Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Nếu bạn từng hóa trang Halloween hay tham dự một buổi tiệc hóa trang, chắc chắn bạn sẽ biết cảm giác rộn ràng khi cải trang thành một hình hài khác, vừa thú vị vừa nguy hiểm. Tôi từng một lần tham gia vào một buổi tiệc mặt nạ nổi tiếng của nữ công tước Winnipeg tổ chức, và nó là một trong những đêm thú vị và nguy hiểm nhất trong đời tôi. Tôi đã cải trang thành một tên lính đánh thuê và trượt chân vào bữa tiệc khi bị các tên lính bảo vệ cung điện truy đuổi, chúng cải trang thành mấy con bò cạp. Ngay khi bước vào phòng Grand Ballroom, tôi cảm thấy như Lemony Snicket đã biến mất. Tôi mặc bộ đồ mà tôi chưa bao giờ mặc trước đó: một cái áo choàng màu đỏ tươi bằng lụa, cái áo thêu chỉ vàng và một cái mặt nạ đen bóng. Nó khiến tôi như thể là một người khác. Và bởi vì cảm thấy mình như một người khác nên tôi đã dám tiếp cận một người phụ nữ mà tôi bị cấm không được tiếp cận trong suốt quãng đời còn lại. Cô ấy ở một mình ngoài ban công - từ "ban công" là một từ sang chảnh có nghĩa là một cái hiên nhà làm bằng đá cẩm thạch màu xám được đánh bóng - và hóa trang mình thành con chuồn chuồn, với mặt nạ màu xanh và đôi cánh màu bạc không lồ. Khi những kẻ truy đuổi tôi chạy quanh bữa tiệc, cố gắng đoán xem vị khách nào là tôi, tôi trược ra ngoài hiên nhà và đưa cho cô ta thông điệp tôi đã cố gắng đưa cô ấy trong suốt mười lăm năm dài cô đơn. "Beatrice." Tôi hét lên, giống như bị mấy con bò cạp phát hiện "Bá tước Olaf là..." Tôi không thể tiếp tục. Nó khiến tôi khóc khi nghĩ đến đêm hôm đó, nhớ đến khoảng thời gian đen tối, tuyệt vọng sau đó, và trong lúc chờ đợi, tôi chắc chắn bạn đang tò mò muốn biết những gì xảy ra với bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire và bọn trẻ nhà Quagmire, sau giờ ăn tối ở Prufrock Prep.

"Đây là một điều thú vị." Duncan nói mang kính của Klaus lên mặt "Tớ biết tụi mình đang làm việc này vì lý do nghiêm túc, nhưng tớ thấy thú vị lắm."

"Isadora cột sợi ruy băng của Violet lên tóc và đọc thuộc lòng:

"It may not be particularly wise,

but it's a thrill to be disguised."

"Một bài thơ thật tuyệt, nhưng nó nên được sáng tác đúng hoàn cảnh. Trông tụi tớ thế nào?"

