Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 64 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Bây giờ trường Prufrock Preparatory đã đóng cửa. Nó đóng cửa được nhiều năm, từ khi bà Bass bị bắt vì tội cướp ngân hàng, và nếu bây giờ bạn đến tham quan nó, bạn sẽ thấy nó là một nơi trống vắng và im lặng. Nếu bạn bước đi trên bãi cỏ, bạn sẽ chẳng còn thấy bất kì đứa nhỏ nào chạy quanh như lúc bọn tre nhà Baudelaire tới. Nếu bạn đi dưới tòa nhà có các phòng học, bạn sẽ không còn nghe thấy tiếng kể chuyện trừng trừng của ông Remora, và nếu bạn đi dưới tòa nhà có khan phòng, bạn sẽ không còn nghe thấy tiếng cào hay tiếng hét từ cây violin hiệu phó Nero chơi. Nếu bạn đứng ngay dưới cỏng vòm, nhìn những chữ cái màu đen viết thành tên trường, một khẩu hiệu khắc nghiệt - một từ ở đây có nghĩa là "nghiêm khắc và nghiêm trọng" - bạn sẽ chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua bãi cỏ nâu lưa thưa.

Tóm lại, nếu ngày hôm nay bạn đến trường Prufrock Preparatory, thì học viện ít nhiều trông giống như buổi sáng kế tiếp, lúc bọn trẻ Baudelaire dậy sớm và đi đến tòa nhà hành chính để nói chuyện với Nero về huấn luyện viên Genghis. Ba đứa trẻ rất lo khi nói chuyện với ông ta nên chúng dậy từ sớm, khi chúng đi qua bãi cỏ, chúng có cảm giác mọi người trong Prufrock Prep đã trốn đi hết lúc giữa đêm, để lại bọn trẻ mồ côi ở lại giữa những toà nhà hình bia mộ. Đó là một cảm giác kì lạ, Violet và Sunny giật mình khi Klaus bất thình lình cười lên.

"Em cười cái gì vậy?" Violet hỏi.

"Em vừa nhận ra một số thứ." Klaus nói "Tụi mình đang đi đến toà nhà hành chính mà không có hẹn trước. Chúng ta sẽ phải ăn trưa mà không có dao nĩa."

"Chẳng có gì vui cả!" Violet nói "Nếu sáng nay họ phục vụ món bột yến mạch thì sao? Chúng ta vẫn phải dùng tay để ăn."

"Oot." Sunny nói, nghĩa là "Tin em đi, không khó đâu." Và lúc đó hai con bé cũng cười với cậu bé. Dĩ nhiên điều đó không buồn cười, khi mà hình phạt Nero đưa ra khủng khiếp như vậy, nhưng cái ý tưởng ăn bột yến mạch bằng tay của chúng đã mang đến những tiếng cười khúc khích.

"Hay trứng chiên!" Violet nói "Nếu họ cho Sunny ăn trứng chiên thì sao?"

"Cũng có thể là bánh, phủ một lớp siro!" Klaus nói.

"Súp!" Sunny hét lên và cả đám lại bật cười.

"Nhớ buổi picnic không?" Violet nói "Tụi mình đi picnic ở sông Rutabaga, ba rất hứng thú với bữa ăn mà ông đã làm khi mà quên mang theo dao nĩa!"

"Dĩ nhiên là em nhớ." Klaus nói "Tụi mình phải ăn hết đống tôm chua ngọt bằng tay."

"Sticky!" Sunny nói, giơ tay lên.

"Đúng rồi." Violet đồng tình "Sau đó tụi mình ra bờ sông rửa tay rồi tìm ra một nơi hoàn hảo để thử cái cần câu chị làm."

"Còn em thì hái dâu với mẹ." Klaus nói.

"Eroos." Sunny nói, có nghĩa như là "Em thì cắn mấy viên đá."

