Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6003

❊ ❊ ❊

Tôi không còn một mình khi thức dậy vào sáng hôm sau.

Tôi ngủ chung phòng với hai cậu trai khác nữa - là những người anh em, Paul và Tom. Paul hơn tôi một tuổi. Tom là anh song sinh. Còn tên tôi là James.

James bự con - một cầu thủ bóng đá. Tom cũng to cỡ thế. Paul thậm chí còn lớn hơn.

Căn phòng sạch sẽ, nhưng kể cả trước khi tôi biết mình đang sống ở thị trấn nào, tôi đã biết được chúng tôi sống trong một nơi không lấy gì làm đẹp đẽ. Đây là một gia đình đông đúc, sống chen chúc trong một căn nhà bé tẹo. Sẽ không có máy tính. James sẽ không có xe hơi.

Nhiệm vụ của Paul - tự anh đảm đương lấy hoặc ngược lại - là đánh thức chúng tôi và đưa cả nhà ra ngoài. Bố không có nhà từ ca trực đêm qua, và mẹ thì đang trên đường đến chỗ làm. Hai chị gái chuẩn bị tắm xong cả rồi. Kế tiếp sẽ đến lượt chúng tôi.

Tôi kết nối và nhận thấy rằng mình đang trong thị trấn kế cạnh nơi Nathan ở, hơn một giờ đồng hồ để đến được với Rhiannon.

Sẽ là một ngày vất vả đây.

***

Chuyến xe buýt đến trường mất bốn mươi lăm phút. Khi đến nơi, chúng tôi thẳng tiến đến nhà ăn cho suất điểm tâm miễn phí. Tôi quả thật kinh ngạc trước sự hảo ăn của James - anh bạn ngốn ngấu bánh kếp từ cái này đến cái kia, và vẫn còn đói hau háu. Tom hợp rơ với anh ấy từ cái cắn đến cái nhai.

May thay, tôi được học trong sảnh tiết đầu tiên. Rủi sao, vẫn còn mấy bài tập mà James cần phải làm cho xong. Tôi đẩy nhanh tiến độ hết mức có thể, và có khoảng mười phút để truy cập máy tính lúc cuối giờ.

Một lời nhắn từ Rhiannon, được viết vào buổi sáng.

A,

Mình muốn tin cậu, nhưng chẳng biết phải làm sao cả.

Rhiannon

Tôi hồi âm:

Gửi Rhiannon,

Cậu không cần phải làm gì cả. Chỉ cần chuẩn bị tinh thần và mọi chuyện sẽ xảy ra như nó vốn sẽ thế.

Mình đang ở Laurel, cách cậu hơn một tiếng lái xe. Mình đang ở trong thân xác của một cầu thủ bóng đá tên James. Mình biết nghe nó kỳ lạ. Nhưng mà, như mọi điều mình từng nói với cậu là sự thật.

Thân mến,

A

Chỉ còn lại thời gian vừa đủ để tôi kiểm tra hộp thư của mình. Một bức thư khác từ Nathan.

Ngươi không thể trốn tránh câu hỏi của ta mãi mãi. Ta muốn biết ngươi là ai. Ta muốn biết vì sao ngươi lại làm những chuyện ngươi đang làm.

Nói cho ta nghe.

Lại một lần nữa, tôi bỏ ngỏ câu trả lời, để mặc cậu ấy. Tôi không rõ mình có nợ cậu chàng một lời giải thích hay không. Có lẽ tôi nợ cậu một cái gì đấy. Nhưng tôi không chắc cái đấy liệu có là một lời giải thích.

Tôi phải chịu đựng qua giờ ăn trưa. Tôi muốn đến thư viện ngay tức khắc để kiểm tra email lần nữa. Nhưng James đói rồi, Tom thì đang ngồi cùng cậu ấy, và tôi thì sợ rằng nếu cậu chàng không dùng bữa trưa này, sẽ không còn gì để ăn nữa cho đến giờ cơm tối. Tôi đã kiểm lại, chỉ còn khoảng ba đô trong ví cậu thôi, bao gồm cả mấy xu lẻ.

