. “Có. Và không. Cậu sẽ cho rằng điều ấy khiến mọi thứ dễ dàng hơn, nhưng thật ra nó khiến mọi việc trở nên khó khăn hơn.”
“Vậy là mình không nên ở đây?”
“Hãy duy trì liên lạc qua email trong khoảng thời gian này. Được chứ?”
Và như thế, vũ trụ này đã trật quỹ đạo. Cứ như thế, những điều to lớn dường như bé lại thành một quả bóng và trôi tuột khỏi tầm tay tôi.
Tôi cảm thấy điều ấy, và em thì không.
Hay tôi cảm thấy điều ấy, và em sẽ không.