Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6017

❊ ❊ ❊

Tôi đã qua hai ngày mà chẳng phải bận lòng băn khoăn gì đến Nathan, nhưng rõ ràng là Nathan chẳng thể nào kết thúc hai ngày ấy mà không nghĩ gì đến tôi.

7:30 sáng, THỨ HAI

Ta vẫn cần có bằng chứng.

8:14 tối, THỨ HAI

Tại sao ngươi không hề nói gì với ta?

11:43 tối, THỨ HAI

Chính ngươi đã làm thế với ta. Ta xứng đáng có được một lời giải thích.

6:13 sáng, THỨ BA

Ta không thể ngủ. Ta tự hỏi ngươi có định quay lại không. Ta tự hỏi ngươi lại định làm gì với ta nữa đây. Ngươi điên rồi đúng không?

2:30 chiều, THỨ BA

Ngươi ắt phải là quỷ dữ rồi. Chỉ loài quỷ dữ mới bỏ mặc ta như thế.

2:12 chiều, THỨ TƯ

Ngươi có ý niệm gì về tình cảnh của ta hiện tại không thế?

Gánh nặng mà tôi cảm thấy là thứ gánh nặng của tinh thần trách nhiệm, là một loại thách thức mà tôi phải vượt qua. Nó khiến tôi chậm chạp nặng nề hơn. Nhưng cùng lúc đó, nó ngăn tôi khỏi việc trôi đi vào vô định.

Lúc này là sáu giờ sáng; Vanessa Martinez đã dậy sớm rồi. Sau khi đọc xong bức thư của Nathan, tôi lại nghĩ về những gì Rhiannon nói, những điều Rhiannon sợ. Nathan xứng đáng có được không ít hơn một sự hồi đáp từ tôi.

Sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa đâu. Điều đó là tuyệt đối. Tôi không thể giải thích nhiều hơn thế, nhưng tôi biết được thế này: nó chỉ xảy đến một lần thôi. Rồi cậu có thể sống tiếp.

Cậu ta hồi âm tôi hai phút sau.

Ngươi là ai? Làm sao ta có thể tin ngươi được đây?

Tôi biết bất cứ phản hồi nào của mình cũng có nguy cơ được đăng tải lên trang của Đức cha Poole trong vòng vài giây. Tôi không muốn cho cậu biết tên thật của mình. Nhưng tôi cảm giác rằng nếu tôi đưa cho cậu một cái tên, sẽ khiến cậu ít trông tôi như một loài quỷ dữ, và sẽ trông tôi giống như chính tôi hơn: chỉ là một con người giống cậu.

Tên tôi là Andrew. Cậu cần phải tin tôi bởi tôi là người duy nhất thật sự hiểu được những gì đã xảy ra với cậu.

Không bất ngờ gì, cậu hồi đáp rằng:

Chứng minh đi.

Tôi kể cho cậu:

Cậu đến một bữa tiệc. Cậu không hề uống say. Cậu trò chuyện với một cô nàng ở đó. Cuối cùng cô gái hỏi cậu có muốn xuống nhảy ở tầng hầm không. Và cậu đồng ý. Trong khoảng một giờ sau đó, cậu nhảy. Cậu không canh thời gian. Cậu không để ý đến chính mình nữa. Và đó là một trong những khoảnh khắc tuyệt diệu nhất đời cậu. Tôi không biết cậu có nhớ không, nhưng có lẽ sẽ đến một ngày cậu được nhảy như thế lần nữa, và nó sẽ thân thuộc làm sao, cậu sẽ biết cậu từng làm thế trước đây. Đó sẽ là cái ngày cậu đã quên mất. Đó là cách cậu mang một phần của điều ấy trở lại.

Chắc những lời giải thích như thế là không đủ.

Nhưng tại sao ta lại ở đó?

Tôi cố giữ giải thích đơn giản.

Cậu ở đấy để được trò chuyện với một cô gái. Chỉ trong một ngày thôi, cậu muốn được trò chuyện với cô ấy.

Cậu hỏi:

Tên cô ấy là gì?

Tôi không thể để em liên lụy được. Tôi cũng không thể giải thích toàn bộ chuyện này. Thế nên tôi từ chối trả lời câu hỏi.

Điều đó không quan trọng. Quan trọng là điều đó chỉ trong một thời gian ngắn, và xứng đáng lắm. Cậu đã vui đến nỗi quên hết thì giờ. Đó là lý do tại sao cậu lại ở bên vệ đường lúc ấy. Cậu không uống gì cả. Cậu cũng không gặp tai nạn gì. Chỉ là cậu không còn lại chút thời giờ nào thôi.