Tôi nhận lấy bữa trưa và vội vàng ăn. Rồi tôi lấy cớ để lảng đến thư viện, khiến cho Tom không thể không tìm thấy hứng thú móc mỉa, tuyên bố rằng “Thư viện chỉ dành cho bọn con gái”. Quả là một người anh em chân thành, tôi đáp, “ôi, hèn chi anh chưa từng cua được một cô nào.” Một cuộc vật lộn sắp được lên sàn rồi đây. Tất cả những điều ấy tiêu tốn một mớ thời gian mà tôi cần.

Khi tôi đến thư viện, mấy cái máy tính đều đã được chiếm hết. Tôi đành đứng án ngữ trước một đứa năm nhất khoảng chừng hai phút trước khi cậu ta sợ sệt mà nhường chỗ cho tôi. Tôi nhanh chóng kiểm tra phương tiện công cộng để rời đi, và nhận ra mình cần đi những ba tuyến xe buýt để đến được nơi Rhiannon sống. Tôi sẵn lòng làm thế, nhưng khi tôi kiểm tra hộp thư, một tin nhắn khác đến từ Rhiannon, mới vừa hai phút trước.

Chào A,

Cậu có xe không? Nếu không, mình có thể đến chỗ cậu. Laurel có cà phê Starbucks đấy. Mình nghe nói chưa từng có điều tồi tệ xảy ra ở Starbucks. Cho mình biết nếu cậu muốn gặp ở đó.

Rhiannon

Tôi đáp:

Rhiannon,

Mình rất cảm kích nếu cậu tới đây. Cảm ơn cậu.

A

Hai phút sau, một bức thư mới từ cô ấy:

A,

Mình sẽ có mặt ở đó lúc năm giờ. Không thể chờ được đến lúc được nhìn thấy hình dạng cậu hôm nay.

(Vẫn không thể tin nổi chuyện này.)

Rhiannon

Tôi cảm nhận được nỗi lắng lo lẫn lộn với sự chờ mong. Em đã có thời gian để suy nghĩ về chuyện này, và nó không khiến em quay lưng lại với tôi. Hơn hẳn những gì mà tôi có thể đòi hỏi. Tôi cẩn trọng để không tỏ ra quá cảm kích, phòng khi nó sẽ bay biến đâu mất.

Khoảng thời gian còn lại ở trường không có gì bất thường… ngoại trừ tiết thứ bảy. Cô French, giáo viên sinh học, mắng mỏ một đứa nhóc vì không chịu làm bài tập về nhà. Đó là bài tập thí nghiệm, và cậu nhóc để giấy trắng.

“Em không biết cái gì đã nhập vào mình nữa,” kẻ lười nhác nói. “Có lẽ em bị một tên quỷ dữ chiếm đoạt mất rồi!”

Bọn còn lại của lớp ngồi cười ha hả, và kể cả cô French cũng phải lắc đầu.

“Phải đấy, tao cũng bị quỷ dữ chiếm đoạt đây này,” một thằng khác lên tiếng. “Sau khi tao nốc cạn bảy ly bia!”

“Được rồi đấy cả lớp,” cô French nghiêm nghị. “Đủ rồi đấy.”

Đó là cách họ nói về nó - tôi biết câu chuyện của Nathan đang được lan truyền rồi đây.

“Này,” tôi nói với Tom khi chúng tôi tiến về bãi tập bóng đá, “anh có nghe nói về thằng nhóc ở Monroeville nói mình bị quỷ dữ nhập vào không?”

“Cái thằng này,” anh đáp, “chúng ta vừa nói về nó hôm qua mà. Tin đó phủ khắp các mặt báo.”

“Ừ, ý em là, anh có nghe thêm tin gì hôm nay không?”

“Còn gì để nói được nữa? Thằng nhỏ bị bắt vì một lời dối trá điên khùng, và giờ những kẻ sùng đạo khùng điên muốn nó trở thành nhân vật đại diện cho họ. Anh cảm thấy phần nhiều là thương cảm cho nó.”

Tôi nghĩ không ổn rồi.

