Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21693 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
904 Cả thế giới, em đối với anh là tốt nhất

❊ ❊ ❊

"Tu Trần, trước kia cậu mất trí nhớ, tôi sợ Nhiên Nhiên đau lòng nên mới nhịn không đánh cậu. Nếu bây giờ cậu muốn tìm đòn, được thôi, ngày mai, chúng ta ra sân tập phân cao thấp."

Cố Khải trưng ra bộ mặt "thua thì đừng có thấy mất mặt nhé", điều này kích thích Mặc Tu Trần.

Anh chẳng cần nghĩ ngợi gật đầu ngay: "Được, đánh thì đánh, tiện thể tôi cũng vận động gân cốt chút."

"Hai người làm sao như trẻ con vậy, hở chút là đòi đánh nhau." Ôn Nhiên nhíu mày nhìn họ, cô không biết bình thường ai thắng ai thua, nhưng giờ Tu Trần đang bị thương ở cánh tay, chắc chắn là không đánh lại anh trai cô rồi.

Mặc Tu Trần ném cho Ôn Nhiên một nụ cười trấn an, chậm rãi thốt ra một câu: "Để công bằng, em tự làm bị thương một cánh tay của mình rồi hãy so tài."

"Phụt —"

Ôn Nhiên giây trước còn đang nhíu đôi mày thanh tú, lúc nghe thấy lời Mặc Tu Trần, liền nhịn không được bật cười thành tiếng.

Cố Khải đau lòng nhìn Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, anh trai em vừa nãy còn xót em, sao em có thể "đẩy cùi chỏ ra ngoài", bênh vực tên bụng dạ đen tối Tu Trần này chứ? Nụ cười này của em là ý gì? Chẳng lẽ muốn anh tự làm bị thương tay mình để đấu với cậu ta à?"

Ôn Nhiên vội vàng thu lại nụ cười, lắc đầu nguầy nguậy: "Anh, em không cố ý cười đâu. Đã muộn thế này rồi, anh mau về nhà nghỉ ngơi đi. Tu Trần, chúng ta cũng về thôi."

"Về đi, về đi." Cố Khải vẫy tay với họ, tủi thân than vãn: "Đằng nào thì gái lớn cũng không ở lại được, có chồng là quên anh trai ngay."

Mặc Tu Trần cười ha hả, tâm trạng vui vẻ nắm lấy tay Ôn Nhiên, bồi thêm một đao: "Nhiên Nhiên có tôi, tức là có cả thế giới. Nếu cậu biết điều thì mau tìm một người phụ nữ mà kết hôn đi, đỡ phải để Nhiên Nhiên ngày nào cũng lo lắng cho cậu. Nhiên Nhiên, chúng ta đi thôi."

Nói xong, Mặc Tu Trần nắm tay Ôn Nhiên bước đi, đến cửa còn không quên quay đầu cảnh cáo Cố Khải đang đi theo sau: "A Khải, tôi và Nhiên Nhiên không cần bóng đèn đâu, đừng đi cùng đường với chúng tôi."

"Cậu được lắm, có ngày cậu sẽ phải cầu xin tôi nói tốt cho cậu đấy." Cố Khải nghiến răng kèn kẹt, tên này đúng là qua cầu rút ván, hồi phục trí nhớ rồi mà còn biến bản chất xấu xa hơn.

Rời khỏi bệnh viện, Ôn Nhiên lại quay đầu nhìn lại, thấy Cố Khải thực sự không đuổi theo, cô khẽ nhíu mày, có chút lo lắng nói: "Tu Trần, anh em vẫn chưa ra."

Mặc Tu Trần mày kiếm chứa ý cười, giọng nói vui vẻ: "Không cần lo, cậu ta không lạc được đâu."

Ôn Nhiên khẽ nhếch môi: "Em không phải lo anh ấy đi lạc, mà là sợ anh ấy thù dai, chớp được cơ hội lại làm khó anh."

"Ha ha, Nhiên Nhiên, quả nhiên là Nhiên Nhiên của tôi, đúng là cả thế giới này, em đối với anh là tốt nhất." Mặc Tu Trần cười lớn, cánh tay dài ôm lấy Ôn Nhiên, kéo cô chặt vào lòng.

Ôn Nhiên cũng cười, đôi mắt cong cong nhìn gương mặt tuấn tú đang rạng rỡ nụ cười của anh, trong lòng vừa vui mừng vừa cảm động. Cô là Nhiên Nhiên của anh, tất nhiên phải dỗ cho anh vui vẻ rồi.

Thực ra cô chẳng lo lắng chút nào, anh trai cô và Tu Trần có tình bạn thân như anh em, họ chẳng qua là châm chọc nhau vài câu, hoặc trả đũa nhau một chút thôi. Cô nói vậy cũng chỉ là để Tu Trần vui vẻ mà thôi.

Đến bãi đỗ xe, Tiểu Lưu lập tức mở cửa xe, cung kính chờ họ lên. Mặc Tu Trần quay đầu nhìn cửa bệnh viện, thấy bóng dáng tuấn lãng của Cố Khải xuất hiện, anh khẽ nhếch môi, nói với Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, lên xe đi, A Khải ra rồi."

