Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Khái niệm "Chuyện bé xé ra to" ("Making a mountain out of a molehill" sát nghĩa là "dựng một ngọn núi trên một hang chuột chũi") đơn giản có nghĩa là làm lớn một việc gì đó từ một việc thật sự nhỏ, và ta dễ dàng chứng kiến việc đó diễn ra. Hang chuột chũi đơn giản là những gò đất phục vụ như cái chung cư cho lũ chuột chũi, và chúng không bao giờ bị thương chân dù đi qua vùng hoang dã mà không mang giày. Tuy nhiên những ngọn núi, cũng là những gò đất khổng lồ nhưng lại luôn gây ra rắc rối. Chúng rất cao. Khi người ta leo lên, rồi rớt xuống, mất tích và chết đói. Đôi khi hai đất nước xảy ra chiến tranh chỉ vì giành quyền làm chủ một ngọn núi. Hàng ngàn người ra trận và trở về với vẻ mặt đau đớn cùng thương tật. Và dĩ nhiên, núi được coi là nhà của dê núi, và sư tử núi, là nơi thu hút những người thích đi picnic, ăn sandwich hoặc lũ trẻ. Vì vậy khi một người làm lớn chuyện, nghĩa là họ đang giả vờ rằng có cái gì đó khủng khiếp như một cuộc chiến tranh, hay một chuyến picnic bị hủy khi ngón chân bị đứt.

Khi bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đến cái lều chúng sẽ ở, chúng nhận ra hiệu phó Nero đã không làm lố khi nói căn lều là một nơi ảm đạm. Thậm chí một vài chi tiết, ông ta còn "chuyện to xé ra bé". Nó đúng ở việc, chiếc lều quá bé, được làm bằng thiếc, và nếu đúng hơn nữa thì không có phòng khách, không phòng game, không thư viện. Nó đúng ở việc có ba bện rơm thay vì những chiếc giường và tuyệt đối không có trái cây tươi. Nhưng hiệu phó Nero đã không đề cập đến một vài chi tiết trong mô tả. Và những chi tiết này đã làm căn lều trở nên tồi tệ hơn. Đầu tiên bọn trẻ nhà Baudelaire thấy cái lều đang bị mấy con cua tàn phá, mỗi con to bằng hộp diêm, chạy khắp sàn gỗ huơ huơ cái càng bé tí trong không khí. Khi bọn trẻ bước vào lều, rầu rĩ ngồi xuống một trong các bện rơm, chúng mới thất vọng khi biết rằng nơi này đã thuộc về bọn cua. Ta có thể dùng một câu để nói lên nỗi lòng của mấy con cua "Chẳng có gì vui khi thấy đám trẻ nhỏ trong lãnh địa của chúng". Đám cua bu lấy chúng và bắt đầu kẹp. Xui thay, mấy con cua đã chọn sai mục tiêu, và may thay, mấy cái càng quá bé nên chẳng thể làm đau hơn một cái nhéo. Mặc dù có vẻ vô hại, tuy nhiên điều đó cũng chẳng làm cái lều trở nên tốt đẹp hơn. Khi tụi nhỏ ngồi xuống, co chân lên để tránh bị cua kẹp, chúng nhìn lên trần và thấy một chi tiết khác mà Nero đã nhắc đến. Nhiều loại nấm đang đua nhau mọc trên trần, có loại như vỏ cây màu sáng và khá ẩm ướt. Cứ vài giây, một giọt nước ẩm từ nó rơi xuống tạo thành một tiếng "plop!". Và lũ trẻ ohải cúi đầu để tránh bị nước rơi trúng. Giống như lũ cua, những cây nấm nhiễu nước không mấy gì là có hại, những cũng giống tụi cua, mấy cây nấm làm căn lều càng khó ở hơn so với những gì hiệu phó đã mô tả.