Huấn luyện viên của chúng tôi cần phải đi đến lớp của vợ ông ấy, Lamaze, ông cứ cằn nhằn suốt về nó với chúng tôi, nhưng ông buộc phải kết thúc buổi tập luyện sớm. Tôi nói với Tom rằng mình sẽ chạy đến Starbucks, và anh ấy nhìn tôi như thể tôi hoàn toàn dại gái đến mức vô phương cứu chữa. Tôi trông chờ vào lời phản đối của anh, và nhẹ nhõm làm sao khi nhận được nó.

Em vẫn chưa có mặt ở đó khi tôi đến, nên tôi gọi một ly đen đá nhỏ - thứ duy nhất tôi đủ khả năng chi trả - rồi ngồi đó và đợi chờ em. Quán đông đúc, và tôi phải tỏ ra hung hăng một tẹo để giữ cho cái ghế còn lại ở bàn mình không bị lấy đi.

Cuối cùng, khoảng năm giờ hai mươi, em đến. Em lướt nhìn đám đông và tôi đưa tay vẫy. Dù cho tôi đã nói trước với em mình là một cầu thủ bóng đá, em vẫn có chút giật mình. Nhưng em vẫn bước vào.

“Được rồi,” em nói. “Trước khi chúng ta trao đổi một lời nào, mình muốn nhìn thấy điện thoại của cậu. Mình muốn xem tất cả không sót cuộc thoại nào cậu đã gọi và nhận trong tuần qua. Nếu đây không phải một trò đùa ghê gớm, cậu không có gì phải giấu.”

Tôi lấy điện thoại của James ra, thứ mà em còn rõ cách dùng hơn cả tôi.

Sau một vài phút tìm kiếm, em trông thỏa mãn.

“Giờ, mình sẽ kiểm tra cậu một chút,” em nói, trả lại điện thoại cho tôi. “Đầu tiên, mình đã mặc gì trong cái ngày Justin đưa mình ra bãi biển?”

Tôi cố phác họa ra trong đầu. Tôi cố giữ chặt từng chi tiết. Nhưng tất thảy cứ vơi dần đi. Tôi khắc ghi hình bóng em, chứ không phải những món đồ em mặc.

“Mình không biết,” tôi nói. “Cậu có nhớ Justin đã mặc gì không?”

Em nghĩ về nó trong một giây. “Có lý. Chúng tôi có âu yếm gì nhau không?”

Tôi lắc đầu. “Chúng ta dùng chăn để trải ra nằm, nhưng chỉ hôn. Và thế là đủ…”

“Và mình đã nói gì khi mình rời khỏi chiếc xe?”

“ ‘Đó là một nốt nhạc tuyệt đẹp’.”

“Chính xác. Hỏi nhanh, tên bạn gái của Steve là gì?”

“Stephanie.”

“Và buổi tiệc kết thúc lúc mấy giờ?”

“Mười một giờ mười lăm.”

“Và khi cậu ở trong thân xác của cô gái mà mình đã dẫn đi khắp các lớp học của mình, trong mẩu giấy cậu chuyển cho mình có ghi những gì?”

“Cái gì đó như là, ‘Mấy lớp ở đây cũng chán như ở cái trường mình đang theo học vậy’.”

“Và cái nút bấm trên cặp táp cậu ngày hôm đó hình gì?”

“Chú mèo hoạt hình Nhật.”

“Được thôi, hoặc cậu là kẻ nói dối siêu đẳng, hoặc cậu đổi cơ thể hàng ngày. Mình không biết cái nào đúng.”

“Là cái thứ hai.”

Tôi nhận thấy, đằng sau vai Rhiannon, một người đàn bà đang nhìn chúng tôi đầy tọc mạch. Bà ta đã nghe thấy những gì chúng tôi nói rồi sao?

“Mình ra ngoài đi,” tôi thì thầm. “Mình cảm giác chúng mình có thể bị nghe lỏm.”

Rhiannon nhìn cảnh giác. “Có lẽ nếu cậu là một cô nàng cổ động viên thon thả lần nữa. Nhưng - mình không chắc cậu có nhận ra hết hay không - hôm nay cậu là một thằng nhóc cao to, đáng sợ. Tiếng mẹ vẫn văng vẳng trong đầu mình đây: ‘Không được vào chỗ tối’.”

Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ, về phía cái ghế dài đặt dọc theo con đường.

“Đang là ban ngày, chỉ là không muốn có ai nghe trộm.”

“Được rồi.”

Khi chúng tôi ra ngoài, người đàn bà nghe lỏm ấy trông khá thất vọng. Tôi nhận thấy có bao nhiêu người đương ngồi quanh chúng tôi mở laptop và sổ tay của họ ra, và hy vọng rằng không một ai trong số ấy ghi chú điều gì.

Khi chúng tôi đến bên cái ghế dài, Rhiannon để tôi ngồi xuống trước, để em có thể xác định khoảng cách khi chúng tôi ngồi cách xa nhau, một khoảng khá lớn rồi đấy.

“Vậy cậu nói là cậu đã như thế này từ cái ngày cậu được sinh ra à?”

“Phải. Mình không thể nhớ có gì khác biệt không nữa.”

“Vậy nó diễn ra như thế nào? Cậu không thấy bối rối sao?”

“Mình đoán là mình đã quen rồi. Mình chắc là, lúc đầu ấy, mình phát hiện ra nó cũng chỉ diễn ra như cuộc sống của mọi người thôi. Ý mình là, khi cậu là một đứa bé, cậu không quan tâm lắm chuyện ai đang săn sóc cho cậu, miễn là có ai đó đang làm thế thôi. Và là một đứa bé, mình nghĩ nó giống như một trò chơi vậy, và trí não mình học được cách kết nối - cậu biết đấy, nhìn vào ký ức của thân xác - một cách tự nhiên. Nên mình luôn biết được tên mình là gì, và mình đang ở đâu. Cho đến khi mình lên bốn hay năm thì mình bắt đầu nhận ra mình khác biệt thế nào, và cho đến khi mình lên chín hay mười thì mình thật sự muốn nó dừng lại.”

“Cậu từng muốn thế sao?”

“Dĩ nhiên rồi. Hãy tưởng tượng mình đang nhớ nhà, nhưng lại không có nhà để mà nhớ. Nó giống thế đấy. Mình muốn có bạn bè, có mẹ, có bố, một chú chó nữa - nhưng mình không thể bám víu lấy ai quá một ngày. Tàn nhẫn lắm. Có những đêm mình nhớ đã la hét và khóc lóc ra sao, cầu xin bố mẹ mình đừng bắt mình phải đi ngủ. Họ không thể nào hiểu được cái gì làm mình sợ đến thế. Họ nghĩ có một con quái vật dưới gầm giường, hoặc chỉ là một mánh để mình có thêm vài câu chuyện kể trước giờ ngủ mà thôi. Mình chưa khi nào có thể thật sự giải thích với họ, không phải theo cái cách mà họ cho là hợp lý. Mình nói với họ mình không có muốn đi đâu hết, và họ đảm bảo với mình là không có đi đâu. Chỉ là đi ngủ thôi. Mình bảo họ đó là hai chuyện đó giống nhau, nhưng họ lại nghĩ mình thật ngờ nghệch.

“Cuối cùng mình cũng thích nghi được với nó. Mình cần phải thấy thế. Mình nhận ra rằng đây là cuộc đời mình, và mình chẳng thể làm được gì nữa. Mình không thể kháng cự lại cơn sóng, nên mình quyết định sẽ nổi trôi theo.”

“Cậu đã kể câu chuyện này bao nhiêu lần rồi?”

“Chưa lần nào cả. Mình thề. Cậu là người đầu tiên.”

Đáng lẽ nó sẽ khiến em thấy đặc biệt - lời ấy thốt ra là để em cảm nhận được sự đặc biệt - nhưng thay vào đó dường như nó lại khiến em lắng lo.

“Cậu cần phải có bố mẹ, đúng không? Ý mình là, tất thảy chúng ta đều có bố mẹ mà.”

Tôi nhún vai. “Mình không có ý niệm gì. Mình nghĩ thế đấy. Nhưng có vẻ như mình không có một ai có thể hỏi được cả. Mình chưa từng gặp ai như mình cả. Mình không cần thiết phải biết làm gì.”