Tôi chắc rằng điều đó đáng sợ lắm. Tôi tin rằng chuyện đó khó mà hiểu được. Nhưng nó sẽ không xảy ra lần nữa đâu. Những câu hỏi không lời đáp có thể hủy hoại cuộc sống cậu đấy. Quên nó và sống tiếp đi.

Đó là sự thật, nhưng không đủ.

Như thế sẽ dễ dàng hơn với ngươi, đúng không? Nếu ta có thể quên nó và sống tiếp.

Mỗi cơ hội tôi mang đến cho cậu, mỗi sự thật tôi kể cậu nghe, càng giải thích, gánh nặng trách nhiệm càng đặt nặng lên vai tôi. Tôi cảm thông cho sự bối rối của cậu, nhưng không cảm nhận được chút gì ở sự hung hăng đó.

Nathan, những gì cậu làm hay không làm không phải mối bận tâm của tôi. Tôi chỉ đang cố giúp cậu. Cậu là một chàng trai tốt. Tôi không phải kẻ thù của cậu. Chưa bao giờ là thế. Con đường chúng ta đi chỉ vô tình cắt ngang qua nhau. Giờ chúng đã tách ra rồi.

Bây giờ tôi phải đi.

Tôi đóng cửa sổ email lại, rồi mở ra một cái mới để xem liệu Rhiannon có xuất hiện chăng. Tôi nhận ra rằng mình chưa hề xác định đang ở cách em bao xa, và thấy nản lòng như thế nào khi thấy rằng khoảng cách giữa chúng tôi đến tận bốn giờ lái xe. Tôi nhắn cho em một cái tin để báo chuyện gì đã xảy ra, và một giờ sau em đáp rằng hôm nay sẽ khá khó khăn cho một cuộc gặp gỡ. Thế là chúng tôi lên kế hoạch cho hôm sau.

Trong khi đó, tôi vẫn còn cả Vanessa Martinez để xoay xở. Cô gái phải chạy ít nhất hai dặm mỗi sáng, và tôi đã làm chậm trễ thói quen ấy. Cô bạn đành phải chạy một dặm, thay vì hai như mọi khi, và tôi gần như có thể nghe thấy tiếng cô nàng oán trách bên tai. Dẫu vậy thì lúc ăn sáng, chẳng ai nói gì - bố mẹ Vanessa và chị gái dường như e sợ cô ấy khá nhiều.

Đây là mật hiệu đầu tiên đối với một thứ mà tôi sẽ góp nhặt được thêm nhiều dấu hiệu nữa trong suốt một ngày: rằng Vanessa Martinez chẳng tốt đẹp gì.

Và nó lại xuất hiện ngay đó khi cô gái gặp gỡ đám bạn lúc đầu giờ học. Họ cũng thế, sợ cô. Họ ăn mặc chẳng giống nhau nhưng rõ ràng là họ đang mặc những mẫu may mặc tương tự được chỉ dẫn bởi người-mà-bạn-biết-rồi-đấy.

Tính cách cô bạn thật tàn độc, và thậm chí tôi cũng thấy yếu đuối trước nó. Mỗi khi có gì đáng giá cần tuyên bố, mọi người đều nhìn về cô trông chờ phản hồi. Kể cả các giáo viên. Và tôi thấy bản thân mình mắc kẹt giữa sự im lặng của họ, với những câu từ nhẫn tâm. Tôi nhìn tất cả những cô nàng không ăn vận đúng theo quy định, và thấy thật dễ dàng khi muốn xử đẹp tất cả họ.

Có phải đó là cái cặp mà Lauren đang đeo không? Mình đoán cô nàng cố hành xử như mình mới lên lớp ba thôi ấy cho đến khi nhìn lại bộ ngực mình. Và, lạy Chúa tôi, làm sao Felicity có thể mang đôi tất như thế kia được chứ? Đó là mấy con mèo con sao? Mình cứ nghĩ chỉ những kẻ mang phải tội ấu dâm mới được phép mặc chúng chứ. Và còn cái áo của Kendall nữa? Không có gì đáng buồn khi một cô nàng không quyến rũ lại cố ăn mặc cho thật gợi cảm. Chúng mình nên tìm cách gây quỹ cho cô ấy chứ, thật đáng tội. Như là, mấy nạn nhân sau cơn bão sẽ nhìn cô và nói, “Không, thật đó, chúng tôi không cần tiền đâu - hãy mang nó cho cái cô gái không may đằng kia kìa.”

