Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Đôi khi, các sự kiện trong cuộc sống của một người trở nên rõ ràng hơn qua lăng kính của kinh nghiệm, cụm từ có nghĩa đơn giản là mọi thứ trở nên rõ ràng hơn theo thời gian. Ví dụ, khi một người vừa mới chào đời, họ thường không biết màn cửa là gì và dành rất nhiều tháng đầu tiên của họ tự hỏi tại sao các bậc ba mẹ trên thế giới treo những miếng vải lớn trên mỗi cửa sổ trong nhà trẻ. Nhưng khi lớn lên, ý tưởng về màn cửa dần trở nên rõ ràng hơn qua lăng kính của kinh nghiệm. Họ sẽ học từ "màn cửa" và nhận thấy sự tiện dụng của màn cửa khi giữ cho căn phòng tối lúc ngủ và trang trí những cái cửa sổ đơn điệu. Cuối cùng, họ sẽ hoàn toàn chấp nhận ý tưởng màn cửa và thậm chí có thể mua riêng cho mình vài bộ màn cửa, hoặc người mù ở Venice, và đó là tất cả các lăng kính của kinh nghiệm.

Tuy nhiên B.T.C.Đ.B.C.T.M.C của huấn luyện viên Genghis chẳng có gì là rõ ràng dù bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đã được trải nghiệm. Thậm chí nó càng trở nên khó và khó hiểu hơn, bởi vì Violet, Klaus và Sunny đã cạn kiệt sức lực cả ngày, đặc biệt là cả khi đêm đến. Sau khi bọn trẻ nhận được lời nhắn thứ hai từ Carmelita Spats, chúng dành giờ nghỉ trưa để tự hỏi liệu huấn luyện viên Genghis sẽ làm gì với chúng tối nay. Bọn trẻ nhà Quagmire cũng tìm hiểu với chúng. Bọn trẻ nhà Baudelaire sẽ gặp Genghis ngoài bãi cỏ phía trước sau bữa tối lần nữa. Và bọn trẻ nhà Quagmire sẽ lẻn ra khỏi buổi hòa nhạc rồi theo dõi chúng, theo ca, phía sau cái cổng vòm một lần nữa khi mà Genghis bắt đầu thổi cái còi và ra lệnh cho bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire bắt đầu chạy. Bọn trẻ nhà Baudelaire và Quagmire nghĩ Genghis chắc chắn sẽ làm gì đó nham hiểm hơn là bắt chúng chạy nhiều vòng hơn nữa.

Nhưng trong đêm chạy thứ hai này có thể sẽ thiếu sót, Violet, Klaus và Sunny đã quá mệt mõi để chú ý. Chúng có thể hầu như không nghe rõ tiếng còi của Genghis và tiếng hét "Tiếp tục chạy!" "Thêm vòng nữa!" qua tiếng thở tuyệt vọng của chúng. Chúng sẽ đổ nhiều mồ hôi đến nổi bọn trẻ mồ côi có thể từ bỏ cả gia tài của nhà Baudelaire để tắm thật lâu. Và dù có trải nghiệm rồi thì chân của chúng cũng sẽ đau đến nổi không còn cảm giác gì từ đùi đến ngón chân.