Bọn trẻ ngưng cười, chúng nhớ buổi chiều đó, dù chuyện đã lâu nhưng cứ như là mới đây. Dĩ nhiên sau vụ hoả hoạn, bọn trẻ biết ba mẹ chúng đã mất, nhưng cảm giác chỉ đơn giản như là họ đang đi đâu đó và sẽ trở về sau một thời gian. Bây giờ, nhớ lại ánh mặt trời phản chiếu lên dòng sông Rutabaga và tiếng cười của ba mẹ chúng khi tự tạo ra mớ hỗn độn đó là ăn tôm chua ngọt bằng tay, buổi picnic trở nên xa vời và chúng biết rằng ba mẹ chúng sẽ chẳng bao giờ trở lại.

"Tụi mình sẽ trở lại đó." Violet thì thầm "Một ngày nào đó chúng ta sẽ trở lại dòng sông, bắt cá và hái dâu."

"Có lẽ thế." Klaus nói, nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire biết rằng nếu một ngày nào đó chúng có trở lại sông Rutagana - điều chúng chưa làm bao giờ - thì nó cũng sẽ không còn như trước "Có lẽ thế, nhưng ngay bây giờ tụi mình phải đến nói chuyện với Nero. Thôi nào, tới toà nhà hành chính rồi."

Bọn trẻ nhà Baudelaire thở dài rồi bước vào, từ bỏ việc sử dụng dao nĩa của Prufrock Prep. Chúng leo lên tầng chín, và gõ cửa phòng của Nero, ngạc nhiên thay, chúng không nghe thấy tiếng ông ta tập chơi violin. "Vào nếu muốn." Nero nói, bọn trẻ nhà Baudelaire bước vào. Nero quay lưng lại phía cửa, nhìn hình ảnh phản chiếu trong cửa sổ và cột thun vào bím tóc của mình. Lúc làm xong, ông ta giơ hai tay lên. "Kính thưa quý ông quý bà, hiệu phó Nero!" Ông ta giới thiệu, bọn trẻ lễ phép vỗ tay. Ông ta xoay người lại.

"Ta tưởng chỉ nghe một tiếng vỗ tay thôi chứ." Ông ta nghiêm giọng "Violet và Klaus, hai đứa không được ở đây. Mấy đứa biết mà."

"Xin ông tha thứ." Violet nói "Nhưng ba đứa cháu có việc quan trọng muốn thảo luận với ông."

"Ba đứa cháu có việc quan trọng muốn thảo luận với ông." Nero nhại lại một cách khó nghe "Điều quan trọng là mấy đứa phải hi sinh quyền sử dụng dao nĩa của mình. Vâng. Vâng. Quyết định vậy đi. Ta còn phải tập luyện nhiều cho buổi hoà nhạc kế tiếp, thế nên đừng làm mất thời gian."

"Không mất nhiều thời gian đâu ạ." Klaus hứa. Nó dừng lại trước khi nói tiếp, đó là điều bạn nên làm nêu bạn muốn lựa chọn từ ngữ thật cẩn thận. "Chúng cháu đang nghi ngờ." Klaus tiếp tục, lựa chọn từ ngữ thật cẩn thận "rằng bá trước Olaf đã bằng cách nào đó vào được Prufrock Prep."

"Vô lý." Nero nói "Giờ thì ra khỏi đây để ta còn tập luyện."

"Nhưng có thể nó không vô lý." Violet nói "Olaf là bật thầy nguỵ trang. Có khi ông ta đang ở dưới mũi chúng ta mà chúng ta không biết."

"Ta chỉ biết thứ duy nhất dưới mũi ta," Nero nói "là cái miệng, và nó nói rằng mấy đứa ra khỏi đây."

"Bá tước Olaf có thể là ông Remora." Klaus nói "Hay là bà Bass."

"Ông Remora và bà Bass đã dạy trong cái trường này hơn bốn mươi bảy năm." Nero nói thô bạo "Ta sẽ biết ngay nếu một trong số họ là kẻ nguỵ trang."

"Vậy thì mấy người làm trong nhà ăn?" Violet hỏi "Họ lúc nào cũng mang mặt nạ kim loại."

"Điều đó là vì sự an toàn chứ không phải để nguỵ trang." Nero nói "Mấy đứa bây có những ý nghĩ thật ngớ ngẩn. Rồi tiếp theo bọn bây sẽ nói bá tước Olaf đã cải trang thành bạn trai của mi. Nó tên gì ấy nhỉ? Cái thằng sinh ba đó."

