Ngày học của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire bắt đầu rất khắc khổ, một từ ở đây có nghĩa những câu chuyện của ông Remora rất nhàm chán, hệ thống đo lường của bà Bass rất khó chịu, và những yêu cầu hành chính của Nero rất khó khăn, nhưng Violet, Klaus và Sunny lại không thật sự để ý. Violet ngồi ở bàn học, ai không biết sẽ nghĩ rằng con bé đang tập trung cao độ, vì tóc nó được cột lên bằng một dây ruy băng để đỡ vướn mắt. Nhưng suy nghĩ của nó đang bay cao bay xa khỏi những câu chuyện ngu xuẩn mà ông Remora kể. Dĩ nhiên nó buộc tóc để giúp não được tập trung để sáng tạo vào vấn đề mà bọn trẻ nhà Baidelaire đang đối mặt, và nó không muốn phí thời gian tập trung vào người đàn ông đi qua đi lại và ăn chuối ở phí trước phòng.
Bà Bass mang vào lớp một hộp bút chì và bắt chúng xem xét cái nào dài hơn cái nào ngắn hơn. Nếu bà Bass không bận đi lại xung quanh phòng học và hét lên "ĐO ĐI!" thì có lẽ bà ta sẽ nhìn Klaus và nghĩ rằng nó đang thể hiện sự ám ảnh các phép đo với bà ta, bởi vì đôi mắt nó đang tập trung mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng Klaus đang dành buổi sáng của mình như một cái máy tự động, một từ ở đây có nghĩa là "đo bút chì nhưng không thật sự nghĩ về chúng". Khi nó đặt hết cây bút chì này đến cây bút chì kia xuống cạnh cây thước, nó chỉ nghĩ đến những cuốn sách nó từng đọc xem có giúp ích gì cho tình huống của bọn nhỏ hiện tại không.
Và nếu hiệu phó Nero ngưng tập luyện violin và nhìn em bé thư ký của mình, thì ông ta sẽ nghĩ chắc Sunny đang làm việc rất chăm chỉ, gửi thư đến các công ty kẹo phàn nàn về chất lượng kẹo. Dù đang đánh máy, bấm ghim và dán tem nhanh nhất có thể, nhưng tâm trí nó đang không thật sự ở trong công việc thư ký này, nó đang lo nghĩ đến cuộc hẹn tối nay của nó, hai anh chị nó với huấn luyện viên Genghis, và chúng phải làm gì với chuyện đó.
Bọn trẻ nhà Quagmire vắng mặt trong giờ ăn trưa nên bọn trẻ nhà Baudelaire phải dùng trực tiếp bằng tay, khi cầm lên một ít mỳ Spaghetti và cố ăn gọn gàng nhất có thể, ba đứa nhỏ vẫn mãi mê suy nghĩ, gần như chẳng nói với nhau câu nào. Chún biết, nếu không thảo luận cùng nhau, thì chẳng ai trong số chúng có thể đoán ra kế hoạch của huấn luyện viên Genghis, và chẳng thể nào tìm được cách để tránh cuộc hẹn tối nay với ông ta ngoài bãi cỏ, cuộc hẹn càng lúc càng đến hần hơn sau mỗi cái bóc tay của chúng. Bọn trẻ nhà Baudelaire trải qua buổi chiều ít nhiều cũng như thế, bỏ qua những câu chuyện của ông Remora, bỏ qua những cây bút chì của bà Bass, bỏ qua luôn việc cạn kiệt kim bấm. Ngay cả trong giờ thể dục, một trong số mấy đứa bạn xấu xa của Carmelita thông báo ông Genghis sẽ bắt đầu dạy vào ngày hôm sau. Trong lúc chờ đợi, bọn chúng vẫn chạy lòng vòng như thường. Ba đứa nhỏ chạy khắp sân cỏ trong sự im lặng hoàn toàn, tập trung tâm trí để suy nghĩ về tình huống của chúng.