Cuối cùng, khi bọn trẻ ngồi trên bện rơm và cuối đầu tránh nước, chúng lại nhìn thấy một chi tiết dù vô hại nhưng cũng khó chịu không kém những gì Nero đã nói, đó là vách tường. Mỗi bức tường thiếc màu xanh lá sáng, trang trí với hình những trái tim bé nhỏ màu hồng khắp nơi và nếu cái lều trở thành một thứ gì đó phi thường hơn thì chắc chắn đó sẽ là một tấm thiệp Valentine hơn là một nơi để ở. Bọn trẻ nhà Baudelaire thà nhìn vào mấy cái bện rơm, lũ cua, hay mấy cây nấm trên trần còn hơn là dán mắt vào cái tường xấu xí đó. Nhin chung, căn lều quá tồi tàn để trữ vỏ chuối, tốt hơn hết hãy để trống nó như một ngôi nhà cho ba người trẻ tuổi. Và tôi thú nhận rằng, nếu nói đây là nhà của tôi, chắc chắn tôi sẽ nằm ngay lên cái bện rơm đó và vứt bỏ đi những phiền muộn. Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire từ lâu đã quen với phiền muộn và đôi lúc chúng còn ném luôn cả niềm vui, hiếm khi chúng giải quyết những vấn đề đang diễn ra. Vì vậy sau một lúc im lặng rầu rĩ, bọn trẻ cũng cố gắng nhìn vào tình hình của chúng với một luồng sáng tích cực.

"Đây không phải là một căn phòng tốt," cuối cùng Violet cũng lên tiếng "Nhưng nếu để tâm đến nó, chị cá chị có thể chế ra một cái gì đó giữ lũ cua tránh xa tụi mình."

"Và em sẽ đọc về những cây nấm sáng này." Klaus nói "Có thể thư viện ở ký túc xá sẽ có thông tin gì đó về cách làm chúng ngưng nhiễu nước."

"Ivoser" Sunny nói, một điều gì đó mang nghĩa "Em cá là bốn chiếc răng sắt bén của em có thể cạo hết lớp sơn này để bức tường bớt xấu đi."

Klaus hôn lên đầu em gái nó "Ít ra tụi mình cũng được đi học." nó nói "Em nhớ cảm giác được ngồi trong lớp học."

"Chị cũng vậy." Violet đồng ý "Chúng ta sẽ gặp gỡ bạn bè đồng trang lứa. Một thời gian rồi tụi mình chỉ ờ những nơi toàn người lớn."

"Wonic." Sunny nói, chắc chắn mang ý nghĩa "Và học cách làm thư ký là một cơ hội thú vị cho em. Mặc dù em nên được đi học ở một trường mẫu giáo."

"Đúng rồi." Klaus nói "Ai mà biết được? Ngỡ đâu cái máy tính cao cấp đó thật sự giữ chân được Bá Tước Olaf thì sao. Điều đó mới quan trọng hơn hết."

"Em đúng đó." Violet nói "Bất cứ phòng nào, chỉ cần không có Olaf thì đều quá đủ cho chị em mình."

"Olo" Sunny nói, nghĩa là "Thậm chí nó xấu xí, ẩm mốc, và đầy cua."

Bọn trẻ thở dài và ngồi im lặng trong một khoảng. Căn lều im lặng, trừ tiếng càng cua bé tí đang kẹp, tiếng "plop" của nước nấm nhiễu và tiếng thở dài của bọn trẻ nhà Baudelaire khi nhìn vào vách tường xấu tệ đó. Dù có cố hết sức, những thiếu niên cũng không thể biến cái lều thành hang chuột chũi được. Và cho dù chúng có nghĩ về những phòng học cùng những đứa bạn bằng tuổi, hay cơ hội thú vị làm thư ký thì sự thật ngôi nhà mới của chúng vẫn tệ và tệ hơn rất nhiều so với việc ngón chân đau vì bi đứt.

"Tốt thôi," Klaus nói sau một lúc "Hình như tới giờ ăn trưa rồi. Nhớ rằng, nếu tụi mình trễ họ sẽ cất hết ly và đĩa vì thế phải mau đi thôi."