Sau nhiều vòng chạy, bọn trẻ nhà Baudelaire sẽ khó để dán mắt vào vòng tròn dạ quang rực rỡ trên bãi cỏ tối tăm và làm thế nào để nhìn vào vòng tròn mới là phần tồi tệ nhất. Khi trời thật sự tối, vòng tròn dạ quang là tất cả những gì chúng có thể thấy, và nó sẽ in sâu vào đôi mắt của chúng thậm chí chúng có thể thấy nó ngay cả khi nhìn chằm chằm vào khoảng tối tuyệt vọng. Nếu bạn chưa bao giờ chụp hình với đèn flash, và tia sáng của đèn flash sẽ đọng lại trong tầm nhìn của bạn trong vài phút, sau đó bạn sẽ hiểu những gì xảy ra với bọn trẻ nhà Baudelaire, ngoại trừ việc vòng tròn đọng lại trong tâm trí chúng rất lâu, như một biểu tượng. Từ "biểu tượng" ở đây có nghĩa là vòng tròn dạ quang không đơn thuần là một cái khung mà nó còn là con số không. Con số không dạ quang trong tâm trí của bọn trẻ nhà Baudelaire, và nó cũng tượng trưng cho những gì chúng biết ở tình hình hiện tại. Chúng không biêt Genghis âm mưu điều gì. Chúng không biết tại sao chúng lại chạy ngần ấy vòng. Và chúng không có năng lượng để nghĩ về điều đó.

Cuối cùng, mặt trời cũng mọc, huấn luyện viên Genghis cho nhóm mồ côi ngưng tập. Bọn trẻ nhà Baudelaire lừ đừ về lều mồ côi, chúng quá mệt mà không nhìn thấy Duncan và Isadora đang lẻn về phòng ký túc xá sau lần trực theo dõi cuối. Một lần nữa, ba chị em nó quá mệt để mang giày ồn ào vào, vì vậy ngón chân chúng đau nhức khi thức dậy, chỉ hai giờ nữa là bắt đầu thêm một ngày chếnh choáng. Nhưng tôi phải rùng mình nói với bạn rằng đây không phải là ngày chếnh choáng cuối cùng của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire. Carmelita Spats khủng khiếp vẫn mang lời nhắn thường trực vào bữa trưa, sau các buổi học và nhiệm vụ thư ký vào buổi sáng, bọn trẻ nhà Baudelaire gục đầu trên bàn ăn trong sự tuyệt vọng với ý nghĩ về một đêm chạy nữa. Bọn trẻ nhà Quagmire cố gắng an ủi chúng, hứa hẹn sẽ cố gắng gấp đôi nỗ lực để tìm hiểu, nhưng Violet, Klaus và Sunny quá mệt để nói chuyện, thậm chí là nó với bạn thân của chúng. May mắn là những đứa bạn thân của chúng hoàn toàn thấu hiểu và không cảm thấy sự im lặng của bọn trẻ nhà Baudelaire là thô lỗ hoặc phật lòng.

Không thể tin được là ba chị em nhà Baudelaire đã cố gắng sống sót sau một đêm với B.T.C.Đ.B.C.T.M.C, trong những lúc căng thẳng tột cùng, người ta thường tìm thấy năng lượng ẩn sâu trong những vùng cạn kiệt nhất của cơ thể. Tôi tự khám phá ra điều này khi bản thân bị đánh thức vào giữa đêm và bị truy đuổi bởi một đám người giận dữ trang bị đèn pin, kiếm và mấy con chó săn. Và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire khám phá ra điều đó khi chúng đang chạy không phải trong đêm đó mà là trong sáu đêm kế tiếp. Tổng cộng là chin đêm cừ khôi với B.T.C.Đ.B.C.T.M.C, từ "cừ khôi" có vẻ sai khi dùng cho những đêm vô tận của những cơn thở dốc, cơ thể nhễ nhại mồ hôi và cái chân đau. Trong chin đêm, não của bọn trẻ nhà Baudelaire bị tắc nghẻn bởi biểu tượng đó, con số không dạ quang trong tâm trí chúng như một cái bánh donut khổng lồ phủ đầy sự tuyệt vọng.