Bọn trẻ nhà Baudelaire trông rất im lặng, nhưng đang suy nghĩ rất căng thẳng. Khi bọn trẻ nhà Quagmire ngồi xuống đối diện với ba chị em lúc giờ ăn tối và nói một cách đoàn kết "Bọn tớ giải quyết rắc rối của các cậu rồi." Điều đó còn giật mình hơn cả một sự cứu trợ.
"Chúa ơi." Violet nói "Mấy cậu làm tớ giật mình."
"Tớ tưởng cậu sẽ thấy nhẹ nhõm chứ." Duncan nói "Mấy cậu không nghe tụi tớ nói gì hả? Tụi tớ nói tụi tớ đã giải quyết vấn đề của mấy cậu rồi."
"Tụi tớ giật mình và cảm thấy nhẹ nhõm." Klaus nói "Nhưng ý mấy cậu nói đã giải quyết xong vấn đề của tụi tớ là sao? Chị em tớ đã suy nghĩ về nó cả ngày, nhưng chẳng nghĩ ra gì. Tụi tớ không biết huấn luyện viên Genghis đang âm mưu điều gì. Dù biết chắc ông ta đang lên kế hoạch gì đó. Và tụi tớ không biết làm sao để tránh cuộc hẹn sau giờ ăn tối, tụi tớ chắc rằng ông ta sẽ làm điều gì đó ghê sợ nếu tụi tớ đến."
"Ban đầu tớ nghĩ ông ta đơn giản chỉ muốn bắt cóc tụi tớ." Violet nói "Nhưng nếu như vậy thì ông ta đâu cần phải cải trang."
"Ban đầu tớ nghĩ chị em tớ nên gọi cho ông Poe." Klaus nói "Và kể ông ta chuyện đang diễn ra. Nhưng nếu bá tước Olaf có thể qua mặt một cái máy tính cao cấp, thì chắc chắn ông ta có thể đánh lừa cả một nhân viên ngân hành trung bình."
"Toricia!" Sunny đồng tình.
"Duncan và tớ cũng nghĩ về chuyện này cả ngày." Isadora nói "Tớ viết đầy năm trang rưỡi trong quyển sổ tay về những ý tưởng có thể và Duncan viết đầy ba trang."
"Tớ viết chữ nhỏ." Duncan giải thích, đưa nĩa cho Violet để con bé có thể tiếp tục ăn ổ bánh mì cho bữa tối.
"Trước bữa trưa, bọn tớ so sánh các ghi chú." Isadora nói tiếp "Và hai đứa tớ có cùng ý tưởng. Vì vậy tụi tớ trốn đi và đưa kế hoạch vào hành động."
"Đó là lý do tại sao trưa nay tụi tớ vắng mặt." Duncan giải thích "Mấy cậu thấy chỉ có vũng nước trên khay của tớ thay vì mấy cái ly."
"Vâng, cậu có thể dùng chung ly với tụi tớ." Klaus nói, đưa ly cho Isadora "Cũng như mấy cậu cho tụi tớ dùng chung dao nĩa thôi. Nhưng kế hoạch là gì? Đưa vào hành động là sao?"
Duncan và Isadora nhìn nhau, cười, chồm người gần đến bọn trẻ nhà Baudelaire để chắc chắn không ai nghe thấy.
"Tụi tớ mở cửa sau của thính phòng." Duncan nói. Nó và Isadora nhìn nhau cười chiến thắng rồi dựa vào ghế. Bọn trẻ nhà Baudelaire không cảm thấy chiến thắng. Chúng thấy bối rối. Chúng không muốn làm tổn thương bạn bè, người đã phá quy tắc, hi sinh ly uống nước để giúp chúng. Nhưng chúng không thấy được việc mở cửa sau thính phòng liên quan gì đến việc giải quyết rắc rối của chúng.
