Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
946 Tôi cũng rất hài lòng với bản thân

❊ ❊ ❊

Ôn Nhiên bĩu môi, dùng ánh mắt ra hiệu Mặc Tu Trần đừng giận, đáp khẽ: "Được rồi."

Bên kia điện thoại, Giang Lưu lập tức cúp máy.

Ôn Nhiên đặt điện thoại xuống, chủ động nghiêng người ôm lấy Mặc Tu Trần, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đáng thương nhìn anh: "Tu Trần, anh đừng giận được không?"

"..."

"Hôn em một cái là tha lỗi cho anh."

Ai đó kiêu ngạo nhìn thẳng về phía trước, không thèm nhìn Ôn Nhiên.

Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật, thấy gương mặt lạnh lùng của Mặc Tu Trần, dáng vẻ như thể nếu cô không chiều anh thì anh sẽ không thèm quan tâm đến cô nữa.

Cô nhịn không được bật cười, hai tay ôm lấy cổ anh, chủ động dâng nụ hôn, khẽ hôn lên đôi môi mỏng của anh. Đang định rời ra thì đầu đã bị một bàn tay to giữ chặt, sinh vật kiêu ngạo kia lập tức phản khách vi chủ, bá đạo cạy mở hàm răng cô, xông thẳng vào trong.

Như để trừng phạt cô vì gọi điện cho người đàn ông khác, chiếc lưỡi dày quét sạch hương thơm ngọt ngào trong miệng cô, từng tấc từng tấc lấp đầy hơi thở thuộc về anh, nụ hôn vừa tàn nhẫn vừa sâu khiến Ôn Nhiên gần như nghẹt thở.

Cho đến khi cô mềm nhũn trong lòng anh, hơi thở dồn dập, anh mới buông cô ra.

"Nhiên Nhiên, chuyện liên lạc với Giang Lưu đến đây là hết." Mặc Tu Trần nhìn Ôn Nhiên đang đỏ mặt, ánh mắt nóng bỏng, giọng nói phát ra từ đôi môi mỏng có chút khàn đặc, tuy đêm qua đã đòi hỏi cô hai lần.

Nhưng nụ hôn vừa rồi lại khơi dậy dục vọng trong cơ thể anh.

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh lấp lánh đốm lửa dục vọng, thấy ánh mắt cô cũng vương chút mơ màng, ngẩn ngơ nhìn mình mà không trả lời, yết hầu anh trượt lên xuống, những ngón tay dài không chút do dự luồn vào vạt áo cô, lòng bàn tay nóng bỏng bao trùm lên làn da mịn màng trơn láng kia.

"Tu Trần."

Toàn thân Ôn Nhiên run lên.

Giọng nói thốt ra mang theo chút kinh ngạc, dường như cô rất bất ngờ với hành động này của anh. Chẳng phải vừa nãy anh nói hôn một cái là được sao, giờ bị anh cưỡng hôn một nụ hôn sâu, sao anh còn...

"Nhiên Nhiên, chiều nay chúng ta đi chơi tiếp."

Mặc Tu Trần ôm cô vào lòng, lòng bàn tay thành thục di chuyển đến một nơi nào đó, cúi đầu, lại một lần nữa hôn lên cái miệng nhỏ của cô.

"Ư..."

Ôn Nhiên muốn kháng cự, nhưng cô căn bản không phải là đối thủ của con sói lớn này.

Cô chỉ nghẹn ngào hai tiếng, còn chưa thốt ra được ký tự nào rõ ràng thì đã bị anh hôn đến mất sạch lý trí. Trong căn phòng nhiệt độ ngày càng tăng, sự ám muội bao trùm toàn bộ không gian.

"Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên!"

Mặc Tu Trần hết lần này đến lần khác khẽ gọi tên cô, giọng nói khàn khàn gợi cảm hòa lẫn với tiếng thở dốc của cô, đan xen cùng âm thanh kịch liệt nào đó, vang vọng trong phòng thật lâu.

Sau một hồi lâu, căn phòng trở lại yên tĩnh.

"Nhiên Nhiên, anh lau rửa cho em." Mặc Tu Trần bế Ôn Nhiên từ trên ghế sofa dậy, vào phòng tắm lau sạch người cho cô, rồi lại bế quay lại ghế sofa, từng món từng món mặc quần áo vào cho cô.

Ôn Nhiên mệt mỏi như một con búp bê không xương, mặc kệ anh bày bố, bản thân lười không muốn động đậy.

"Nhiên Nhiên, tóc em rối rồi, anh tết lại cho em." Mặc Tu Trần mặc quần áo xong cho cô, ngắm nhìn kiểu tóc của cô, hơi cau mày.

Ôn Nhiên chớp mắt, giơ tay sờ sờ tóc mình, rồi gật gật đầu.

"Nhiên Nhiên, sao em không nói gì, là không hài lòng với màn thể hiện vừa rồi của anh à?" Mặc Tu Trần nheo mắt, dò xét nhìn Ôn Nhiên, vẻ mặt nghiêm túc.

Ôn Nhiên liếc mắt lườm anh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rất hài lòng."

"Hài lòng là tốt rồi." Mặc Tu Trần khóe miệng nhếch lên một đường cong đầy mị hoặc, "Anh cũng rất hài lòng với bản thân."