Cũng như bọn trẻ Baudelaire chịu đựng, công việc học tập của chúng cũng đang chịu đựng chúng. Tôi chắc chắn bạn biết, một giấc ngủ ngon giúp bạn luyện tập tốt ở trường, và nếu bạn là một học sinh thì bạn nên luôn luôn đi ngủ sớm trừ khi bạn đang đến phần hay của quyển sách, rồi bạn sẽ thức cả đêm và bỏ mặc cho việc học xuống dốc, một cụm từ có nghĩa là "đổ gục". Những ngày sau đó, bọn trẻ nhà Baudelaire kiệt sức rất nhiều so với những người thức cả đêm đọc sách, và việc học tập cũng xuống dốc nhiều hơn. Việc học xuống dốc, cụm từ này có nghĩa khác nhau với mỗi đứa. Với Violet, nó có nghĩa là con bé buồn ngủ đến mức không viết bất kì từ nào về mấy câu chuyện của ông Remora. Với Klaus, nó có nghĩa là thằng nhóc quá mệt mỏi đến mức không đo được bất kì vật nào của bà Bass. Và với Sunny, nó có nghĩa là con bé kiệt sức đến nỗi không làm bất kì việc gì mà hiệu phó Nero giao. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire tin rằng làm tốt việc học thì rất quang trọng, ngay cả khi ngôi trường bị điều hành bởi một tên ngốc, nhưng chúng quá mệt vì các vòng chạy mà không thể làm mấy công việc được giao. Trước đó, vòng tròn dạ quang là số không duy nhất mà bọn trẻ nhà Baudelaire thấy. Còn bây giờ Violet thấy số không ngay đầu tờ giấy khi con bé không thể nhớ bất cứ câu chuyện nào của ông Remora trong bài kiểm tra. Klaus thấy số không trong sổ điểm của bà Bass khi thằng bé bị kêu báo cáo chính xác số đo của một chiếc vớ cao,thay vì đo thì nó lại ngủ gục. Và Sunny thấy số không khi nó kiểm tra ngăn kéo vào không thấy ghim bấm bên trong.

"Điều này thật lố bịch." Isadora nói khi Sunny kể cho anh chị mình và mấy người bạn nghe lúc bắt đầu bữa trưa "Sunny, nhìn em xem. Không thích hợp để thuê em làm thư ký. Và thật là vô lý hơn khi bắt em bò mấy vòng ban đêm và bảo em tự làm ghim bấm vào ban ngày."

"Đừng gọi em tớ là lố bịch hay vô lý!" Klaus hét lên.

"Tớ đâu có nói thế." Isadora nói "Tớ nói cái tình huống thật lố bịch."

"Lố bịch nghĩa là cậu muốn cười vào nó." Klaus nói,nó chưa bao giờ quá mệt mỏi để xác định từ ngữ "Và tớ không muốn cậu cười vào tụi tớ."

"Tớ đâu có cười các cậu." Isadora nói "Tớ đang cố giúp."

Klaus giật lấy ly nước từ bên bàn của Isadora "À, cười vào tụi tớ thì không giúp gì được đâu, cakesniffer."

Isadora giật cái nĩa nước từ tay Klaus "Gọi tớ bằng cái tên đó cũng chẳng giúp gì được đâu, Klaus."

"Mumdum!" Sunny la lên.

"Oh, dừng lại đi, cả hai." Duncan nói "Isadora, em có thấy là Klaus đang mệt không? Klaus, cậu có thấy Isadora chỉ đang bức xúc thôi không?"

Klaus tháo mắt kính xuống và đưa ly nước lại cho Isadora "Tớ quá mệt mọi để thấy bất kì thứ gì rồi." Nó nói "Tớ xin lỗi, Isadora. Mệt mõi làm tớ càu nhàu. Vài ngày nữa chắc tớ trở nên thô lỗ như Carmelita Spats quá."

Isadora trả nĩa lại cho Klaus và vỗ nhẹ vào tay tỏ ý tha lỗi "Cậu không bao giờ trở nên thô lỗ như Carmelita Spats đâu." Nó nói.

"Carmelita Spats?" Violet nói, nhấc đầu dậy khỏi khay đồ ăn. Con bé chen ngang vào cuộc đối thoại của Isadora và Klaus và tỉnh giấc khi nghe thấy tên của Người Đưa Tin Đặc Biệt "Nó không đến đây kêu tụi mình tập chạy nữa chứ, đúng không?"