"Tớ xin lỗi." Violet nói sau khi dừng lại "Tớ không hiểu việc mở cửa sau thính phòng có liên quan gì đến việc giải quyết rắc rối của tụi mình."
"Cậu không thấy à?" Isadora hỏi "Tối nay tụi mình ngồi phía cuối thính phòng, thì ngay khi Nero bắt đầu buổi hoà nhạc, tụi tớ có thể lẻn ra bãi cỏ phía trước. Bằng cách đo, tụi tớ sẽ theo dõi được các cậu và huấn luyện viên Genghis. Nếu có chuyện gì không hay xảy ra, tụi tớ sẽ chạy trở lại buổi hoà nhạc và báo với hiệu phó Nero."
"Cậu có nghĩ đó là một kế hoạch tuyệt hảo không?" Duncan hỏi "Tớ cảm thấy tự hào về tụi tớ."
Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau một cách nghi ngại. Chúng không muốn làm bọn trẻ sinh ba nhà Quagmire thất vọng hay chỉ trích kế hoạch mà anh em nó nghĩ ra, nhất là kể từ lúc mà bọn trẻ nhà Baudelaire đã không thể tự lập kế hoạch được. Nhưng bá tước Olaf rất thâm độc và ranh ma nên cách để cửa sau mở và lẻn ra ngoài theo dõi ông ta cũng chẳng mấy gì là phòng vệ khỏi kế hoạch của ông ta.
"Tụi tớ đánh giá cao các cậu khi cố gắng giải quyết vấn đề của tụi tớ." Klaus nói "Nhưng bá tước Olaf là một người cực kỳ mưu mô. Ông ta luôn luôn có một vài thứ gì đó để phỏng tay trên các cậu. Tụi tớ không muốn các cậu phải dính vào bất kì nguy hiểm nào."
"Đừng nói những điều vô nghĩa." Isadora kiên quyết, nhấm nháp ly của Violet "Các cậu là những người gặp nguy hiểm, tụi tớ phải giúp đỡ. Tụi tớ không sợ Olaf và tụi tớ tin đây là kế hoạch tốt nhất."
Bọn trẻ nhà Baudelaire lại nhìn nhau. Bọn trẻ nhà Quagmire rất dũng cảm khi không e sợ Olaf và tự tin với kế hoạch của mình. Nhưng bọn chúng sẽ không thể giúp nếu không băn khoăn liệu bọn trẻ nhà Quagmire nên dũng cảm bao nhiêu. Olaf là một kẻ ranh ma, có vẻ sợ hãi ông ta là một điều khôn ngoan, ông ta đã dập tắt bao nhiêu kế hoạch của bọn trẻ nhà Baudelaire cho nên tự về kế hoạch có vẻ hơi ngu ngốc. Nhưng bọn trẻ đã rất cảm kích với nổ lực mà những người bạn nên không nói thêm về vấn đề này. Trong những năm tới, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire sẽ hối hận về điều này, khi lúc này chúng đã không nói gì về vấn đề này nữa, trong lúc chờ đợi, chúng ngồi ăn tối, chuyền dao nĩa và ly nước qua lại và cố gắng nói về chuyện khác. Chúng thảo luận về các dự án khác có thể thực hiện để cả thiện lều mồ côi hơn, những vấn đề khác mà chúng có thể tìm kiếm trong thư viện, giải quyết vấn đề hao hụt kim bấm của Sunny, trước khi giờ ăn kết thúc. Bọn trẻ Quagmire vội vã đến buổi biểu diễn Violin, hứa sẽ lẻn ra càng nhanh càng tốt và bọn trẻ nhà Baudelaire ra khỏi nhà ăn đến bãi cỏ phía trước.