Nói xong, anh cúi người bế ngang cô lên. Ôn Nhiên không đề phòng anh lại bế mình, giật mình: "Anh làm gì thế?"

"Yên tâm, anh sẽ không làm gì em nữa, chỉ là muốn tết lại kiểu tóc cho em thôi." Anh bế cô đến trước bàn trang điểm, đặt vào ghế, bắt đầu tháo bím tóc của cô.

Ôn Nhiên nhìn Mặc Tu Trần trong gương, mày kiếm thanh tú, vẻ mặt tập trung. Có kinh nghiệm từ hai lần trước, lần này động tác vô cùng thuần thục, những ngón tay thon dài trắng trẻo xuyên qua mái tóc cô.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, cô thật sự khó mà tưởng tượng được, một người đàn ông lớn xác như anh lại có thể tết tóc. Anh học lúc nào, học thế nào, cô hoàn toàn không biết.

"Tu Trần, sao em không biết lúc nào anh học tết tóc vậy? Không phải lúc ở nước D, anh học từ Trình Giai đấy chứ?"

Ôn Nhiên cười khẽ hỏi.

Mặc Tu Trần liếc cô một cái, thản nhiên nói: "Tối qua sau khi em ngủ, anh lên mạng tra cứu tài liệu, xem qua hết cách tết các loại tóc rồi, không có gì khó cả."

"Không có gì khó?"

Ôn Nhiên mở to mắt, nhìn người đàn ông kiêu ngạo trong gương.

Mặc Tu Trần nhướng mày, đáp lại cô bằng biểu cảm "sự thật là vậy đó". Ôn Nhiên cảm thán: "Em chợt nhận ra, thực ra em chẳng hiểu gì về anh cả, rốt cuộc anh còn bao nhiêu bản lĩnh mà em không biết nữa?"

Mặc Tu Trần khóe miệng nhếch lên một đường cong mê người, tỏa ra sự tự tin cùng vẻ cao quý đặc trưng của anh: "Nhiên Nhiên, chúng ta có cả một đời, em cứ từ từ khám phá, như vậy sẽ không chê bai anh nữa."

Ôn Nhiên cười híp cả mắt: "Cũng đúng, có cả một đời, em nhất định sẽ phát hiện ra hết những điểm tốt của anh."

"Ừ."

Mặc Tu Trần tặng cô một nụ cười dịu dàng thâm tình, đôi tay bận rộn trên đầu cô chưa từng dừng lại.

Bởi vì tết lại vẫn là kiểu tóc cũ, nên tốc độ rất nhanh.

Không bao lâu đã xong.

"Nhiên Nhiên, xong rồi." Mặc Tu Trần kéo Ôn Nhiên từ trên ghế đứng dậy, hai tay đỡ vai cô, hơi cúi người, dán mặt vào mặt cô, thưởng thức hình ảnh trong gương.

"Ừm, được lắm. Tu Trần, ngày nào đó anh mà không làm tổng tài nữa, có thể cân nhắc mở một tiệm, chuyên tết tóc cho người ta, đảm bảo làm ăn phát đạt."

Ôn Nhiên xoay trái xoay phải, thưởng thức kiểu tóc của mình trong gương.

Mặc Tu Trần cười khẽ, kiêu ngạo nói: "Anh chỉ tết tóc cho em và con gái của chúng ta thôi, người khác không có tư cách đó."

"Đồ kiêu ngạo!"

Ôn Nhiên cười mắng, trong lòng ngọt ngào như vừa ăn mật.

Mặc Tu Trần nhướng đôi mày thanh tú, hôn nhẹ lên mặt cô, vui vẻ nói: "Em gọi lại cho Thẩm Ngọc Đình đi, anh xuống lầu trước."

Ôn Nhiên lúc này mới nhớ ra, vừa rồi gọi cho Giang Lưu xong thì bị anh làm chuyện đó, vẫn chưa gọi lại cho Thẩm Ngọc Đình.

Nhìn vẻ mặt não não của cô, Mặc Tu Trần cười khẽ: "Nhiên Nhiên, em cứ bảo cô ấy là chắc chắn sẽ hẹn được Giang Lưu ra ngoài cho cô ấy, bảo cô ấy đừng lo lắng."

"Hả?"

Ôn Nhiên kinh ngạc nhìn Mặc Tu Trần. Chẳng phải vừa nãy anh còn vì cô gọi điện cho Giang Lưu mà giận dỗi sao, sao mặt biến nhanh như thời tiết thế này?

"Chuyện này giao cho anh xử lý, em không cần bận tâm nữa, cứ để Thẩm Ngọc Đình chờ tin là được."

Đáy mắt Mặc Tu Trần lóe lên vài phần nuông chiều, giọng nói ôn hòa. Anh không muốn Nhiên Nhiên liên lạc với Giang Lưu, càng không muốn đến lúc đó cô lại không từ chối được Thẩm Ngọc Đình, rồi đi cùng cô ấy đi gặp Giang Lưu gì đó.

Cho nên, chuyện này cứ để anh xử lý.

Ôn Nhiên hiểu ý anh, trong lòng dâng lên một trận cảm động, ánh mắt cũng thêm vài phần dịu dàng yêu thương: "Tu Trần, anh thật tốt!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:943
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.