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire lùi lại và quan sát bọn trẻ nhà Quagmire cẩn thận. Sau giờ ăn tối, bọn trẻ đứng bên ngoài lều mồ côi, khẩn trương đưa kế hoạch nguy hiểm vào hành động. Chúng đã tìm cách lẻn vào nhà ăn và chôm một túi bột mì cùng size với Sunny trong bếp khi mấy người phục vụ mang mặt nạ đang quay lưng. Violet cũng đã chôm một cái nĩa, một vài thìa sốt rau bina, một củ khoai tây nhỏ để phục vụ cho công việc sáng chế của nó. Bây giờ chúng chỉ còn chút đỉnh thời gian trước khi bọn trẻ nhà Baudelaire, trong trường hợp này là bọn trẻ nhà Quagmire cải trang, phải xuất hiện cho B.T.C.Đ.B.C.T.M.C. Duncan và Isadora giao mấy cuốn sổ tay cho bọn trẻ nhà Baudelaire có thể ôn bài cho bài thi toàn diện và đổi giày cho nhau để tiếng chạy của bọn trẻ nhà Quagmire nghe như bọn trẻ nhà Baudelaire. Bây giờ chỉ còn vài giây rảnh rỗi, bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn bọn trẻ nhà Quagmire và ngay lập tức nhận ra kế hoạch này nó nguy hiểm đến mức nào. Isadora và Duncan Quagmire đơn giản nhìn không giống với Violet và Klaus Baudelaire. Đôi mắt của Duncan khác màu với đôi mắt của Klaus, và tóc của Isadora khác với tóc của Violet, ngay cả khi nó được cột giống vậy. Vì là anh em sinh ba nên bọn trẻ nhà Quagmire có cùng chiều cao, nhưng Violet cao hơn Klaus vì con bé lớn tuổi hơn, và không còn thời gian để chế ra đồ độn cho Isadora để bắt chước chiều cao này. Nhưng đó không phải là những chi tiết vật lý nhỏ làm việc cải trang không trở nên thuyết phục. Đó là một thực tế đơn giản mà bọn trẻ nhà Baudelaire và bọn trẻ nhà Quagmire khác nhau, và một cái cột tóc, một cặp kính và mấy đôi giày không thể biến chúng thành một người khác bằng người phụ nữ hóa trang thành một con chuồn chuồn mang cánh và thoát khỏi cái thực tại đang chờ cô ấy.

"Tớ biết tụi mình không giống mấy cậu cho lắm." Duncan thừa nhận khi thấy bọn trẻ nhà Baudelaire im lặng trong một thoáng "Nhưng mấy cậu nên nhớ, trời khá tối ngoài bãi cỏ. Ánh sáng duy nhất là từ vòng tròn dạ quang. Tụi tớ đảm bảo sẽ cúi đầu xuống khi chạy để không ai thấy. Tụi tớ sẽ không nói một lời nào với huấn luyện viên Genghis, vì vậy giọng tụi tớ sẽ không phát ra. Và tụi tớ có sợi ruy băng, mắt kính và mấy đôi giày nên mấy cái phụ kiện đó không làm tụi tớ bị lộ đâu."

"Chúng ta không cần phải thực hiện kế hoạch này." Violet nói khẽ "Tụi mình đánh giá cao sự giúp đõ của mấy cậu nhưng chúng ta không cần phải cố đánh lừa Genghis. Chị em tớ có thể sẽ chạy trốn tối nay. Tụi tớ nhận thấy mình chạy rất tốt, vì tụi tớ đã có khởi đầu khá tốt với huấn luyện viên Genghis."

"Chúng tôi có thể gọi ông Poe từ điện thoại công cộng đâu đó." Klaus nói.

"Zubu." Sunny nói có nghĩa là "Hoặc là đăng kí vào một trường khác, dưới một cái tên khác."

"Những kế hoạch đó chẳng có cơ hội thực hiện đâu." Isadora nói "Mấy cậu từng nói với tớ về ông Poe, ông ta chẳng có ích gì cả. Còn bá tước Olaf dường như có thể tìm thấy mấy cậu bất cứ chỗ nào bạn đến, vì vậy một ngôi trường khác cũng chẳng giúp được gì."

"Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta." Duncan đồng ý "Nếu bạn đậu kì thi mà không gây sự nghi ngờ của Genghis, thì mấy cậu sẽ thoát khỏi nguy hiểm, tiếp theo đó tụi mình có thể tập trung cho việc vạch mặt huấn luyện viên thật sự là ai."

"Tớ cho rằng mấy cậu nói đúng." Violet nói "Chỉ là tớ không thích kế hoạch đưa mấy cậu vào nguy hiểm chỉ vì giúp tụi tớ."