Những vệt nắng cuối cùng của hoàng hôn làm bóng chúng đổ dài khi chúng đi, nhìn như bọn trẻ nhà Baudelaire đang đi qua bãi cỏ bằng một thiết bị cơ khí đồ sộ. Bọn trẻ nhìn xuống bóng của chúng, mỏng như một tờ giấy, mỗi bước đi chúng ước có thể làm điều gì đó khác - bất cứ điều gì khác - hơn là gặp huấn luyện viên Genghis một mình trên bãi cỏ. Chúng ước chúng có thể tiếp tục đi bộ, dưới mái vòm, qua bãi cỏ, ra ngoài thế giới, nhưng chúng có thể đi được đâu? Bọn trẻ mồ cô cô độc giữa dòng đời. Ba mẹ chúng đã chết. Nhân viên ngân hàng quá bận rộn để chăm sóc tốt chúng. Và bạn bè chúng là thêm hai đứa trẻ mồ côi nữa, người mà bọn trẻ nhà Baudelaire hi vọng chân thành lẻn ra khỏi buổi hoà nhạc và theo dõi chúng khi chúng đơn độc tiếp cận huấn luyện viên Genghis không kiên nhẫn chờ đợi chúng trên rìa bãi cỏ. Ánh mặt trời giảm dần - từ "giảm dần" ở đây có nghĩa là "mờ và làm cho mọi thứ trở nên lạ lẫm" - làm bóng của cái khăn turban trông như một cái hố sâu và khổng lồ.
"Mấy đứa tới trễ." Genghis trừng trừng nói. Khi ba chị em nó đến gần, chúng thấy ông ta chắp tay sau lưng như giấu thứ gì đó "Lời nhắn là có mặt ở đây sau giờ ăn tối và mấy đứa tới trễ."
"Tụi cháu rất xin lỗi." Violet nói, cố gắng để nhìn xem cái gì sau lưng ông ta "Tụi cháu mất nhiều thời gian ăn tối vì không có dao nĩa."
"Nếu tụi bây thông minh." Genghis nói "Thì đi mà mượn dao nĩa của bạn bè kìa."
"Tụi cháu không bao giờ nghĩ đến việc đó." Klaus nói, khi người ta nói dối, người ta thường thấy chột dạ và Klaus thấy rùng mình "Ông chắc chắn là một người rất thông minh." Nó nói tiếp.
"Ta không chỉ thông minh." Genghis đồng tình "Mà ta còn rất thông mình. Bây giờ bắt đầu công việc nào. Cho dù có ngu thế nào thì cũng nên nhớ rằng ta từng nói những đứa mồ côi có cấu trúc xương tuyệt vời để chạy. Đó là lý do tụi bây được chọn cho Bài Tập Chạy Đặc Biệt Cho Trẻ Mồ Côi (Special Orphan Running Exercises) hay ngắn gọn hơn là B.T.C.Đ.B.C.T.M.C (S.O.R.E)."
"Ooladu!" Sunny la lên.
"Em cháu nói thật thú vị." Violet nói, mặc dù "Ooladu!" Có nghĩa là "Cháu ước ông nói với tụi cháu rằng ông đang dự tính điều gì, Genghis à."
"Cảm ơn vì sự nhiệt tình." Genghis nói "Trong một số trường hợp, sự nhiệt tình có thể bù dắp cho sự hao hụt trí tuệ." Ông tay đưa tay về phía trước và bọn trẻ thấy ông ta đang cầm một cái hộp kim loại to cùng một cái bàn chải dài đầy gai. Cái hộp mở ra và một ánh sáng trắng huyền ảo sáng lên. "Bây giờ, trước khi bắt đầu B.T.C.Đ.B.C.T.M.C, chúng ta cần khởi động. Đây là sơn dạ quang, nó sẽ phát sáng trong bóng tối."
"Thật thú vị." Klaus nói, mặc dù nó đã biết "dạ quang" có nghĩa là gì từ hai năm trước.
"Nếu tụi bây thấy nó thật thú vị..." Genghis nói, đôi mắt bừng sáng như sơn dạ quang "Tụi bây sẽ cần đến cái bàn chải này đấy."