"Nhưng quy tắc thật vô lý." Violet nói, đoạn cúi đầu tránh nước "Ăn trưa không có thời gian cụ thể, vì vậy em đâu thể nào trẻ được. Nó chỉ là một từ có nghĩa 'khoảng giờ trưa'."

"Em biết rồi." Klaus nói "Còn về phần Sunny, em ấy bị phạt vì đến tòa nhà quản lý, khi mà em ấy phải đến để làm thư ký cho Nero, đó mới là điều thật sự vô lý."

"Kalc." Sunny nói, đặt bàn tay bé xíu của nó lên đầu gối anh mình. Con bé ý muốn nói "Đừng lo cho em. Em còn nhỏ mà, dùng dao nĩa khó lắm. Nên họ có cất chúng cũng chẳng vấn đề gì."

Những quy tắc có vô lý hay không, thì bọn trẻ mồ côi vẫn không muốn bị phạt, vị vậy tụi nó bước đi ròn rén - từ "rón rén" ở đây nghĩa là "tránh vương quốc cua" - ra bãi cỏ nâu ngoài lều. Giờ học thể dục dường như đã kết thúc, bởi vì bọn trẻ chạy nhảy đã không còn ở đó và điều này làm bọn trẻ nhà Baudelaire có thể tăng tốc đến nhà ăn.

Nhiều năm trước khi câu chuyện này diễn ra,lúc Violet chỉ mới mười tuổi, Klaus lên 8 và Sunny còn chưa là một bào thai,gia đình Baudelaire đi đến một hội chợ địa phương để xem con heo mà ông chúElwyn vừa đăng kí vào một vào một cuộc thi. Cuộc thi dành cho heo diễn ra chánngắt, còn bên khu trại gần đó, cả nhà đã tìm thấy một cái thú vị hơn có tên :Cuộc Thi Lasagna Lớn Nhất. Cái Lasagna nào đoạt giải ruy băng xanh dương sẽ đượcmười một nữ tu nướng, cái nào cũng to và mềm như mấy tấm nệm. Có lẽ vì đangtrong lứa tuổi ấn tượng - cụm từ "lứa tuổi ấn tượng" có nghĩa "mưới và tám tuổi,tương ứng với hai đứa" - nên Violet và Klaus lúc nào cũng nhớ cái Lasagna đó,và tụi nó chắc chắn sẽ không bao giờ thấy cái nào ở bất cứ đâu lớn như vậy.

Violet và Klaus đã sai. Khi bọn trẻ nhà Baudelaire bước vào nhà ăn, chúng thấy một cái Lasagna đang chờ chúng với kích thước của một sàn nhảy. Nó ngồi trên một vật to lớn có ba chân để tránh làm cháy sàn nhà, và người phục vụ đeo một cái mặt nạ kim loại dày cộm để bảo vệ, bọn trẻ chỉ nhìn thấy cặp mắt qua khe nhìn nhỏ xíu. Bọn trẻ nhà Baudelaire choáng váng bước vào dãy hàng dài đầy trẻ nhỏ đang chờ đến lượt mình để được người mang mặt nạ kim loại xúc Lasagna vào cái đĩa nhựa xấu xí rồi đưa lại cho lũ trẻ mà không một lời nói. Sau khi nhận Lasagna, bọn trẻ mồ côi bước ra khỏi hàng để đi lấy salad, món đang đợi chúng trong một cái tô có kích thước như một chiếc xe tải nhỏ. Kế là một núi bánh mì tỏi và ở cuối dãy, lại thêm một người mang mặt nạ kim loại nữa đang phát dao nĩa cho đám học sinh - những đứa không nên có mặt trong tòa nhà quản lý.

