"Trông giống tớ một chút ư?" Ôn Nhiên rõ ràng không tin, "Tiêu Tiêu, cậu có phải bị tương tư đến phát bệnh rồi không, nhìn ai cũng thấy giống tớ?"
"Cút đi, tớ đâu phải Mặc Tu Trần, tương tư cậu cái gì mà bệnh, tớ nói thật đấy, lần tới gặp cô ta, tớ sẽ chụp ảnh cô ta cho cậu xem."
Thấy Ôn Nhiên không tin, Bạch Tiêu Tiêu ở trong điện thoại cam đoan chắc nịch.
Ôn Nhiên không nhịn được cười: "Được thôi, đợi cậu chụp rồi gửi xem, xem cô ta có thực sự giống tớ không."
"Là thật đấy, tớ phải hình dung với cậu thế nào nhỉ, nói chung là có vài phần giống, nhưng cô ấy sống lạnh lùng, không biết có chịu cho tớ chụp ảnh không nữa."
"Vậy thì đừng chụp nữa, Tiêu Tiêu, cậu ở nước ngoài một mình, nhất định phải chú ý an toàn, biết chưa?"
Ôn Nhiên thu lại nụ cười, lo lắng dặn dò.
Cô chợt thấy hơi hối hận vì lúc trước đề nghị Bạch Tiêu Tiêu ra nước ngoài, dù đó là vì muốn tốt cho cô ấy, cũng là để Lạc Hạo Phong toàn tâm toàn ý nắm quyền điều hành doanh nghiệp gia tộc, thế nhưng, hai hôm trước Tu Trần còn nói, chỗ Lạc Hạo Phong đang gặp chút rắc rối.
"Tớ biết rồi, lần nào gọi điện cậu cũng nói câu này, Nhiên Nhiên, cậu sắp lải nhải y như bà già rồi đấy. Cậu cứ dành thời gian mà sinh con trai nuôi và con gái nuôi cho tớ đi, nếu tớ về nước mà cậu chưa sinh cho tớ một đứa con trai nuôi với con gái nuôi, xem tớ xử lý cậu thế nào."
"Cậu tưởng là mua đồ à, nói mua là mua, sinh con phải mang thai mười tháng đấy."
Ôn Nhiên cười phản bác.
Bạch Tiêu Tiêu ở trong điện thoại 'chậc' một tiếng, giọng điệu như thể cô ấy đang lừa người: "Cậu tưởng tớ chưa từng ăn thịt heo thì chưa thấy heo chạy à, cái gì mà mười tháng mang thai, tính kỹ ra thì chẳng qua là chín tháng một tuần thôi. Nếu cậu mà đẻ sớm vài ngày, thì đó là chín tháng..."
"Tiêu Tiêu, nếu tớ không biết cậu ra nước ngoài là để đi học, tớ còn tưởng cậu đi nghiên cứu sinh con đấy..."
"Thẩm tiểu thư, đây là gia vị Ôn tiểu thư nhờ tôi mang tới cho cô."
Dưới lầu căn hộ của Thẩm Ngọc Đình, Thanh Phong đưa túi đựng gia vị cho Thẩm Ngọc Đình, lời nói tuy vẫn giữ phép lịch sự cần có, nhưng thần sắc thì thực sự không tính là hòa nhã.
Thẩm Ngọc Đình nhận lấy túi đồ, quan tâm hỏi: "Nhiên Nhiên nói nó có việc gấp, việc gì mà gấp vậy, ngay cả thời gian ăn một bữa cơm cũng không có."
Cô ta không nhắc đến chuyện này thì còn đỡ, vừa nhắc tới, Thanh Phong liền nổi cáu, lập tức mỉa mai: "Ôn tiểu thư không phải có việc gấp gì cả, mà là vì mấy tin đồn nhảm mà đau lòng. Chúng tôi vừa tới trung tâm thương mại mua gia vị cô cần, kết quả gặp một đám tiểu thái muội, bọn chúng mắng Ôn tiểu thư cướp bạn trai của cô."
"Sao lại như thế được?"
Thẩm Ngọc Đình kinh ngạc mở to mắt, giữa mày hiện lên vẻ lo lắng, giả vờ như không nhìn thấy sự mỉa mai nơi khóe môi Thanh Phong.
"Tôi cũng muốn biết chuyện này là thế nào, chúng xuất hiện ở cửa trung tâm thương mại trùng hợp đến vậy, tôi vừa bảo người của trung tâm thương mại trích xuất camera, đám người đó đứng ở cửa trung tâm thương mại hơn mười phút, giống như đang đợi Ôn tiểu thư đi ra vậy."
Sắc mặt Thẩm Ngọc Đình trắng bệch: "Ý anh là gì, chẳng lẽ anh cho rằng là tôi tìm người cố ý đi mắng Nhiên Nhiên sao?"
Thanh Phong lạnh lùng hừ một tiếng không chút để tâm: "Tôi không nói là Thẩm tiểu thư, chỉ là nói chuyện này có chút kỳ lạ, Thẩm tiểu thư muốn tự mình áp đặt vào thì tôi cũng không còn cách nào. Chuyện hôm nay Mặc thiếu vẫn chưa biết, nếu Mặc thiếu biết được, chắc chắn sẽ tra cho rõ ràng."