"Bạn bè để làm gì?" Isadora nói "Tụi tớ sẽ không tham dự vào buổi hòa nhạc ngớ ngẩn trong khi mấy cậu đang chạy vòng vòng trong sự lúng túng. Ba người cậu là những người đầu tiên trong Prufrock Prep không ác cảm với tụi tớ vì là trẻ mồ côi. Không ai trong số chúng ta có gia đình, nên chúng ta phải gắn chặt với nhau."

"Ít nhất tụi tớ cũng sẽ theo cậu đến bãi cỏ trước." Klaus nói "Tụi tớ sẽ theo dõi các cậu từ cổng vòm để chắc rằng các cậu đã đánh lừa được huấn luyện viên Genghis."

Duncan lắc đầu "Mấy cậu không có thời gian theo dõi tụi tớ đâu." Nó nói "Mấy cậu còn phải làm ghim bấm từ mấy mảnh kim loại và học bài cho hai bài thi nữa kìa."

"Oh!" Isadora nói ngay lập tức "Làm sao tụi mình kéo cái túi bột này dọc theo? Tụi mình cần một sợi dây hay thứ gì đó."

"Tụi mình có thể đá nó vòng vòng." Duncan nói.

"Không, không, không." Klaus nói "Nếu không huấn luyện viên Genghis lại nghĩ mấy cậu đá em gái của mình, ông ta sẽ nghi ngờ đó."

"Tớ biết rồi!" Violet nói. Nó rướn người về phía trước đặt tay lên ngực Duncan, sờ dọc theo chiếc áo len dày cộm cho đến khi tìm được thứ nó đang tìm - một sợi len. Cẩn thận, con bé kéo, tháo nó ra khỏi cái áo len một sợi dài. Sau đó nó ngắt sợi len, buộc một đầu quanh túi bột. Một đầu đưa cho Duncnan "Cậu nên làm thế này." Nó nói "Xin lỗi về cái áo nhé."

"Tớ chắc là cậu sẽ chế ra được một cái máy may." Thằng bé nói "Khi mà tụi tớ thoát khỏi nguy hiểm. Tụi mình nên đi thôi Isadora. Huấn luyện viên Genghis đang chờ tụi mình. Học tốt nha mấy cậu."

"Chạy tốt nha mấy cậu." Klaus nói.

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn bạn của chúng. Chúng chợt nhớ lại lần cuối chúng nhìn ba mẹ, vẫy tay chào tạm biệt họ khi họ rời bãi biển. Tất nhiên chúng không biết rằng đó là khoảnh khắc cuối cùng chúng dành cho ba mẹ mình, và một lần nữa, mỗi đứa trẻ nhà Baudelaire như sống lại ngày ấy, ước gì chúng đã nói được điều gì nhiều hơn là một lời tạm biệt. Violet, Klaus và Sunny nhìn hai đứa trẻ và hi vọng rằng đó không phải là thời khắc, cái thời khắc mà những người chúng quan tâm sẽ biến mất khỏi cuộc sống chúng mãi mãi. Nhưng nếu đó là sự thật thì sao?

"Nếu chúng ta không còn gặp..." Violet dừng lại, nuốt nước bọt rồi bắt đầu lại "Nếu có gì không hay xảy ra..."

Duncan nắm lấy tay Violet và nhìn thẳng vào mắt con bé. Violet nhìn thấy, đằng sau cặp kính của Klaus là một cái nhìn nghiêm túc của Duncan. "Không có gì xảy ra đâu." Nó nói cứng rắn, mặc dù nó đã sai lầm ngay giây phút đó "Sẽ không có gì xảy ra hết, tụi mình sẽ gặp lại nhau vào buổi sáng, các bạn nhà Baudelaire."

Isadora gật đầu kính cẩn và đi theo anh nó cùng túi bột ra khỏi lều mồ côi. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn theo chúng đi về phía bãi cỏ cho đến khi chỉ còn hai cái bóng mờ đang kéo một đốm mờ khác.