Ông ta đẩy cái bàn chải dài đầy gai vào tay Klaus. "Và các cô gái nhỏ có thể cầm hộp sơn. Ta muốn mấy đứa bây vẽ một cái vòng tròn lớn trên bãi cỏ để còn thấy đường chạy khi bài tập bắt đầu. Làm đi, còn chờ cái gì nữa?"
Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau. Bọn chúng đang chờ điều gì? Dĩ nhiên là chúng đang chờ Genghis tiết lộ kế hoạch với hộp sơn, bàn chải và Bài Tập Chạy Đặc Biệt Cho Trẻ Mồ Côi ngớ ngẩn. Nhưng trong thời gian chờ đợi, chúng nghĩ tốt nhất mình nên làm với những gì Genghis nói. Vẽ một vòng tròn dạ quang lớn trên bãi cỏ không có vẻ là nguy hiểm, vì thế Violet nhất hộp sơn lên, Klaus nhún bàn chải vào và bắt đầu vẽ một vòng tròn lớn. Ngay lúc ấy, Sunny như một "cái bánh xe thứ năm", có nghĩa là "không có khả năng làm bất kì điều gì hữu ích", nhưng con bé bò bên cạnh anh chị của mình để hỗ trợ tinh thần.
"Lớn hơn!" Genghis nói vọng ra từ bóng tối "Rộng hơn!" Bọn trẻ nhà Baudelaire làm theo lời chỉ dẫn và làm cho vòng tròn lớn hơn, rộng hơn, chúng đi xa Genghis hơn, để lại một vệt sơn mờ sáng. Bọn chúng nhìn vài bóng tối của màn đêm, tự hỏi bọn trẻ nhà Quagmire đang lẩn trốn ở đâu, hay đã lẻn ra khỏi buổi hòa nhạc chưa? Nhưng mặt trời đã lặn, thứ duy nhất mà chúng có thể nhìn thấy là ánh sáng của vòng tròn dạ quang chúng vẽ trên bãi cỏ và dáng hình ngột ngạt của Genghis cùng cái khăn turban trắng trông như cái hộp sọ nổi lên trong đêm. "Lớn hơn! Rộng hơn! Được rồi, được rồi như vậy là đủ lớn, đủ rộng rồi! Hoàn thành vòng tròn ngay chỗ ta đứng! Nhanh lên!"
"Em nghĩ chúng ta đang thật sự làm gì vậy?" Violet thì thào với cậu em trai.
"Em không biết nữa." Klaus nói "Em chỉ mới đọc ba trên bốn quyển sách về sơn. Em biết loại sơn này có thể gây độc hoặc làm dị tật bẩm sinh. Nhưng dĩ nhiên Genghis không bắt tụi mình ăn vòng tròn này và chị cũng không mang thai. Em không thể tưởng tượng được."
Sunny muốn thêm vào "Gargaba!" Có nghĩa "Có thể sơn dạ quang dùng làm như một loại tín hiệu phát sáng." Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire đã sắp giáp vòng tròn, điều đó là quá gần Genghis để có thể nói chuyện tiếp.
"Ta ủng hộ điều tụi bây sắp làm hơn, lũ mồ côi." Genghis nói, giật lấy cái bàn chải và hộp sơn từ tay bọn trẻ "Bây giờ, đến vị trí của mình, khi ta thổi còi, tụi bây bắt đầu chạy quanh vòng tròn vừa vẽ cho đến khi ta bảo dừng."
