Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

"Cái gì?" Isadora hỏi.

"Tớ nói 'Cuối cùng, mặt trời mọc, huấn luyện viên Genghis bảo tụi tớ ngừng chạy và cho tụi tớ đi ngủ." Klaus nói.

"Isadora không phải không nghe rõ cậu nói gì." Duncan giải thích "Cậu ấy nghe rõ nhưng không thể tin được điều cậu vừa nói. Nói thật với cậu, cả tớ còn không thể tin được nó dù tớ đã tận mắt nhìn thấy."

"Tớ cũng không thể tin." Violet nói, nó nhăn nhó khi ăn một miếng salad do những người mang mặt nạ phục vụ cho bữa trưa. Vào buổi chiều hôm sau, ba chị em nhà Baudelaire đều làm mọi thứ trong sự nhức nhối, có nghĩa là "Cau mày đau đớn, khó chịu ra mặt hay là đau khổ". Khi huấn luyện viên Genghis gọi bài tập luyện đêm qua là B.T.C.Đ.B.C.T.M.C (S.O.R.E), ông ta chỉ đơn thuần dùng cái tên này làm từ viết tắt cho Bài Tập Chạy Đặc Biệt Cho Trẻ Mồ Côi (Special Orphan Running Exercises) nhưng ba đứa nhỏ nghĩ rằng cái tên đó còn có ý nghĩa nhiều hơn thế nữa. Sau một đêm với B.T.C.Đ.B.C.T.M.C, chúng nó đã đau (sore) nguyên ngày. Khi chúng vừa về đến Lều Mồ Côi để ngủ, chúng đã quá mệt để mang giày ồn ào vào, vì vậy mấy ngón chân của chúng lại thêm đau vì bị càng của mấy con cua bé tí kẹp. Và đầu chúng cũng đau, không phải vì nhức đầu vì thiếu ngủ mà còn bởi vì cố gắng nghĩ ra kế hoạch của huấn luyện viên Genghis là gì khi bắt chúng chạy suốt như thế. Chân bọn trẻ nhà Baudelaire đau, ngón chân bọn trẻ nhà Baudelaire đau, đầu bọn trẻ nhà Baudelaire đau, và ngay sau đó là cơ miệng của bọn trẻ nhà Baudelaire đau bởi vì cau có cả ngày. Trong bữa trưa, ba chị em nó bàn về chuyện đêm trước với bọn trẻ nhà Quagmire, hai đứa trẻ không bị đau hay mệt mõi gì cả. Một phần vì chúng trốn phía sau cổng vòm, theo dõi Genghis và bọn trẻ nhà Baudelaire thay vì chạy quanh vòng tròn dạ quang. Một phần vì bọn trẻ nhà Quagmire chỉ làm gián điệp theo ca. Sau khi bọn trẻ nhà Baudelaire chạy được vài vòng đầu và không có dấu hiệu dừng lại, hai đứa quyết định thay phiên nhau, Duncan ngủ thì Isadora theo dõi và Duncan theo dõi thì Isadora ngủ. Hai an hem nó thỏa thuận, một đứa sẽ thức dậy ngay khi đứa còn lại thấy có điều gì bất thường.

"Tớ trực ca cuối." Duncan nói "Vì vậy em tớ không thấy được B.T.C.Đ.B.C.T.M.C kết thúc ra sao. Nhưng không vấn đề gì. Chỉ là huấn luyện viên Genghis kêu dừng chạy và để mấy cậu về ngủ. Tớ nghĩ rằng ông ta sẽ khăng khăng lấy tài sản của mấy cậu trước khi mấy cậu có thể dừng chạy."

"Và tớ nghĩ vòng tròn dạ quang phục vụ như một chỗ hạ cánh." Isadora nói "Cho một chiếc trực thăng, được điều khiển bởi những tên trợ lý của ông ta, chúng hạ cánh và bắt các cậu đi. Tớ chỉ thắc mắc tại sao các cậu phải chạy bấy nhiêu vòng đó trước khi chiếc trực thăng xuất hiện."

"Nhưng trực thăng không xuất hiện." Klaus nói, uống một ngụm nước và nhăn nhó "Chẳng có gì xuất hiện."

"Có thể là phi công bị lạc." Isadora nói.

"Hay cũng có thể là huấn luyện viên Genghis mệt mõi như mấy cậu mà quên đi việc hỏi về gia tài nhà cậu." Duncan nói.

Violet lắc cái đầu đau nhói "Ông ta sẽ chẳng bao giờ mệt mõi để đoạt lấy gia tài nhà tớ đâu." Con bé nói "Ông ta đang âm mưu điều gì đó, tớ chắc thế. Nhưng tớ không tìm ra được nó là gì."