Rõ ràng từ biểu cảm đó, em nghĩ tôi đang kể em nghe một câu chuyện buồn - một câu chuyện vô cùng buồn bã. Tôi không biết làm sao để bày tỏ cho em hiểu rằng không phải lúc nào cũng buồn đâu.

“Mình chỉ lướt qua ngang đời sống này thôi,” tôi nói. Rồi dừng. Tôi không biết cái gì tiếp theo.

“Cậu nói tiếp đi,” em bảo tôi.

“Chỉ là - mình biết nghe như một cách sống rất kinh khủng, nhưng mình lại được nhìn thấy rất nhiều thứ. Thật khó khi ở trong một thể xác mà có thể cảm nhận được đời sống này thật sự là như thế nào. Cậu sẽ bị dấn sâu vào con người cậu đang cư ngụ. Nhưng khi con người cậu đổi thay mỗi ngày - cậu được chạm đến những cõi đời nhiều hơn. Kể cả những chi tiết tầm thường nhất. Cậu thấy được vị anh đào khác ra sao với từng người khác nhau. Màu xanh trông khác đi. Cậu thấy được những cậu trai kỳ lạ trong những nghi thức hành lễ cần phải chứng tỏ sự ảnh hưởng mà không hề thừa nhận nó. Cậu học được rằng khi bố mẹ cố gắng nói chuyện với cậu vào cuối ngày, thì đó là một dấu hiệu của những người bố người mẹ tốt, bởi vì cậu thấy đấy, có rất nhiều bố mẹ đã không dành thời gian như thế cho con cái. Cậu học được một ngày thực sự đáng giá đến thế nào, bởi vì tất thảy chúng đều rất khác biệt. Nếu bạn hỏi hầu hết mọi người điểm khác biệt giữa thứ hai và thứ ba, có thể họ sẽ nói cậu nghe những món họ chuẩn bị cho từng bữa cơm tối. Không phải mình. Bằng việc nhìn thấy cuộc sống từ rất nhiều góc độ khác nhau, mình nhận thức được nhiều về tầm vóc của nó.”

“Nhưng cậu không bao giờ được nhìn mọi thứ nhiều hơn, đúng chứ?” Rhiannon hỏi. “Mình không có ý phá hỏng những gì cậu vừa mới nói. Mình nghĩ mình hiểu được nó. Nhưng cậu chưa bao giờ có một người bạn cậu quen biết trong mười năm. Cậu chưa từng nhìn thấy một chú cún lớn lên. Cậu chưa từng thấy tình yêu của bố mẹ theo thời gian rối tung lên như thế nào. Và cậu chưa từng có một mối quan hệ nào kéo dài hơn một ngày, không cần phải nói đến hơn một năm.”

Tôi đáng lẽ phải biết sẽ phải quay lại vấn đề này.

“Nhưng mình nhìn thấy nhiều thứ,” tôi bảo em. “Mình đã quan sát. Mình biết mọi thứ vận hành ra sao.”

“Từ bên ngoài hả? Mình không nghĩ là cậu có thể hiểu được khi ở bên ngoài.”

“Mình nghĩ cậu đã đánh giá thấp việc vài thứ có thể được suy đoán thế nào khi ở trong một mối quan hệ.”

“Mình yêu anh ấy,” em nói. “Mình biết cậu không hiểu được đâu, nhưng mình thì có.”

“Cậu không nên thế. Mình đã nhìn thấy anh ta từ bên trong. Mình biết.”

“Trong một ngày. Cậu nhìn thấy anh ấy chỉ trong một ngày.”

“Và trong một ngày, cậu đã nhìn thấy anh ta có thể là ai. Cậu càng yêu anh ta khi anh ta là mình.”

Tôi vươn ra lần nữa để chạm đến bàn tay em, nhưng lần này em lại nói, “Không. Đừng.”

Tôi chết lặng.