Sắc mặt Thẩm Ngọc Đình lại tái thêm một phần, nhìn Thanh Phong với ánh mắt sắc bén, cô ta giận dữ nói: "Anh tốt nhất là nên tra cho rõ ràng, anh là vệ sĩ của Nhiên Nhiên, vậy mà để cô ấy bị người ta nhục mạ, anh làm vệ sĩ kiểu này hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn, nếu Tu Trần biết được, anh cẩn thận cái công việc của mình không giữ nổi đấy."
"Tôi có giữ được việc hay không, không phải chuyện Thẩm tiểu thư cần bận tâm. Tuy nhiên, trung tâm thương mại này nằm ngay gần nhà Thẩm tiểu thư, cô lại nhờ Ôn tiểu thư mua gia vị cho cô ở chính trung tâm này, mọi chuyện đều trùng hợp đến thế."
"Anh đừng có ngậm máu phun người, tôi là chị họ của Nhiên Nhiên, sao tôi có thể hại con bé." Thẩm Ngọc Đình thẹn quá hóa giận hét lên.
Thanh Phong thấy cô ta tức giận, ngược lại càng bình tĩnh, dựa vào khả năng quan sát tinh vi được rèn luyện từ lực lượng đặc nhiệm, anh cảm thấy chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Thẩm Ngọc Đình.
Những lời mấy nữ sinh kia nói, rõ ràng không phải chỉ nghe tin đồn trên mạng, mà là có người nói cho bọn chúng biết, nếu không thì làm sao có thể vì chuyện của Ôn Nhiên và Giang Lưu mà lôi cả Mặc Tử Hiên, Đàm Mục, thậm chí là cả Ôn Cẩm vào.
Sự ác ý bôi nhọ này, nếu không phải bọn chúng là nữ, thì Thanh Phong vừa nãy đã ra tay rồi.
"Chuyện này tôi sẽ tra cho rõ ràng, từ nay về sau Thẩm tiểu thư không có chuyện gì thì tốt nhất nên ít qua lại với Ôn tiểu thư của chúng tôi, kẻo lại xuất hiện những sự trùng hợp như thế này."
Thanh Phong nói xong, không thèm để ý đến gương mặt trắng bệch của Thẩm Ngọc Đình, quay người chui vào xe taxi, phóng vụt đi.
Thẩm Ngọc Đình nhìn theo chiếc taxi biến mất trong tầm mắt, nghiến răng ken két, bước hai bước tới bên cạnh thùng rác, ném túi đồ trong tay vào thùng rác.
Ôn Nhiên, tôi chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về mình, cô có nhiều đàn ông yêu thương như vậy, bớt đi một người là Tu Trần thì cũng chẳng sao cả.
Cô ta hiện giờ đã bị mọi người quay lưng, người thân rời bỏ, không còn đường lui nữa rồi.
Buổi tối, Mặc Tu Trần có tiệc tối.
Lúc về đã chín giờ, Ôn Nhiên đã tắm rửa, đang mặc đồ ngủ cuộn mình trên ghế sofa xem chương trình tạp kỹ.
Trên màn hình tinh thể lỏng, mọi người cười rất vui vẻ, khán giả bên dưới cũng cười đến không đứng thẳng nổi, nhưng ánh mắt Ôn Nhiên lại nhìn xuyên qua màn hình, không biết đang dừng lại nơi nào.
Mặc Tu Trần đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng Ôn Nhiên ôm gối ngẩn người, gương mặt thanh tú đó dưới ánh đèn pha lê, không dưng lại nhuốm vài phần u sầu, khiến người nhìn vào thấy thắt lòng.
Trong đáy mắt anh hiện lên một tia đau lòng, bờ môi mỏng mím nhẹ, sải bước đi tới trước ghế sofa.
"Nhiên Nhiên!"
Ôn Nhiên nghe thấy giọng anh, mới sực tỉnh lại, ánh mắt lóe lên, thu lại tâm tư, trên gương mặt trắng nõn nở một nụ cười thanh tú, vì đang co người trên ghế sofa nên nhất thời cuống cuồng xỏ giày muốn đứng dậy.
Mặc Tu Trần cười dịu dàng, bước lên ấn vai cô xuống, tự mình ngồi xuống vị trí bên cạnh cô, thuận thế ôm thân hình mảnh khảnh của cô vào lòng, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: "Nhiên Nhiên, vừa rồi đang nghĩ gì thế, anh vào mà em cũng không biết."
Ôn Nhiên lắc đầu, quan tâm hỏi: "Anh ở ngoài ăn no chưa, có muốn ăn chút gì không, em đi làm cho anh."
"Lát nữa anh 'ăn' em là được rồi." Mặc Tu Trần đột ngột cúi đầu, bờ môi mỏng gợi cảm lướt qua dái tai nhạy cảm của Ôn Nhiên như có như không, tiếng cười trầm thấp mê hoặc chui vào tai cô, cánh tay dài đang ôm vai cô trượt xuống, trực tiếp phủ lên ngực cô...
Chuỗi động tác này, Mặc Tu Trần làm cực kỳ tự nhiên và trôi chảy, hành vi lưu manh đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, Ôn Nhiên vốn chưa bao giờ thắng nổi anh, bị một loạt sự trêu chọc này của anh làm cho tâm can run rẩy.
Dái tai cũng không tự chủ được mà ửng lên một tầng đỏ hồng, cô kêu khẽ một tiếng 'á', đánh vào bàn tay đang làm loạn trên ngực mình, khuôn mặt nhỏ cũng quay sang một bên, né tránh hơi thở nam tính nóng rực của anh.