Violet đỏ mặt "Duncan Quagmire không phải là bạn trai của cháu." Nó nói "Và cậu ta cũng chẳng phải bá tước Olaf."

Nhưng Nero chỉ lo làm trò cười ngu ngốc mà chẳng thèm nghe "Ai mà biết được?" Ông ta hỏi rồi lại cười "Hee hee hee. Có lẽ hắn cải trang thành Carmelita Spats."

"Hoặc là tôi!" Một giọng nói phát ra từ cửa vào. Bọn trẻ nhà Baudelaire quay lại và thấy huấn luyện viên Genghis đứng đó với một cành hoa hồng trên tay và ánh mắt rực lửa.

"Là anh!" Nero nói "Hee hee hee. Thử tưởng tượng xem người bạn Olaf này đang giả vờ là một giáo viên thể dục giỏi nhất vùng."

Klaus nhìn huấn luyện viên Genghis và nghĩ đến những rắc rối mà ông ta đã gây ra khi giả vờ làm trợ lý cho cậu Monty là Stefano, thuyền trưởng Sham, hay là Shirley, hoặc là bất kỳ cái tên giả mạo nào đó mà ông ta sử dụng. Klaus chỉ muốn liều mạng để nói "Ông chính là bá tước Olaf!" Nhưng nó biết rằng nếu chúng cứ giả vờ rằng đang bị huấn luyện viên Genghis lừa, thì chúng sẽ có cơ hội tốt hơn để vạch trần âm mưu của ông ta, dù nó có là gì. Vì vậy nó cắn lưỡi của mình, một từ ở đây có nghĩa là giữ im lặng. Thật sự thì nó không cắn lưỡi, nó mở miệng và cười "Điều đó thật buồn cười!" Nó nói dối "Nếu thầy thật sự là bá tước Olaf! Sẽ không vui đâu, huấn luyện viên Genghis nhỉ? Điều đó đồng nghĩa rằng cái khăn turban thầy đổi chỉ là một vật nguỵ trang!"

"Khăn turban của ta?" Huấn luyện viên Genghis nói. Ném đi một ánh nhìn dữ dội khi ông ta thấy có điều gì đó sai sai. Dĩ nhiên, là do Klaus đang đùa. "Một vật nguỵ trang? Ho ho ho!"

"Hee hee hee!" Nero cười.

Violet và Sunny đều thấy điều mà Klaus đang làm nên hùa theo. "Oh đúng vậy, Genghis." Violet mếu mếu, như thể nó đang giỡn "Tháo cái khăn turban xuống và cho tụi cháu xem chân mày dính liền mà thầy đang giấu đi! Ha ha ha!"

"Ba đứa nhỏ này buồn cười thật!" Nero chảy nước mắt "Giống như ba diễn viên hài chuyên nghiệp!"

"Volasocks!" Sunny hét lên, nhe ra bốn cái răng và nụ cười giả tạo.

"Oh vâng." Klaus nói "Sunny đúng đấy! Nếu thầy là bá tước Olaf đang cải trang thì đôi giầy chạy kia đang che cái hình xăm!"

"Hee hee hee!" Nero nói "Ba đứa nhỏ như ba chú hề!"

"Ho ho ho!" Bá tước Olaf nói.

"Ha ha ha!" Violet nói, nó bắt đầu cảm thấy hết vui khi cứ giả vờ cười như vậy. Nhìn lên huấn luyện viên Genghis, và cười thật lớn khiến nó đau cả hàm. Nó nhón chân lên cố để chạm vào cái khăn turban. "Cháu sẽ gạt nó đi." Nó nói, như là nó đang đùa "Và khoe ra cái chân mày dính liền của thầy!"

"Hee hee hee!" Nero cười và lắc lắc cái bím tóc "Ba đứa như ba con khỉ có đào tạo!"

Klaus cuối xuống và nắm lấy chân Genghis. "Còn cháu sẽ lột giầy thầy." Nó nói, như là nó đang đùa "Và khoe ra cái hình xăm!"

"Hee hee hee!" Nero nói "Ba đứa như ba..."