“Mình có bạn trai rồi,” em nói. “Mình biết cậu không thích anh ấy, và mình cũng có lúc không chịu nổi anh ấy. Nhưng đó là sự thực. Bây giờ, mình sẽ thừa nhận, rằng cậu có khiến mình thật sự nghĩ rằng cậu là, quả thực, cùng một người mình đã gặp trong năm thân xác khác nhau. Có nghĩa là, có lẽ mình cũng phát điên như cậu mất rồi. Mình biết cậu nói cậu yêu mình, nhưng cậu không thật sự biết mình đâu. Cậu chỉ biết mình qua một tuần. Và mình thì cần gì đó hơn thế.”

“Nhưng cậu không cảm thấy được gì ngày hôm đó sao? Trên bãi biển? Không phải mọi thứ dường như rất hoàn hảo sao?”

Lại lần nữa nó đây - lực đẩy đưa của đại dương, tiếng ngân nga của vũ trụ. Một tay dối lừa giỏi hơn sẽ muốn chối từ. Nhưng một số trong chúng tôi không muốn sống đời sống mình như kẻ lừa dối ấy. Em cắn môi và gật đầu.

“Phải. Nhưng mình không biết mình cảm thấy thế là vì ai. Kể cả nếu mình tin rằng đó là cậu, cậu cần phải hiểu rằng những gì mình đã có với Justin rất quan trọng. Mình sẽ không cảm thấy như thế với một người xa lạ. Sẽ không hoàn hảo nhường ấy.”

“Làm sao cậu biết được?”

“Đó là quan điểm của mình. Mình không biết.”

Em nhìn điện thoại, và cho dù em có thật sự cần phải đi hay không, tôi biết rằng đó là dấu hiệu em sẽ đi.

“Mình cần phải về cho kịp bữa tối,” em bảo.

“Cảm ơn cậu đã đi cả đoạn đương đến đây,” tôi bảo em.

Khó xử rồi đây. Thật khó xử rồi đây.

“Chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?” tôi hỏi.

Em gật.

“Mình sẽ chứng minh cho cậu thấy,” tôi nói với em. “Mình sẽ cho cậu thấy điều đó thật sự nghĩa là gì.”

“Gì cơ?”

“Tình yêu.”

Điều này có làm em sợ? Ngượng ngùng? Hy vọng?

Tôi không biết. Tôi không đủ chắc để phán đoán được gì.

Tom không giấu giếm gì mà ném cho tôi một cái nhìn đầy thương cảm khi tôi về đến nhà - phần vì tôi đã đến Starbucks, và một phần vì tôi phải cuốc bộ tận hai dặm để về nhà, và trễ giờ cơm tối, khiến bố mắng nhiếc tôi thậm tệ.

“Anh mong rằng dù cô nàng có là ai, cô nàng sẽ bị quả báo cho điều này,” Tom trêu.

Tôi nhìn anh một cách trống rỗng.

“Chú em, đừng cố nói với anh rằng em chỉ đến đó cho một ly cà phê hay những giai điệu đồng quê phát ra từ cái loa đó nhé. Anh biết chú mày phải giỏi hơn thế chứ.”

Tôi tiếp tục giữ im lặng.

Tôi bị bắt rửa tất cả đống chén bát. Trong khi làm, tôi bật đài phát thanh, và khi bản tin địa phương lên sóng, Nathan Daldry cũng xuất hiện theo.

“Vậy kể với chúng tôi nào, Nathan, em đã trải qua những gì vào thứ bảy tuần trước,” người phóng viên hỏi.

“Em đã bị ma nhập. Không còn từ nào khác để diễn tả được nữa. Em không kiểm soát được cơ thể mình. Em thấy được bản thân mình may mắn làm sao khi vẫn còn sống. Và em muốn nói với bất kỳ ai đã từng bị nhập như thế này, chỉ trong một ngày thôi, hãy liên lạc với em. Bởi vì, em sẽ thú thực với anh, Chuck, rất nhiều người nghĩ rằng em bị điên. Mấy đứa nhóc ở trường cứ đem em ra làm trò đùa suốt thôi. Nhưng em biết cái gì đã xảy ra chứ. Và em biết em không phải người duy nhất đâu.”

Em biết em không phải người duy nhất đâu.

Đây là câu nói đã gây ám ảnh cho tôi. Tôi ước tôi cũng cảm nhận được sự chắc chắn tương tự.

Tôi ước tôi không phải người duy nhất.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.