Bọn trẻ nhà Baudelaire nói "Cám ơn." với người đó, hắn ta gật đầu một cách chậm chạp. Chúng nhìn một vòng quanh khu nhà ăn đông nghẹt. Hàng trăm đứa trẻ đã có Lasagna và ngồi dọc theo mấy cái bàn dài hình chữ nhật. Bọn trẻ nhà Baudelaire thấy nhiều đứa khác, chắc chắn chúng đã vào tòa nhà quản lý, vì chúng không có dao nĩa. Bọn trẻ nhìn thấy một số nhiều những học sinh khác bị tròi tay ra phía sau, hình phạt dành cho những đứa đến lớp muộn. Và bọn trẻ lại nhìn thấy nhiều học sinh với gương mặt buồn bã, như thể họ vừa mua một túi kẹo cho ai đó và nhìn họ ăn hết, bọn trẻ đoán những đứa đó đã đến trễ buổi hòa nhạc sáu giờ của Nero. Nhưng những hình phạt đó không phải lý do làm bọn trẻ nhà Baudelaire ngập ngừng. Sự thật là chúng chẳng biết ngồi ở đâu, nhà ăn quá lộn xộn với những quy tắc khác nhau với từng đứa, khó để biết nên ăn ở đâu. Thường thì bọn trẻ nhà Baudelaire sẽ dễ dàng ngồi ăn với bạn bè, nhưng giờ đây bạn chúng nó ở xa, rất xa trường Prufrock Preparatory. Violet, Klaus và Sunny nhìn quanh nhà ăn đầy người lạ, có thể là chúng sẽ không đặt cái đĩa xấu xí xuống bàn. Cuối cùng bọn trẻ bắt gặp ánh nhìn từ con bé chúng gặp trên bãi cỏ, đứa gọi chúng bằng một cái tên lạ. Và chúng bước đến chỗ con bé.

Bây giờ, tôi và bạn đã biết con nhỏ ghê tởm này là Carmelita Spats, nhưng bọn trẻ Baudelaire lại chưa được giới thiệu, nên đâu biết nó ghê tởm như thế nào. Khi bọn trẻ mồ côi đến gần, con bé đã cho chúng một bài học ngay lập tức.

"Đừng bao giờ nghĩ đến việc ngồi ăn ở đây, cakesniffers!" Carmelita Spats hét lên cùng với sự đồng tình của đám bạn thô lỗ, bạo lực, bẩn thỉu của nó "Ai lại ăn trưa cùng với mấy đứa mồ côi trong lều chứ."

"Tôi vô cùng xin lỗi." Klaus nói, dù nó không muốn xin lỗi "Tôi không có ý làm phiền các bạn."

Carmelita, người dường như chưa đến tòa nhà quản lý, cầm nĩa lên và bắt đầu gõ vào khay đựng đồ ăn một cách nhịp nhàng và kích thích "Bọn mồ côi cakesniffing trong lều. Bọn mồ côi cakesniffing trong lều." con bé hô lớn, làm bọn trẻ nhà Baudelaire mất tinh thần, nhiều đứa khác hùa theo. Như những người thô lỗ, bạo lực, bẩn thỉu, Carmelita Spats có hàng tá những đứa bạn vui vẻ giúp nó làm khổ người khác - chắc để tránh bị con bé hành hạ. Trong vài giây dường như cả nhà ăn ngập trong tiếng gõ của dao nĩa và tiếng hô "Bọn mồ côi cakesniffing trong lều.". Ba đứa nhỏ đứng nép vào nhau, xoay đầu lấy một lối thoát và ăn bữa trưa của mình trong hòa bình.

"Oh, để bọn họ yên, Carmelita!" một tiếng hét vang lên. Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn quanh và thấy một cậu bé tóc đen với đôi mắt khá rộng. Cậu trông lớn hơn Klaus và nhỏ hơn Violet, cậu bé có một cuốn sổ tay màu xanh đậm trong túi áo len dày làm bằng lông cừu của mình "Tụi bây mới là cakesniffer. Trong thâm tâm chẳng ai muốn ngồi ăn với tụi bây cả. Đến đây." cậu bé nói và nhìn sáng bọn trẻ nhà Baudelaire "Bàn mình có chỗ trống."