Tôi không muốn mấy thứ này ở đâu đó gần đầu óc mình nữa. Và kỳ quặc là khi tôi từ chối chúng, tôi không để Vanessa nói chúng ra, tôi không cảm nhận được chút thoải mái nhẹ nhõm nào từ những người xung quanh. Tôi chỉ thấy họ thất vọng. Họ buồn chán. Và sự chán nản đó chính là thứ vô nghĩa.

Bạn trai của Vanessa là một tay thể thao nức tiếng, Jeff, nghĩ rằng cô bạn đến kỳ kinh nguyệt. Bạn thân nhất của cô và cũng kiêm luôn là người hầu cận kề, Cynthia, thắc mắc có phải ai vừa qua đời. Họ biết có thứ gì tệ hại đó xảy ra, nhưng sẽ không bao giờ đoán ra được nguyên nhân thực sự. Họ chắc chắn sẽ không cho rằng đó là do cô bạn bị quỷ dữ chiếm đoạt. Nếu có, thì họ hẳn phải nghi ngờ rằng hôm nay chính là ngày nghỉ của lũ quỷ.

Tôi biết sẽ ngu ngốc làm sao khi cố thay đổi cô gái ấy. Tôi có thể dành cả trưa này để ghi danh cô vào một vị trí tình nguyện ở một quán ăn tình thương, nhưng tôi chắc rằng khi cô quay lại đấy vào sáng hôm sau, cô sẽ chỉ lấy những thứ áo quần của người vô gia cư và cả chất lượng của bữa ăn làm trò. Có lẽ điều hay nhất tôi có thể làm là khiến cho Vanessa dính vào một vụ bê bối rồi có người sẽ lấy điều đó làm lý do để tống tiền cô nàng. (Cậu có xem hết cái phim quay lại cảnh Vanessa Martinez chạy rong khu hành lang với độc một chiếc quần lót dây rồi hát lanh lảnh ca khúc của Seasame Streat không? Và rồi cô ả chạy sang phòng vệ sinh nữ và nhúng cả đầu mình vào bồn cầu nữa chứ?) Nhưng nó sẽ kìm hãm chút nào vị trí của cô không, và tôi chắc rằng dùng chính thủ đoạn của cô để chống lại cô sẽ gây ra ít chút tác động gì đó ngược trở lại tôi thôi.

Nên tôi không cố thay đổi cô bạn làm gì. Chỉ đơn giản là hoãn cơn giận dữ trong một ngày.

Thật kiệt sức khi nỗ lực để khiến một người xấu cư xử cho tốt. Bạn có thể hiểu được vì sao lại dễ dàng hơn nhiều khi để họ cứ xấu xí như thế.

***

Tôi muốn kể cho Rhiannon nghe tất cả. Bởi khi một điều gì đó xảy ra, em là người đầu tiên tôi muốn chia sẻ. Dấu hiệu cơ bản nhất của tình yêu đôi lứa.

Tôi phải nhờ đến email, và một bức thư như thế là không đủ. Tôi đang bắt đầu cảm thấy chán nản khi cứ mãi lệ thuộc vào email. Nó tràn đầy ý nghĩa, phải, nhưng nó thiếu đi xúc cảm. Viết thư cho em không giống với được nhìn thấy gương mặt em khi em lắng nghe tôi nói. Nhận hồi âm từ em không giống với được nghe thấy giọng em. Tôi đã luôn thấy biết ơn công nghệ tiên tiến, nhưng giờ cảm thấy như có một vấn đề nho nhỏ về sự tách biệt đã đan xen vào bất cứ một sự tương tác kỹ thuật số nào vậy. Tôi muốn được ở đó, và điều ấy khiến tôi sợ hãi. Tất cả những cảm giác ngọt ngào từng có khi được mất kết nối giờ đã hoàn toàn mất đi, lúc này đây tôi thấy cả một điều tuyệt vời hơn của sự hiện hữu.

Nathan cũng nhắn tin cho tôi, đúng như tôi đã dự đoán từ trước.

Ngươi không thể ra đi lúc này được. Ta còn nhiều câu hỏi.

Tôi không còn lòng dạ để bảo cậu ta rằng đó là một cách sai lầm để nghĩ về thế giới. Sẽ luôn còn nhiều câu hỏi hơn. Mỗi một lời đáp lại dẫn đến hàng loạt những câu hỏi khác.

Cách duy nhất để tồn tại là đừng quan tâm đến một số chúng nữa.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.