"Dĩ nhiên là cậu không thể tìm ra rồi." Duncan nói "Mấy cậu đang kiệt sức. Tớ mừng vì Isadora và tớ nghĩ ra việc chia ca để theo dõi. Tụi tớ sẽ dùng thời gian rãnh để điều tra. Bọn tớ sẽ bỏ hết những ghi chú của mình, và tìm kiếm nhiều hơn trong thư viện. Chắc phải có điều gì đó giúp mình tìm ra âm mưu của ông ta."

"Tớ cũng sẽ tìm." Klaus nói, nó ngáp "Tớ khá giỏi trong mảng đó."

"Tớ biết." Isadora nói, con bé cười "Nhưng không phải hôm nay, Klaus. Tụi tớ sẽ làm việc để khám phá ra kế hoạch của Genghis, và ba người các cậu có thể đi ngủ. Mấy cậu quá mệt để có thể làm tốt việc tìm kiếm trong thư viện hay ở bất cứ đâu."

Violet và Klaus nhìn gương mặt mệt mõi của nhau, rồi nhìn xuống đứa em gái bé bỏng, chúng thấy bọn trẻ nhà Quagmire nói đúng. Violet mệt mõi đến nổi chỉ ghi được vài dòng trong số những câu chuyện ngu ngốc của ông Remora. Klaus mệt mõi đến nổi đo gần sai hết những đồ vật của bà Bass. Và dù Sunny không báo cáo những việc đã làm sáng nay ở văn phòng Nero thì con bé cũng không thể trở thành một người thư ký tốt, vì con bé đã ngủ quên ở nhà ăn, cái đầu nhỏ của nó gục lên đĩa salad, như thể đó là một chiếc gối mềm thay vì rau diếp, lát cà chua, mỡ xốt mật ong và bánh mì giòn tan, bánh mì được cắt nhỏ nướng và cho thêm vào salad. Violet nâng đầu em gái mình ra khỏi đĩa salad và lấy một vài mẫu bánh mì ra khỏi tóc con bé. Sunny nhăn mặt, cựa mình, cằn nhằn và trở lại giấc ngủ trong vòng tay của Violet.

"Có lẽ cậu đúng, Isadora." Violet nói "Tụi tớ sẽ gắng gượng qua chiều nay để tối có thể ngủ thật ngon. Nếu may mắn, Hiệu phó Nero sẽ chơi một bản nào đó dễ chịu trong buổi hòa nhạc tối nay và tụi tớ có thể ngủ ngon hơn."

Các bạn có thể thấy, với câu cuối cùng đã cho thấy Violet thật sự mệt thế nào, bởi vì "Nếu may mắn" là cụm từ mà con bé hay hai đứa em của nó dùng rất thường. Dĩ nhiên nguyên nhân khá rõ ràng: Bọn trẻ mò côi nhà Baudelaire không có may mắn. Thông minh, có. Duyên dáng, có. Nhưng bọn trẻ không may mắn, cho nến nếu chúng không dùng cụm từ từ "Nếu may mắn" thì chúng sẽ dùng cụm từ "Nếu tụi tớ là cần tây", bởi vì cụm từ này thì không phù hợp. Nếu bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire là cần tây, chúng sẽ không phải chịu đau khổ, và nếu chúng may mắn, thì Carmelita Spats sẽ không tiếp cận bàn của chúng vào thời điểm đặc biệt này và mang đến một lời nhắn không hay khác.

"Xin chào, đám Cakesniffers." Nó nói "Mặc dù theo đánh giá của một đứa nhỏ thì tụi bây cũng kiểu như saladsniffer. Tao có một lời nhắn từ huấn luyện viên Genghis. Tao trở thành Người Đưa Tin Đặc Biệt của ông ta bởi vì tao là đứa con gái dễ thương nhất, đẹp nhất, tốt nhất trong trường này."

"Nếu mi thực sự là đứa tốt nhất trong trường này." Isadora nói "Mi sẽ không làm ồn một đứa trẻ đang ngủ. Nhưng thôi bỏ, lời nhắn gì?"

"Nó giống với cái trước." Carmelite nói "Nhưng tao sẽ lặp lại phòng khi tụi mày ngu quá mà không nhớ. Ba đứa mồ côi nhà Baudelaire đến trước bãi cỏ tối nay, ngay sau giờ ăn tối."

"Cái gì?" Klaus hỏi.

"Bộ tụi bây điếc hả, cakesniffy?" Carmelita hỏi "Tao nói là..."