"Chị biết đó." Klaus nói "Từ xa, trong ánh sáng mờ nhạt, họ trông khá giống tụi mình."

"Abax." Sunny đồng ý.

"Chị mong vậy." Violet thì thầm "Chị mong vậy. Nhưng ngay bây giờ, tụi mình nên thôi suy nghĩ về việc này và bắt đầu một nửa kế hoạch còn lại. Mang giày ồn vào và vô lều mồ côi thôi."

"Em không thể tưởng tượng được chị làm ghim bấm bằng cách nào." Klaus nói "Với một cái nĩa, vài thìa xốt rau bina, và một củ khoai tây nhỏ. Nghe cứ như thành phần của một món ăn phụ chứ không phải là một thiết bị. Em hi vọng kỹ năng sáng chế của chị không bị lục nghề vì thiếu ngủ."

"Chị đâu định dùng chúng làm thiết bị." Violet nói "Thật là ngạc nhiên khi bao nhiêu năng lượng ùa về khi mà chị có kế hoạch. Bên cạnh đó, kế hoạch của chị không chỉ liên quan đến mấy món chị lấy mà nó liên quan đến mấy con cua trong lếu mồ côi và giày ồn của tụi mình. Bây giờ, mang giày xong rồi thì làm theo chỉ dẫn của chị."

Hai đứa nhỏ nhà Baudelaire khá bối rối về điều này, nhưng từ lâu chúng biết rằng khi đụng đến phát minh, thì ta có thể tin tưởng Violet tuyệt đối. Trong quá khứ gần đây, con bé đã làm ra cái móc leo tường, cái đồ mở khóa và một thiết bị báo hiệu và bây giờ dù sao đi nữa - ý là "dùng một cái nĩa, vài thìa sốt rau bina, một củ khoai tây nhỏ, con cua sống và giày ồn" - con bé sẽ tạo ra một cái máy làm ghim bấm.

Ba chị em mang giày ồn và theo chỉ dẫn của Violet, vào lều. Như thường lệ, những con cua nhỏ lang thang khắp lều, tận dụng thời gian chúng một mình không phải lo sợ tiếng ồn. Bình thường, bọn trẻ nhà Baudelaire sẽ dậm chân lên sàn nhà khi bước vào để những con cua chạy xuống bện rơm hay những nơi ẩn náu khác. Tuy nhiên lần này Violet chỉ dẫn mấy em nó đi theo đội hình được xếp cẩn thận, để dồn con cua có vuốt to nhất và lớn nhất và góc lều. Trong khi những con cua khác chạy tán loạn, thì con này kẹt ở một góc, nó sợ giày ồn nhưng không còn chỗ nào để trốn nữa cả.

"Tốt lắm!" Violet nói lớn "Sunny giữ nó trong góc cho chị chuẩn bị khoai tây."

"Chuẩn bị khoai tây làm gì?" Klaus hỏi.

"Ta biết đó." Violet giải thích khi Sunny nhịp nhịp chân để giữ con cua trong góc "Những con cua này thích kẹp ngón chân ta. Chị chôm một của khoai tây hình ngón chân. Em thấy nó cong cong hình bầu dục, phần gồ lên ở đây như một cái móng chân không?"

"Chị nói đúng." Klaus nói "Nó giống thật, nhưng nó thì liên quan gì đến mấy cái ghim bấm?"

"Mảnh kim loại Nero đưa rất dài, ta cần cắt nó nhỏ lại vừa size ghim bấm. Trong khi Sunny giữ con cua trong góc, chị sẽ vẫy củ khoai tây trước mặt cậu ấy. Cậu hay cô, nghĩ xem nào, chị không biết thế nào là cua đực hay cua cái."

"Nó là con đực. " Klaus nói "Tin em đi."