"Cảm ơn cậu rất nhiều." Violet nói một cách nhẹ nhỏm và đi theo cậu bé đến một cái bàn còn nhiều chỗ. Cậu ngồi xuống cạnh một cô bé nhìn rất giống cậu. Trông cùng tuổi, cũng có mái tóc đen, đôi mắt rộng và cuốn sổ tay trong túi áo len dày làm bằng lông cừu. Điểm khác nhau là cuốn sổ của con bé màu đen tuyền. Nhìn thấy hai người giống nhau là một điều kì quái, nhưng vẫn còn tốt hơn là nhìn Carmelita Spats, vì thế bọn trẻ ngồi xuống phía đối diện và giới thiệu bản thân.

"Mình là Violet Baudelaire." Violet Baudelaire nói "Đây là em trai tớ, Klaus và đứa em gái nhỏ, Sunny."

"Rất vui được biết các bạn." cậu con trai nói "Mình tên Duncan Quagmire, đây là em gái mình, Isadora. Còn con nhỏ mắng các bạn, xin lỗi khi phải nói thế, là Carmelita Spats."

"Cô ta trông chẳng có gì là tốt đẹp." Klaus nói.

"Câu nói hay nhất thế kỉ." Isadora nói "Carmelita Spats là người thô lỗ, bạo lực, bẩn thỉu và mấy cậu sẽ hạnh phúc hơn khi tránh tiếp xúc với con nhỏ đó."

"Đọc cho các bạn nhà Baudelaire nghe bài thơ của em viết về nó đi." Duncan nói với em nó.

"Cậu sáng tác thơ?" Klaus hỏi. Nó đã đọc thơ của nhiều thi sĩ nhưng chưa từng gặp ai.

"Chỉ một chút thôi," Isadora đáp một cách khiêm tốn "Mình viết thơ trong cuốn sổ tay này, đây là sở thích của mình."

"Sappho!" Sunny thốt lên, có nghĩa như là "Em rất sẵn lòng nghe thơ của chị!"

Klaus giải thích cho bọn trẻ nhà Quagmire hiểu những gì Sunny nói, Isadora mỉm cười và cuốn sổ tay ra "Chỉ là một bài thơ ngắn." con bé nói "Với hai dòng."

"Đó là một cặp câu." Klaus nói "Mình từng học nó trông một quyển sách phê bình văn học."

"Vâng, mình biết." Isadora nói, sau đó đọc bài thơ, rướn lên phía trước để Carmelita Spats không nghe:

"Tôi thà ăn một tô đầy những con dơi hút màu

Còn hơn giành một giờ với Carmelita Spats."

("I would rather eat a bowl of vampire bats

than spend an hour with Carmelita Spats.")

Bọn trẻ nhà Baudelaire cười khúc khích và che miệng để không ai thấy chúng đang cười Carmelita. "Thật tuyệt," Klaus nói "Mình thích phần tô dơi."

"Cảm ơn," Isadora nói "Chắc mình sẽ thấy thú vị khi được đọc quyển phê bình văn học mà cậu nói. Câu cho tớ mượn nó nhé?"

Klaus ngó xuống "Mình không thể." nó nói "Quyển sách đó của ba mình, nó cháy rụi trong trận hỏa hoạn rồi."

Bọn trẻ nhà Quagmire nhìn nhau, và mắt chúng mở to "Mình rất tiếc khi nghe điều đó." Duncan nói "Anh em mình cũng vừa trải qua một vụ cháy khủng khiếp. Vì vậy tụi mình hiểu nó như thế nào. Ba cậu mất trong đám cháy?"

"Đúng vậy." Klaus nói "Mẹ mình cũng thế."

Isadora đặt cái nĩa xuống, vươn tay qua bàn đặt lên bàn tay Klaus. Thường thì điều này sẽ làm Klaus hơi xấu hổ. Nhưng trong trường hợp này nó thấy hoàn toàn tự nhiên.

"Mình rất tiếc." con bé nói "Ba mẹ mình cũng mất như thế. Thật kinh khủng khi nhớ về ba mẹ, đúng không?"

"Bloni," Sunny nói, đoạn gật đầu.

"Suốt một thời gian dài," Duncan thừa nhận "Mình e sợ mọi loại lửa. Thậm chí mình còn không nhìn vào cái bếp."