"Tớ mong là vậy." Duncan nói một cách buồn rầu, từ có nghỉa là "Trong khi chỉ vào một con bé thô lỗ, bạo lực, bẩn thỉu."

"Xin chào, đám Cakesniffers." Carmelita nói "Hôm nay tao có hai lời nhắn cho tụi bây, vì vậy hãy trả công gấp đôi."

"Oh, Carmelita," Klaus nói "Có bao giờ tụi này trả công cho mi trong suốt chin ngày qua đâu, cho nên chẳng có lý do gì mà phá bỏ nguyên tắc đó cả."

"Đó là tại vì tụi bây là một lũ mồ côi ngu đần." Carmelita nói ngay "Dù sao thì, tin thứ nhất như thường lệ: gặp huấn luyện viên Genghis tại bãi cỏ phía trước sau giờ ăn tối."

Violet than thở "Còn tin thứ hai là gì?" nó hỏi.

"Tin thứ hai là tụi bây phải đến văn phòng của hiệu phó Nero báo cáo ngay bây giờ."

"Văn phòng của hiệu phó Nero?" Klaus hỏi lại "Tại sao?"

"Tao xin lỗi." Carmelita Spats nói với một nụ cười khó chịu thể hiện rằng nó không muốn xin lỗi chút nào "Tao không trả lời câu hỏi từ mấy đứa cakesniffer mồ côi."

Mấy đứa trẻ bàn xung quanh bật cười khi nghe điều đó và chúng bắt đầu khua nĩa lên mấy cái đĩa trên bàn "Bọn Cakesniffer mồ côi trong lều mồ côi! Bọn Cakesniffer mồ côi trong lều mồ côi!" Chúng hô vang khi Carmelita Spats cười khúc khích bỏ đi ăn trưa "Bọn Cakesniffer mồ côi trong lều mồ côi! Bọn Cakesniffer mồ côi trong lều mồ côi!" Chúng hô vang khi bọn trẻ nhà Baudelaire thở dài và đứng lên bằng đôi chân đau nhức.

"Tốt nhất tụi tớ nên đi đến văn phòng của Nero." Violet nói "Gặp mấy cậu sau nha, Duncan và Isadora."

"Không sao đâu." Duncan nói "Tụi tớ sẽ đi cùng với các cậu. Carmelita Spats làm tớ mất hứng ăn rồi. Vì vậy tụi tớ sẽ bỏ qua bữa trưa và đưa mấy cậu đến tòa nhà hành chính. Tụi tớ không vào trong dâu vì tớ không muốn cả năm đứa đều không có nĩa. Nhưng tụi tớ sẽ chờ bên ngoài và mấy cậu có thể kể tớ nghe chuyện gì xảy ra."

"Tớ tự hỏi Nero muốn gì?" Klaus nói rồi ngáp.

"Có thể là ông ấy đã phát hiện ra huấn luyện viên Genghis là bá tước Olaf." Isadora nói, và bọn trẻ nhà Baudelaire mỉm cười. Chúng không dám hi vọng đây là lý do mà chúng bị triệu tập đến văn phòng của Ner, nhưng chúng đánh giá cao sự hi vọng của bạn bè chúng. Năm đứa trẻ giao bữa ăn trưa dang dỡ cho nhân viên phục vụ, họ chớp mắt im lặng sau mặt nạ kim loại, rồi chúng đi đến tòa nhà hành chính. Bọn trẻ nhà Quagmire mong ước cho bọn trẻ nha Baudelaire may mắn. Violet, Klaus và Sunny bước lên bậc thang dẫn đến văn phòng của hiệu phó Nero.