"Vậy thì cậu ấy sẽ nghĩ nó là một ngón chân." Violet nói tiếp "Và nó sẽ lấy cái càng kẹp. Ngay khi đó, chị sẽ giật củ khoai tây ra, đưa mảnh kim loại vào. Nếu làm cẩn thận, con cua sẽ hoàn thành tốt công việc đó."

"Rồi sao nữa?" Klaus hỏi.

"Làm từng bước đi." Violet trả lời "Được rồi Sunny, cứ tiếp tục nhịp chân. Chị sẵn sàng với khoai tây và mảnh kim loại đầu tiên."

"Còn em làm gì?" Klaus hỏi.

"Dĩ nhiên em học bài đi." Violet nói "Chị không chắc mình có thể đọc hết ghi chép của Duncan chỉ trong một đêm. Trong khi Sunny và chị làm ghim bấm, em cần đọc hết ghi chép của Duncan và Isadora, ghi nhớ các số đo đồ vật của bà Bass và chỉ cho chị mấy câu chuyện của ông Remora."

"Roger" Klaus nói, Nhưng các bạn chắc chắn biết, bọn trẻ nhà Baudelaire không có ai tên Roger cả. Thằng bé nói ra tên một người đàn ông để chỉ ra nó đã hiểu những gì Violet bảo và sẽ làm đúng như vậy, và trong suốt hai giờ tiếp theo, đó chính là những điều thằng bé làm. Trong khi Sunny dùng tiếng ồn của đôi giày giữ con cua trong góc và Violet dùng củ khoai như một ngón chân và dùng càng cua như một cái máy cắt, Klaus dùng mấy quyển sổ của bọn trẻ nhà Quagmire để học bài chi kì thi toàn diện, và mọi thứ diễn ra đúng như thế. Sunny nhịp chân ồn ào để giam cầm con cua. Violet mau lẹ với củ khoai và mấy mảnh kim loại dể chúng mau vừa size ghim bấm. Và Klaus - phải nheo mắt vì Duncan đang dùng cặp kình của nó - đọc những số đo trong quyển số của Isadora cẩn thận, nên không lâu sau nó đã nhớ chiều dài, chiều rộng và chiều sâu của mọi thứ.

"Violet, hỏi em số đo của khăn quàng màu xanh navy đi." Klaus nói, đóng quyển sổ lại để nó không thể nhìn lén.

"Violet lấy củ khoai tây đi đúng lúc và con cua kẹp thêm một miếng nhỏ kim loại "Số đo của khăn quàng màu xanh navy là gì?" Nó hỏi.

"Dài 2dm." Klaus đọc "Rộng 9cm, và dày 4mm. Chán ngắt, nhưng nó đúng. Sunny, hỏi anh số đo của cục xà phòng đi."

Con cua thấy cơ hội thoát khỏi góc, nhưng Sunny nhanh hơn nhiều.

"Xà phòng?" Sunny hỏi Klaus, nhịp đôi giày ồn bé xíu đến khi con cua chịu thua.

"8cm x 8cm x 8cm." Klaus nói ngay "Rất dễ, hai người làm tốt lắm. Em cá là con cua cũng mệt như tụi mình rồi đó."

"Không." Violet nói "Nó xong rồi. Để cậu ấy đi đi Sunny. Chúng ta đủ các mảnh có kích thước ghim bấm rồi. Chị mừng vì một phần của việc làm ghim bấm đã xong. Thật là điên khi chọc một con cua."

"Tiếp theo làm gì đây?" Klaus nói khi con cua vội vã thoát khỏi những khoảnh khắc đáng sợ nhất trong cuộc đời nó.

"Giờ em chỉ chị mấy câu chuyện của ông Remora." Violet nói "Sunny với chị sẽ ngồi bẻ cong mấy miếng kim loại này cho thành hình dạng phù hợp."

"Shablo." Sunny nói, ý là "Sao ta làm được?"