Bọn trẻ nhà Baudelaire chưa kịp nghe chúng giống ba thứ gì thì bi huấn luyện viên Genghis vung hai tay, một tay bắt lấy Klaus, tay còn lại túm lấy Violet. "Ho ho ho!" Ông ta nói rồi đột ngột ngưng cười. "Dĩ nhiên." Ông ta nói bằng giọng nghiêm nghị "Ta không thể cởi giầy chạy ra, bởi vì ta vừa tập thể dục và chân ta đầy mùi. Ta không thể tháo khăn turban vì lý do tôn giáo."

"Hee hee..." Nero thôi cười khúc khích và trở nên nghiêm túc "Ôi huấn luyện viên Genghis." Ông ta nói "Chúng tôi không yêu cầu anh vi phạm tín ngưỡng tôn giáo, và chắc chắn tôi cũng chẳng muốn chân anh làm ô nhiễm văn phòng của tôi."

Violet đấu tranh để lấy bằng được cái khăn và Klaus đấu tranh để được một chiếc giầy quái quỷ, nhưng Genghis giữ chúng rất chặt.

"Drat!" Sunny hét lên.

"Hết giờ giỡn rồi!" Nero ra lệnh "Cám ơn mấy đứa đã làm bừng sáng buổi sớm của ta. Tạm biệt và thưởng thức bữa sáng mà không có dao nĩa nhé! Còn bây giờ, huấn luyện viên Genghis, tôi giúp gì được cho anh?"

"À, Nero." Genghis nói "Tôi chỉ muốn tặng ông một cành hoa hồng, một món quà nho nhỏ để chúc mừng ông về buổi hoà nhạc tuyệt vời ông mang đến đêm qua!"

"Oh cảm ơn." Nero nói, cầm lấy bông hoa từ tay Genghis và ngửi thật sâu nó "Tôi rất tuyệt, đúng chứ?"

"Anh rất tuyệt!" Genghis nói "Cái lần đầu anh chơi bản sonata, tôi đã xúc động sâu sắc. Lần thứ hai, mắt tôi ngấn lệ. Lần thứ ba, tôi thổn thức. Lần thứ tư, tôi có một cuộc tấn công cảm xúc mà không thể kiềm chế được. Lần thứ năm..."

Bọn trẻ nhà Baudelaire không nghe lần thứ năm ra sao vì cửa phòng Nero phía sau chúng đóng lại. Chúng nhìn nhau trong vô vọng. Bọn trẻ nhà Baudelaire đến rất gần việc vạch trần âm mưu của huấn luyện viên Genghis, nhưng có lẽ vẫn chưa đủ gần. Chúng lầm lũi lặng lẽ đi ra khỏi toà nhà hành chính và tới nhà ăn. Rõ ràng, Nero đã gọi cho mấy người phục vụ mang mặt nạ kim loại trong nhà ăn, vì khi đến lượt Violet và Klaus, mấy người phục vụ từ chối giao cho chúng dao nĩa. Prufrock Prep không phục vụ món cháo yến mạch cho bữa sáng, nhưng Violet và Klaus biết rằng ăn trứng chiên bằng tay thì không dễ chịu cho lắm.

"Oh, đừng lo." Isadora nói khi bọn trẻ ngồi xuống cạnh bọn trẻ nhà Quagmire "Đây này, Klaus và tớ sẽ thay phiên nhau dùng dao nĩa còn cậu có thể dùng với Duncan, Violet à. Kể tụi tớ nghe mọi chuyện diễn ra thế nào trong văn phòng của Nero đi."

"Không được tốt cho lắm." Violet than thở "Huấn luyện viên Genghis đến đó ngay khi bọn tớ vừa tính nói, và tụi tớ thì không muốn ông ta biết tụi tớ biết ông ta thật sự là ai."

Isadora lấy quyển sổ tay ra khỏi túi và đọc cho bọn trẻ nghe.

"Sẽ là một cú đánh may mắn

Nếu huấn luyện viên Genghis bị xe tải đụng"

("It would be a stroke of luck

if Coach Genghis were hit by a truck.")

Con bé đọc "Đó là bài thơ mới của tớ. Tớ biết nó không giúp ích gì, nhưng tớ nghĩ có lẽ mấy cậu sẽ thích nghe."