"Cảm ơn mấy đứa đã dành thời gian trong lịch trình mồ côi bận rộn của mình để gặp ta." Hiệu phó Nero nói và mở cửa phòng trước khi đám nhỏ kịp gõ "Nhanh lên, bước vào bên trong. Mỗi phút ta dành cho mấy đứa là mỗi phút ta luyện tập Violin đó. Và nếu tụi bây là thiên tài âm nhac như ta thì sẽ hiểu ý nghĩa của mỗi phút giây là như thế nào."

Ba đứa nhỏ bước vào cái văn phòng bé tí và bắt đầu vỗ tay một cách mệt mỏi khi Nero dang rộng hai tay lên cao "Có hai điều ta muốn nói với mấy đứa." Ông ta nói khi tiếng vỗ tay kết thúc "Tụi bây biết là gì không?"

"Không, thưa ông." Violet trà lời.

"Không, thưa ông." Nero nhại lại, nhìn đám trẻ một cách chán nãn vì chưa bao giờ tụi nó trả lời câu nào dài để ông ta chế nhạo "Tốt thôi, điều đầu tiên là ba đứa đã bỏ lỡ chin buổi hòa nhạc của ta, và mỗi đứa nợ ta một túi kẹo cho mỗi buổi. Chín buổi nhân ba, tổng cộng hai mươi chin. Carmelita nói với ta bình thường nó mang đến cho mấy đứa mười lời nhắn tính luôn hai cái hôm nay, và tụi bây chưa bao giờ trả công cho nó. Bất công. Bây giờ, ta nghĩ rằng một lần trả công xứng đáng là một đôi bông tai đính đá quý, vì vậy tụi bây nợ con bé mười cặp bông tai. Có muồn nói gì không?"

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn nhau với cặp mắt cực kỳ buồn ngủ. Chúng chẳng biết nói gì. Chúng nghĩ rất nhiều về việc này, chúng vắng chin buổi hòa nhạc của Nero vì huấn luyện viên Genghis gọi chúng, chin túi kẹo nhân ba là hai mươi bảy, không phải hai mươi chin, và phần trả công thì bắt buộc, nhưng thường là tiền chứ không phải bông tai. Violet, Klaus và Sunny quá mệt để nói bất kì điều gì. Điều này cũng khiến hiệu phó Nero thất vọng, ông ta đứng vuốt bím tóc của mình và chờ một trong ba đứa nhỏ nói điều gì đó đề ông ta có thể lặp lại một cách châm chọc. Nhưng sau một hồi im lặng, hiệu phó tiếp tục với điều thứ hai "Điều thứ hai." Ông ta tiếp tục nói "Là ba đứa bây đang trở thành những học sinh tệ nhất trong trường Prufrock Preparatory này từ trước tới nay. Violet, ông Remora nói với ta mi có một bài kiểm tra sa sút. Klaus, bà Bass nói với ta rằng mi còn không thể mở miệng đọc nổi một công thức đo lường. Và Sunny, ta thấy mi chẳng làm một cái ghim bấm nào cả! Ông Poe nói với ta tụi bây rất thông minh và chăm chỉ, nhưng sự thật thì tụi bây chỉ là một đám cakesniffer!"

Lúc này, bọn trẻ nhà Baudelaire không thể giữ im lặng được nữa "Tụi này sa sút vì đã quá mệt mỏi!" Violet hét lên.

"Tụi này mật mỏi vì phải chạy ngần ấy vòng mỗi tối!" Klaus hét lên.

"Galuka!" Sunny gào lên có nghĩa là "Vì thế hãy la mắng huấn luyện viên Genghis chứ không phải chúng tôi!"