"Xem đây." Violet nói và Sunny nhìn. Khi Klaus đóng quyển sổ màu đen của Isadora lại và mở quyển màu xanh đậm của Duncan, Violet trộn sốt rau bina với một ít rơm khô cho đến khi nó keo lại và dính. Sau đó con bé để hỗn hợp này lên đầu nhọn của cây nĩa và dính nó vào bện rơm vì thế nên cán cầm của cây nĩa treo lơ lửng. Con bé thổi cho đến khi cái hỗn hợp cứng lại. "Chị luôn nghĩ sốt rau bina của Prufrock Prep thì dính kinh khủng." Violet giải thích "Rồi chị nhận ra n1o có thể làm keo dán. Và giờ ta có một phương pháp làm ghim bấm từ mấy miếng kim loại này thật hoàn hào. Nhìn này, nếu chị đặt một miếng lên tay cầm của nĩa, ló hai đầu nhỏ mỗi bên. Đó là phần sẽ ghim vào giấy khi nó thành ghim bấm. Giờ chị sẽ cởi giày ồn ra." Violet dừng lại tháo giầy "Và dùng đầu kim loại để đóng vào nó, hai đầu sẽ uốn quanh tay cầm của nĩa và biến thành ghim bấm. Hiểu chưa?"

"Gyba!" Sunny ré lên, ý nó là "Chị đúng là thiên tài. Nhưng em giúp được gì đây?"

"Em cứ việc mang giày ồn." Violet trả lời "Và giữ mấy con cua tránh xa chúng ta, còn Klaus tóm tắt mấy câu chuyện đi."

"Roger." Sunny nói.

"Roger." Klaus nói và một lần nữa không phải chúng nhắc đến anh bạn Roger nào cả. Chúng chỉ muốn nhắc là chúng đã rõ những gì Violet nói và chúng sẽ làm theo. Ba chị em nhà Baudelaire làm cả đêm. Violet uốn cong mấy cái ghim, Klaus đọc các ghi chép trong sổ của Duncan và Sunny nhịp chân với giày ồn. Ngay sau đó, bọn trẻ nhà Baudelaire đã có một đống ghim bấm tự làm trên sàn, những chi tiết trong câu chuyện của ông Remora in trong đầu chúng, và không một con cua nào trong lều làm phiền chúng, thậm chí mối đe dọa của huấn luyện viên Genghis đang lơ lửng trên chúng, buổi tối bắt đầu mang lại cảm giác ấm cúng. Nó nhắc bọn trẻ nhà Baudelaire nhớ đến những đêm chúng ở cùng với ba mẹ khi họ còn sống, ở một trong các phòng khách trong dinh thự của nhà Baudelaire. Violet sẽ châm ngòi cho một số phát minh, Klaus đọc sách rồi chia sẽ thông tin mà nó học được, còn Sunny sẽ gây ra mấy tiếng ồn lớn. Dĩ nhiên, Violet sẽ không bỏ qua các phát minh nào có thể cứu sống chúng, Klaus không bao giờ đọc những thứ nhàm chán, Sunny không gây tiếng ồn lớn để cho bọn cua kinh hồn, nhưng dù sao cũng gần như những đêm đó, bọn trẻ nhà Baudelaire cảm giác trong lều mồ côi gần như ở nhà. Và khi bầu trời bắt đầu chiếu sáng những tia nắng đầu tiên, bọn trẻ nhà Baudelaire bắt đầu cảm thấy một sự rộn ràng nào đó khác với cảm giác bởi sự cải trang. Đó là một sự rộn ràng mà tôi chưa bao giờ cảm nhận trong cuộc sống, và nó là một sự rộn ràng mà bọn trẻ nhà Baudelaire không thường cảm thấy. Nhưng khi mặt trời bắt đầu mọc, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire cảm thấy rộn ràng khi nghĩ rằng kế hoạch của chúng có thể đã thành công, và cuối cùng chúng cũng an toàn, hạnh phúc như những buổi tối trước kia.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.