"Tớ thích nghe lắm." Klaus nói "Và chắc chắn sẽ thật là may mắn nếu điều đó xảy ra. Nhưng tớ không muốn đặt cược điều đó."

"À, chúng ta nên nghĩ một kế hoạch khác." Duncan nói và đưa cho Violet cái nĩa của nó.

"Tớ cũng nghĩ vậy." Violet nói "Bá tước Olaf thường không chần chừ lâu để bắt đầu hành động đâu."

"Kosbal!" Sunny la lên.

"Ý Sunny là 'Em có một kế hoạch!' đúng không?" Isadora hỏi "Tớ đang tập hiểu cách nói của con bé."

"Tớ nghĩ con bé có ý khác, chẳng hạn 'Carmelita Spats đang tới đây." Klaus nói, chỉ phía bên kia nhà ăn. Chắc rồi, Carmelita Spats đang bước đến bàn chúng với một nụ cười tự mãn to lớn trên mặt.

"Xin chào, đám Cakesniffers." Nó nói "Tao có một lời nhắn từ huấn luyện viên Genghis. Tao trở thành Người Đưa Tin Đặc Biệt của ông ta bởi vì tao là đứa con gái dễ thương nhất, đẹp nhất, tốt nhất trong trường này."

"Oh, bớt khoe khoang đi Carmelita." Duncan nói.

"Tại mày ghen tị thôi." Carmelita đáp lại "Bởi vì huấn luyện viên Genghis thích tao hơn mày."

"Tôi chẳng quan tâm tới huấn luyện viên Genghis." Duncan nói "Để lại lời nhắn và để chúng tôi yên."

"Lời nhắn là," Carmelita nói "Ba đứa mồ côi nhà Baudelaire đến trước bãi cỏ tối nay, ngay sau giờ ăn tối."

"Sau giờ ăn tối?" Violet nói "Nhưng sau giờ ăn tối, chúng ta phải đến buổi trình diễn violin của Nero mà."

"Đó là lời nhắn." Carmelita nhắc lại "Ông ta nói nêu mày không tới thì sẽ gặp rắc rối lớn, cho nên nếu tao là mày, Violet..."

"Mi không phải là Violet, ơn chúa." Duncan khẳng định, dĩ nhiên sẽ bất lịch sự khi chen ngang câu nói của người khác, nhưng khi người đó rất khó ưa thì bạn không thể kìm chế được. "Cám ơn vì đã đưa tin. Tạm biệt."

"Thông thường" Carmelita nói "Phải trả công sau khi nhận được lời nhắn."

"Nếu mi không để chúng tôi yên." Isadora nói "Thì đầu mi sẽ dính trứng chiên đó."

"Một lũ Cakesniffer ghen tị." Carmelita cười nhạo rồi để bọn trẻ nhà Baudelaire và bọn trẻ nhà Quagmire lại.

"Đừng lo." Duncan nói khi nó chắc Carmelita không thể nghe "Vẫn còn sớm, chúng ta còn cả ngày để tìm xem nên làm gì mà. Đây, ăn một muỗng trứng đi Violet."

"Không đâu, cảm ơn cậu." Violet nói "Tớ chẳng muốn ăn nữa." Và đó là sự thật.

Bọn trẻ nhà Baudelaire chẳng muốn ăn nữa. Trứng chiên chưa bao giờ là món ăn ưa thích của chị em nó, nhất là Sunny, một đứa dễ ăn, nhưng sở thích ăn của chúng chẳng gì liên quan đến trứng. Dĩ nhiên nó liên quan tới huấn luyện viên Genghis, và tin nhắn mà ông ta gửi chúng. Nó liên quan đến suy nghĩ gặp ông ta trên bãi cỏ sau bữa ăn tối, chỉ riêng chúng. Duncan nói đúng, vẫn còn sớm, và chúng còn cả ngày để tìm xem nên làm gì. Nhưng nó không giống buổi sáng. Violet, Klaus và Sunny ngồi trong nhà ăn, không thèm ăn sáng, và nó giống như mặt trời đang lên. Nó giống như buổi tối đang bao trùm, và huấn luyện viên Genghis đang chờ chúng. Chỉ mới sáng, nhưng bọn trẻ cảm thấy như đang trong kế hoạch của ông ta.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.