Hiệu phó Nero trao cho tụi nó một nụ cười rộng, phấn khởi vì đã có thể trả lời chúng theo cái cách ưa thích của ông ta "Tụi này sa sút vì đã quá mệt mỏi!" Ông ta hét lên "Tụi này mật mỏi vì phải chạy ngần ấy vòng mỗi tối! Galuka! Ta nhận đủ mấy lời nói vô nghĩa của tụi bây rồi! Trường Prufrock Preparatory đã cam đoan với tụi bây về một nền giáo dục xuất sắc, và đó là nền giáo dục xuất sắc mà tụi bây nhận được, hoặc trong trường hợp của Sunny là một công việc xuất sắc ở vị trý thư ký hành chính! Còn bây giờ, ta đã chỉ thị với ông Remora và bà Bass cho tụi bây thi toàn diện vào ngày mai, một bài kiểm tra to lớn về những điều tụi bây đã được học. Violet, mi phải nhớ hết từng chi tiết trong những câu chuyện của ông Remora và Klaus, mi phải nhớ hết chiều dài, chiều rộng, chiều sâu mây món đồ vật của bà Bass, còn không là tụi bây sẽ bị trục xuất khỏi trường. Còn nữa, ta đã tìm một chồng giấy cần bấm vào ngày mai. Sunny, mi phải bấm hết chúng bằng ghim bấm tự làm còn không mi sẽ bị sa thải. Điều đầu tiên vào sáng ngày mai, chúng ta sẽ làm kiểm tra và bấm giấy, và nếu tụi bây không làm được hay không làm đủ ghim bấm, tụi bây sẽ rời khỏi trường Prufrock Preparatory này. May cho tụi bây, huấn luyện viên Genghis đã đề nghị cho tụi bây học tại nhà. Điều đó có nghĩa ông ta sẽ trở thành huấn luyện viên, giáo viên và người bảo hộ, ba trong một. Đó là một lời đề nghị hào phóng, nếu ta là tụi bây, ta cũng sẽ có phần thưởng cho ông ta, nhưng trong trường hợp này ta không nghĩ nó là đôi bông tai."

"Tụi này sẽ không cho bà tước Olaf bất kì phần thưởng nào!" Violet bật lại.

Klaus hoảng hốt nhìn chị nó "Ý Violet là huấn luyện viên Genghis." Klaus nói nhanh với Nero.

"Chị không có ý đó." Violet hét lên "Tình hình tuyệt vọng của tụi mình bây giờ không thể nào giả vờ rằng không nhận ra ông ta nữa!"

"Hifijoo!" Sunny đồng tình.

"Em nghĩ chị đoán đúng." Klaus nói "Tụi mình còn gì để mất?"

"Tụi mình còn gì để mất?" Nero nhại lại "Tụi bây nói gì vậy?"

"Tụi tôi đang nói về huấn luyện viên Genghis." Violet nói "Tên ông ấy không phải là Genghis. Ông ấy cũng không phải là huấn luyện viên. Ông ta là bá tước Olaf cải trang."

"Vô lý!" Nero nói.

Klaus muốn nói "Vô lý!" trở lại vào Nero, theo cách nói ghê tởm của ông ta, nhưng nó cắn lưỡi ngăn mình "Đó là sự thật." nó nói "Ông ta đội turban che đi hàng lông mày và đôi giày chạy đắt tiền để che đi hình xăm, nhưng ông ta vẫn là bá tước Olaf."

"Ông ta đội turban vì lý do tôn giáo." Nero nói "Còn đôi giày chạy vì ông ta là huấn luyện viên. Nhìn đây." Ông ta bước tới máy tính và nhấn nút. Màn hình sáng lên theo cách thông thường và một lần nữa hiện lên tấm hình của bá tước Olaf "Thấy chưa? Huấn luyện viên Genghis chẳng có gì giống với bá tước Olaf và máy tính cao cấp của ta chứng minh điều đó."

"Ushilo!" Sunny hét lên, nghĩa là "Điều đó không chứng minh được gì cả!"