Violet mỉm cười "Tụi mình từng sống với một người phụ nữ trong một thời gian, dì Josephine, bà ấy sợ mấy cái bếp. Bà ấy sợ nó phát nổ."

"Nổ!" Duncan nói "Mình còn chưa sợ tới mức đó. Vậy sao bây giờ mấy bạn không ở với dì Josephine?"

Giờ thì đến lượt Violet nhìn xuống, Duncan vươn tay qua bàn và nắm lấy tay con bé. "Cô ấy cũng mất," Violet nói "Nói cho cậu biết sự thật, Duncan, cuộc sống tụi mình đã rất bát nháo trong một thời gian."

"Mình rất tiếc." Duncan nói "Ước gì mình có thể nói rằng mọi thứ sẽ tốt hơn từ đây. Nhưng việc chơi violin của hiệu phó Nero, bị Carmelita Spats trêu chọc và những cái lều đáng sợ dành cho trẻ mồ côi, thì Prufrock Prep là một nơi khổ sở."

"Mình nghĩ thật kinh khủng để gọi là lều dành cho trẻ mồ côi," Klaus nói "Nó là một nơi tồi tệ tới mức không một cái tên xúc phạm nào có thể đặt cho"

"Tên gọi đó do Carmelit đặt, xin lỗi khi nói thế." Isadora nói "Duncan và mình đã phải sống ở đó suốt ba học kì chỉ vì cần ba mẹ hoặc người giám hộ kí xác nhận vào tờ đơn, và tụi mình không có ai cả."

"Đó cũng là điều đã xảy đến với tụi mình!" Violet thốt lên "Và khi tụi mình xin Nero một ngoại lệ..."

"Ông ta nói quá bận tập luyện violin," Isadora nói, và gật đầu khi kết thúc câu nói của Violet "Ông ta lúc nào cũng nói thế. Dù sao, Carmelita gọi là lều cho trẻ mồ côi khi tụi mình sống ở đó, và có vẻ như nó sẽ không ngừng dùng cái tên đó."

"Tốt thôi," Violet thở dài "Cái tên khó chịu mà Carmelita đặt chỉ là vấn đề nhỏ đối với cái lều. Các bạn đối phó với lũ cua như thế nào khi sống ở đó?"

Duncan buông tay con bé ra để lấy cuốn sổ trong túi, "Mình dùng cuốn sổ để ghi chép lại mọi thứ," nó giải thích "Mình có ước mơ trở thành phóng viên ngành báo chí khi vừa mới lớn, và mình cho rằng đó là thời điểm thích hợp để mình luyện tập. Đây rồi: ghi chú về lũ cua. Chúng sợ tiếng ồn lớn, bạn hiểu không, mình đã liệt kê ra một danh sách những thứ cần làm để dọa chúng tránh xa chúng ta."

"Sợ tiếng ồn lớn," Violet lặp lại và cột tóc bằng sợi ruy băng để tránh vướn mắt.

"Khi chị ấy cột tóc lên như vậy." Klaus giải thích với bọn trẻ nhà Quagmire "Có nghĩa là chị ấy đang nghĩ đến một phát minh. Chị tớ là một nhà sáng chế."

"Những đôi giầy ồn ào thì sao?" Violet nói ngay "Nếu chúng ta lấy những mãnh kim loại đính vào giầy, thì sau đó mỗi khi bước đi ta sẽ tạo ra những tiếng ồn và tớ chắc là ta sẽ chẳng gặp lại bọn cua."

"Giầy ồn ào!" Duncan mếu máo "Isadora và tớ sống trong lều mồ côi suốt thời gian qua vậy mà chưa bao giờ nghĩ đến điều đó." Nó rút cây bút chì trong túi ra, ghi "Giầy Ồn Ào" vào quyển sổ xanh đen và lật sang trang "Tớ cũng có một danh sách các quyển sách về nấm trong thư viện, nếu bọn cậu cần giúp với đống nâu nâu trên trần."

"Zatwal!" Sunny hét lên.

"Tụi mình rất thích đến thư viện." Violet dịch "Thật may mắn khi được gặp cặp song sinh các cậu."