"Cái gì?" Violet nói. Tôi nghĩ chắc các bạn cũng biết, trên đời này có hai loại "Cái gì?". Loại thứ nhất hiểu đơn giản là "Xin lỗi, tôi không nghe rõ bạn. Bạn có thể lặp lại không?". Loại thứ hai thì phức tạp hơn. Nó có nghĩa là "Xin lỗi, tôi nghe bạn rồi, nhưng tôi không thể tin đó lại là điều bạn tính nói." Và loại thứ hai này chắc chắn là loại mà Violet đang dùng trong trường hợp này. Con bé đứng sát bên phải Genghis, vì vậy chắc chắn con bé đã nghe rõ những gì thốt ra từ cái miệng thối của người đàn ông kinh tởm này. Nhưng nó không thể nào tin rằng Genghis chỉ đơn giản muốn tụi nó luyện tập chạy. Đứa chị cả nhà Baudelaire không thể tin một người đầy thù hận và mờ ám như ông ta mà chỉ có một kế hoạch tàn ác như lớp tập thể dục trung bình.
"Cái gì?" Genghis nhại lại chế nhạo. Chắc chắn ông ta đã lấy mất một trang giấy trong quyển sách của Nẻo, câu này ở đây có nghĩa là "Ông ta đã học cách lặp lại mọi thứ một cách chế nhạo, để mang tụi nhỏ ra làm trò cười." "Ta biết ngươi nghe ta, cô gái nhỏ mồ côi à. Người đứng sát bên phải ta mà. Còn bây giờ, đến vị trí của mình đi, tất cả tụi bây. Và bắt đầu chạy ngay khi ta thổi còi."
"Nhưng Sunny chỉ là một đứa bé." Klaus bảo vệ "Em ấy không thể chạy, đi còn chưa vững."
"Vậy thì con bé phải bò càng nhanh càng tốt." Genghis nói tiếp "Bây giờ thì vào vị trí, sẵn sàng, chạy!"
Genghis thổi còi và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire bắt đầu chạy, nhịp nhàng với nhau để chúng có thể chạy cùng nhau dù có độ dài chân khác nhau. Chúng kết thúc một vòng, thêm một vòng nữa, thêm một vòng, thêm nữa , thêm năm vòng nữa, thêm nữa, thêm bảy vòng, thêm nữa, thêm tiếp ba vòng, lại thêm hai vòng, thêm nữa, thêm nữa, thêm sáu vòng và chúng không thể đếm nữa. Huấn luyện viên Genghis cứ tiếp tục thổi còi và thỉnh thoảng hét lên những điều tẻ nhạt và vô ích như "Tiếp tục chạy!" Hoặc "Thêm một vòng nữa!" Bọn trẻ nhìn xuống vòng tròn dạ quang để có thể chạy theo vòng tròn và bọn trẻ nhìn vào Genghis từ mờ ảo đến rõ hơn nghĩa là kết thúc một vòng, và bọn chúng nhìn ra ngoài bóng tối để xem liệu chúng có thể chạy lướt qua bọn trẻ nhà Quagmire hay không.
Bọn trẻ nhà Baudelaire cũng nhìn lẫn nhau lần này qua lần khác nhưng không nói gì dù có chạy đủ xa khỏi Genghis để hắn không thể nghe, bởi vì mặc dù bọn trẻ nhà Baudelaire có vóc dáng cân đối, nhưng chưa bao giờ chúng chạy nhiều như thế, và nãy giờ chúng thở còn khó huống chi thảo luận bất cứ điều gì. Nhưng có một nguyên nhân khác là vì Violet đã nói giùm chúng khi Violet hỏi theo loại thứ hai của "Cái gì?". Huấn luyện viên Genghis vẫn cứ thổi còi, bọn trẻ cứ tiếp tục chạy vòng này qua vòng khác, và lặp lại trong suy nghĩ của chúng là loại thứ hai của câu hỏi đó. Ba chị em mồ côi nghe theo huấn luyện viên Genghis, nhưng họ không thể tin rằng B.T.C.Đ.B.C.T.M.C là kế hoạch xấu xa của ông ta. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire vẫn chạy quanh vòng tròn dạ quang cho đến khi những tia nắng đầu ngày bắt đầu phản chiếu lên viên ngọc trên chiếc khăn Turban của Genghis và bọn chúng nghĩ rằng Cái gì? Cái gì? Cái gì?