"Vâng vâng, Klaus nghe rồi." Isadora nói nhanh "Cậu ấy không có ý hỏi "Cái gì?" Tụi này nhận được lời nhắn rồi, Carmelita. Còn bây giờ thì đi đi."

"Mày nợ tao hai lần trả công." Carmelite nói và nhún nhảy bỏ đi.

"Không thể tin được." Violet nói "Đừng thêm mấy vòng nữa chứ! Chân tớ đi bộ còn đau chứ đừng nói là chạy."

"Carmlite đâu có nói các cậu phải chạy thêm." Duncan chỉ ra "Có lẽ huấn luyện viên Genghis sẽ thật sự hành động kế hoạch vào tối nay. Dù sao thì, tụi tớ cũng sẽ lẻn ra khỏi buổi hòa nhạc tối nay và theo dõi các cậu."

"Chia ca." Isadora thêm vào và gật đầu đồng ý "Và tớ cá là tụi mình sẽ có cái nhìn tường tận về kế hoạch của ông ta. Chúng ta sẽ dành cả ngày để tìm kiếm." Isadora dừng lại, và mở cuốn sổ tay màu đen ngay đúng trang. Con bé đọc:

''Don't worry Baudelaires, don't feel disgrace

The Quagmire triplets are on the case. "

"Cảm ơn cậu." Klaus nói, trao cho Isadore nụ cười mệt mỏi đánh giá cao "Chị em tớ thành thật cảm ơn sự giúp đỡ của các cậu nhiều. Và tụi tớ sẽ đặt hết tâm trí vào vấn đề dù tụi tớ quá mệt mỏi để tìm kiếm. Nếu may mắn, khi làm việc cùng nhau chúng ta sẽ có thể đánh bại huấn luyện viên Genghis."

Lại là cụm từ "Nếu may mắn" thốt ra từ miệng một đứa trẻ nhà Baudelaire và một lần nữa tôi cảm thấy thích hợp như cụm từ "Nếu tụi tớ là cần tây". Chỉ khác một điều là bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire không ước mình là cần tây. Trong khi sự thật rằng nếu chúng là cần tây thì chúng sẽ không phải trở thành trẻ mồ côi, bởi vì cần tây là thực vật và chúng không cần phải có cha mẹ, Violet, Klaus và Sunny không muốn trở thành loại rau củ có quá nhiều calo. Những điều không hay có thể xảy đến với cần tây dễ dàng như vớiu ũ trẻ. Chúng có thể bị thái thành những mảnh nhỏ rồi bỏ vào nước xốt trong mấy bữa tiệc sang chảnh. Nó có thể được phủ bơ đậu phộng và phục vụ như một món ăn nhẹ. Nó có thể chỉ đơn thuần ngồi trên canh đồng và thối rửa nếu người nông dân quá lười biếng hay đang đi nghỉ mát. Tất cả những điều khủng khiếp có thể xảy đến với cần tây, và bọn trẻ biết điều đó, vì vậy nếu bạn hỏi bọn trẻ nhà Baudelaire rằng chúng có muốn làm cần tây không thì chắc chắn câu trả lời sẽ là không. Nhưng chúng muốn may mắn. Bọn trẻ nhà Baudelaire không cần thiết phải thật sự may mắn, như ai đó tìm thấy một bản đồ kho báu, hay như ai đó thắng cuộc thi cung cấp kem cả đời, hay như một người đàn ông - à không, ôi trời, là tôi - may mắn kết hôn với Beatrice yêu dấu và sống hạnh phúc suốt quảng đời ngắn ngùi của cô ấy. Bọn trẻ nhà Baudelaire chỉ muốn may mắn vừa đủ. Chúng muốn đủ may mắn đề tìm cách thoát khỏi kế hoạch của huấn luyện viên Genghis, và dường như may mắn là cơ hội duy nhất của chúng. Violet quá mệt để sáng tạo ra cái gì đó, Klaus quá mệt để đọc cái gì đó, và Sunny vẫn ngủ trong vòng tay Violet, quá mệt để cắn cái gì đó hay ai đó, và điều đó dường như đúng với những cây bút siêng năng nhà Quagmire, từ "siêng năng" ở đây có nghĩa là "khả năng ghi chép tốt trong hai quyển sổ tay xanh đen và đen tuyền" - chúng cần phải may mắn nếu vẫn còn muốn sống. Bọn trẻ nhà Baudelaire chụm lại với nhau như thể nhà ăn đang rất lạnh, nhăn nhó trong sự đau đớn và lo lắng. Có vẻ như bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire cần sự may mắn hơn bao giờ hết trong cuộc đời mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.