Mặt Duncan và Isadora sụp xuống, một biểu hiện không có ngĩa là phần trước đầu của chúng rơi xuống đất. Ta có thể hiểu đơn giản là an hem nó trong có vẻ buồn.

"Sao vậy?" Klaus hỏi "Bọn tớ nói gì làm các cậu buồn à?"

"Song sinh." Duncan nói nhỏ vừa đủ đề bọn trẻ nhà Baudelaire nghe.

"Các bạn là anh em sinh đổi, không phải à?" Violet hỏi "Trông giống nhau mà."

"Tụi mình là an hem sinh ba." Isadora nói một cách rầu rĩ.

"Tớ hơi bối rối." Violet nói "Sinh ba có phải là ba người được sinh ra cùng lúc?"

"Tụi mình là ba người được sinh ra cùng lúc." Isadora giải thích "Nhưng anh mình, Quigley, đã mất trong vụ cháy như ba mẹ các cậu."

"Tớ rất tiếc về điều đó." Klaus nói "Thứ lỗi cho bọn tớ vì đã gọi hai cậu là song sinh. Tụi mình không có ý xúc phạm đến ký ức về Quigley đâu."

"Dĩ nhiên là không sao cả." Duncan nói và cười nhẹ với bọn trè nhà Baudelaire "Làm sao mà các cậu biết được chứ. Thôi nào, nếu các cậu đã dùng xong Lasagna thì tụi mình sẽ chỉ cho các cậu thư viện."

"Và có thể chúng ta sẽ tìm thấy vài mảnh kim loại." Isadora nói "Cho giầy ồn ào."

Bọn trẻ nhà Baudelaire cười, sau đó năm đứa trẻ cất đĩa rồi rời khỏi nhà ăn. Thư viện trở nên dễ chịu, không phải do những chiếc ghê thoải mái, những kệ sách gỗ to lớn, hay là sự lao xao của những người đang đọc sách làm chúng cảm thấy ổn khi bước vào phòng. Thật vô ích khi nói về tất cả những ngọn đèn đồng thau trong hình dạng những con cá khác nhau, những tấm rèm màu xanh rực rỡ gợn sóng nước như được những ngọn gió từ cửa sổ thổi vào. Bởi vì những điều tuyệt vời đó không phải điều làm ba đứa trẻ cười. Bọn trẻ nhà Quagmire cũng cười. Tôi không tìm hiểu bọn trẻ nhà Quagmire nhiều như bọn trẻ nhà Baudelaire, nhưng tôi có thể nói rằng chúng nó đang cười với cùng một nguyên nhân.

Đó là sự nhẹ nhõm khi tìm được những người bạn thật sự trong những thời điểm bận rộn và đáng sợ. Đó cũng là sự nhẹ nhõm của năm đứa trẻ khi bọn trẻ nhà Quagmire đưa bọn trẻ nhà Baudelaire tham quan một vòng thư viện Prufrock. Bạn bè có thể giúp bạn cảm thấy thế giới nhỏ hơn và ít lén lút, bởi vì bạn đã tìm thấy được người đồng cảm, cụm từ "đồng cảm" ở trường hợp này có nghĩa "có người thân gia đình chết cháy và sống trong lều mồ côi". Khi Duncan và Isadora thì thầm giải thích với Violet, Klaus, và Sunny thư viện được lập ra như thế nào, bọn trẻ nhà Baudelaire cảm thấy càng lúc càng ít phiền muộn về hoàn cảnh mới của chúng. Và ngay khi Duncan và Isadora giới thiệu những quyển sách ưa thích của chúng thì ba chị em nghĩ có lẽ vận đen của chúng đang đi đến hồi kết. Chúng đã lầm, dĩ nhiên chỉ là không có vấn đề gì ở thời điểm hiện tại. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đã tìm thấy những người bạn và khi chúng đứng trong thư viện với bọn trẻ nhà Quagmire, thế giới như nhỏ lại và an toàn hơn những gì nó có trong thời gian dài, dài qua.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.