"Ushilo!" Nero nhại lại "Ta sẽ tin ai giữa một hệ thống máy tính cao cấp hay hai đứa nhỏ học hành dỡ tệ và một con bé chưa biết nói làm ghim bấm? Bây giờ thì đừng làm lãng phí thời gian của ta nữa! Ta sẽ đích thân giám sát kì thi toàn diện vào ngày mai, nó được tổ chức tại lều mồ côi! Và tụi bây phải làm tốt, hoặc là được đi về miễn phí trên xe của huấn luyện viên Genghis! Sayonara, bọn trẻ nhà Baudelaire!"

"Sayonara" là một từ tiếng Nhật có nghĩa là tạm biệt, và tôi chắc rằng mỗi người dân Nhật sẽ phải xấu hổ khi nghe ngôn ngữ của họ được dùng bởi một người nổi loạn như vậy. Nhưng bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire không có thời gian để nghĩ đến những tư tưởng quốc tế như vậy nữa. Chúng quá bận để truyền cho bọn trẻ nhà Quagmire tin tức mới nhất.

"Thật kinh khủng!" Duncan thét lên, năm đứa nhỏ băng qua bãi cỏ để có thể nói chuyện yên tĩnh "Không có cách nào để đạt điểm A trong mấy bài thi đó nếu tối nay mấy cậu tiếp tục chạy như thế!"

"Điều này thật đáng sợ!" Isadora hét lên "Cũng chẳng có cách nào để tự làm ghim bấm! Em phải được học nó ở nhà trước!"

"Huấn luyện viên Genghis sẽ chẳng dạy tụi mình ở nhà đâu." Violet nói, nhìn ra bãi cỏ phía trước, nơi vòng tròn dạ quang đang chờ chúng "Ông ấy sẽ làm gì đó tệ, tệ hơn. Mấy cậu thấy không? Đó là tại sao ông ta bắt tụi tớ chạy ngần ấy vòng! Ông ta biết bọn tớ sẽ bị kiệt sức. Ông ta biết tụi tớ sẽ học xuống dốc, hoặc không làm tốt công việc thư ký. Ông ta biết tụi tớ sẽ bị trục xuất khỏi trường Prufrock Prep và sau đó ông ta chụp lấy tụi tớ."

Klaus rên rỉ "Chúng ta luôn chờ đợi để tìm ra kế hoạch của ông ta và bây giờ đã rõ. Nhưng có lẽ đã quá muộn."

"Chưa muộn đâu." Violet nhấn mạnh "Kì thi toàn diện là vào sáng mai, Chúng ta phải có kế hoạch từ đây tới đó."

"Ke hoạc!" Sunny đồng ý.

"Phải là một kế hoạch phức tạp." Duncan nói "Chúng ta phải để Violet sẵn sàng cho bài kiểm tra của ông Remora và Klaus sẵn sàng cho bài kiểm tra của bà Bass."

"Và chúng ta phải làm ghim bấm." Isadora nói "Và bọn trẻ nhà Baudelaire vẫn phải chạy."

"Và chúng ta phải tỉnh táo." Klaus nói.

Bọn trẻ nhìn nhau rồi nhìn ta bãi cỏ phía trước. Mặt trời buổi chiều sáng rực, nhưng năm đứa trẻ biết rằng nó sẽ sớm lặn sau những tòa nhà hình bia mộ, và đó là thời gian cho B.T.C.Đ.B.C.T.M.C. Chúng không còn nhiều thời gian. Violet cột tóc lên bằng một sợi ruy băng để tránh vướn mắt. Klaus lau kính và mang lên mũi. Sunny cắn chặt răng để chắc chắn nó đủ độ sắc bén cho bất kì công việc nào trước mắt. Hai anh em kia lấy sổ tay ra khỏi túi áo. Kế hoạch thâm độc của huấn luyện viên Genghis đã quá rõ ràng qua lăng kính kinh nghiệm của bọn trẻ nhà Baudelaire và bọn trẻ nhà Quagmire và bây giờ chúng phải tận dụng kinh nghiệm của mình để lập kế hoạch riêng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.