Ôn Nhiên nhìn theo hướng anh nhìn, quả nhiên, Cố Khải đang cùng một bác sĩ khác đi sóng đôi về phía bãi xe. Cô mỉm cười với Mặc Tu Trần, cúi người chui vào xe.

"Tiểu Lưu, về nhà."

Lên xe, Mặc Tu Trần ôm Ôn Nhiên vào lòng, dặn dò Tiểu Lưu.

Tiểu Lưu vâng một tiếng, khởi động xe. Mặc Tu Trần nghiêng mặt, ánh mắt dịu dàng nhìn Ôn Nhiên, thấy cô ngáp dài mệt mỏi, đau lòng nói: "Nhiên Nhiên, em ngủ trước đi, đến nhà anh gọi em."

Ôn Nhiên thực sự rất mệt.

Hôm nay cô đã ngồi máy bay gần hai mươi tiếng, trên máy bay còn giúp Chu Lâm chăm sóc Điềm Điềm, xuống máy bay lại đến bệnh viện. Khó khăn lắm mới về đến nhà, tắm rửa định ngủ thì lại bị người đàn ông bên cạnh giày vò gần một tiếng, lại còn lo lắng cho cánh tay bị thương của anh, chạy đến bệnh viện...

Cứ chạy qua chạy lại như vậy, không mệt mới lạ.

Lúc nãy ở bệnh viện đã ngáp mấy cái, cộng thêm lúc đó từng rơi nước mắt, đôi mắt vẫn còn ê ẩm khó chịu, cô đáp một tiếng "Được" rồi nhắm mắt lại, đầu tựa vào vai anh, chỉ vài phút sau đã ngủ thiếp đi.

Mặc Tu Trần một tay ôm cơ thể cô, bàn tay lớn đang bị thương kia khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đôi mắt chứa chan yêu thương chưa từng rời khỏi gương mặt cô, bờ môi mỏng hôn nhẹ lên trán cô, dặn dò Tiểu Lưu đang lái xe phía trước: "Tiểu Lưu, lái chậm một chút."

"Vâng, đại thiếu gia."

Tiểu Lưu nhìn Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu, giảm tốc độ, khiến chiếc Aston vốn đã không chạy nhanh giờ lại chậm như rùa bò trong đêm khuya.

Mất gần gấp đôi thời gian mới về đến biệt thự ở ngoại ô. Trong khoảng thời gian này, trong xe vô cùng yên tĩnh.

Mặc Tu Trần vẫn dịu dàng chăm chú nhìn người phụ nữ trong lòng, sắp xếp lại mớ ký ức có chút lộn xộn một lần nữa. Tâm tư anh trôi theo những vui buồn hờn giận của chuyện cũ mà thăng trầm, gương mặt tuấn tú như điêu khắc cũng lộ rõ những cảm xúc biến đổi không ngừng.

Chiếc Aston lái vào biệt thự, Tiểu Lưu xuống xe mở cửa cho Mặc Tu Trần, không dám lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt hỏi Mặc Tu Trần có cần gọi Ôn Nhiên dậy không.

Mặc Tu Trần nhíu mày, không nỡ đánh thức Nhiên Nhiên đang ngủ say. Anh biết hôm nay cô rất mệt, lúc đó anh đã rất mãnh liệt với cô, nếu không phải cô xin tha, và cánh tay anh lại bị thương, anh cũng không biết sẽ giày vò cô đến bao giờ.

Đặc biệt là khi những ký ức đó ùa về như thủy triều, sự phấn khích trong lòng Mặc Tu Trần hoàn toàn hóa thành tình yêu dành cho cô.

Cộng thêm việc nhẫn nhịn suốt mấy tháng trời, anh không tài nào kiểm soát nổi bản thân...

"Cậu đi nghỉ trước đi." Mặc Tu Trần hạ thấp giọng, nói với Tiểu Lưu một câu, ra hiệu anh ta đóng cửa xe lại, một lát nữa anh mới xuống xe.

Trên mặt Tiểu Lưu thoáng vẻ do dự, muốn nói gì đó nhưng không dám, khẽ đóng cửa xe rồi quay người rời đi.

Trong gara chỉ còn lại hai người Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên. Chính xác mà nói, Ôn Nhiên đã ngủ say, chỉ còn một mình Mặc Tu Trần. Anh nhìn cánh tay bị thương của mình, vết thương lúc nãy đã nứt ra, nếu bế Nhiên Nhiên lên lầu, chắc chắn sẽ nứt thêm lần nữa.

Không phải anh không chịu được nỗi đau này, mà là sợ sáng mai Nhiên Nhiên tỉnh dậy lại tức giận, lại xót xa.

Anh cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng vẫn quyết định cứ ngồi trong xe bầu bạn với cô như vậy. Dù sao anh cũng không buồn ngủ, dù cứ thế nhìn cô đến tận bình minh, anh cũng cam lòng.

Mất trí nhớ mấy tháng, cuối cùng đã hồi phục, trước kia mỗi lần nghe Nhiên Nhiên kể về chuyện giữa họ, trong lòng anh đều thấy tâm tư phức tạp. Giờ đây, chính mình đã nhớ lại hết thảy, mới phát hiện ra, phần đau lòng và trân trọng dành cho Nhiên Nhiên kia, không biết đã tăng lên gấp bao nhiêu lần.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:900
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.