Bạch Tiêu Tiêu ngẩn người nhìn Mặc Tu Trần nắm lấy tay Ôn Nhiên đi về phía cầu thang: "Nhiên Nhiên, lên lầu với anh, anh có chuyện muốn nói với em."
"Tu Trần, mọi người còn đợi cậu xuống bếp đấy, cậu lên lầu làm gì?" Cố Khải thấy Mặc Tu Trần nắm tay Ôn Nhiên lên lầu liền lập tức ngăn cản, nếu tên kia không xuống, chẳng phải anh ta phải vào bếp sao.
"Để A Phong xuống bếp đi." Giọng nói của Mặc Tu Trần vọng lại từ cầu thang, Lạc Hạo Phong lập tức biến sắc: "Tu Trần, chẳng phải cậu đã hứa với A Khải là cậu sẽ xuống bếp sao, sao lại lôi tớ vào..."
"Cậu mau đi đi, đừng nói nữa."
Bạch Tiêu Tiêu thấy ánh mắt Mặc Tu Trần quét tới như gió lạnh, cô không suy nghĩ gì liền đưa tay bịt miệng Lạc Hạo Phong lại, ngăn anh ta nói tiếp.
Cô sợ lát nữa mình cũng bị anh liên lụy, lại quên mất hậu quả từ hành động này của mình chính là khiến mọi người đều dùng ánh mắt ám muội nhìn hai người họ.
Môi của Lạc Hạo Phong chạm vào lòng bàn tay mềm mại tinh tế của cô, cả người như bị điện giật, dây đàn trong lòng run lên, ánh mắt cũng sâu thẳm lại, theo bản năng mà vươn lưỡi liếm lòng bàn tay cô.
Bạch Tiêu Tiêu bị cảm giác nơi lòng bàn tay làm cho tim đập thình thịch, trong ánh mắt ám muội của mọi người, cô vội thu tay về, mặt hơi nóng lên: "Thôi bỏ đi, để tôi đi thì hơn."
"Cô biết làm sao?"
Lúc cô đứng dậy, Lạc Hạo Phong nắm chặt cổ tay cô, kéo cô trở lại ghế sofa.
Không đợi cô nổi giận, anh đã đứng dậy: "Cô ngồi đây đi, tôi xuống bếp phụ một tay, lát nữa Tu Trần sẽ xuống thôi."
"Anh ấy sẽ xuống nhanh vậy sao?"
Bạch Tiêu Tiêu hơi nghi ngờ, Mặc Tu Trần cả ngày không gặp Ôn Nhiên, làm sao nỡ lòng nào không kéo Ôn Nhiên âu yếm một lúc lâu mà chịu xuống đối mặt với đám người họ chứ.
"Cậu ấy không xuống cũng không sao, còn có A Khải, A Cẩm nữa mà." Lạc Hạo Phong nhìn sang Cố Khải bên cạnh, nếu không phải tại anh ta vừa nãy nhiều lời, Tu Trần có thể bắt anh xuống bếp sao?
"Tu Trần, chuyện gì vậy?"
Ôn Nhiên cùng Mặc Tu Trần lên lầu, bước vào phòng ngủ chính, sau khi cô đặt cặp tài liệu xuống liền dịu dàng hỏi.
Mặc Tu Trần đóng cửa lại, vươn tay kéo cô vào lòng, cúi đầu, không nói lời nào đã đặt một nụ hôn lên môi cô.
"Tu Trần..."
Mặt Ôn Nhiên đỏ bừng, ánh mắt kinh ngạc nhìn người đàn ông anh tuấn mà lưu manh trước mặt này, dưới lầu có bao nhiêu người đang đợi, anh gọi cô lên chỉ để hôn cô thôi sao?
"Nhiên Nhiên, đừng nói chuyện, anh nhớ em."
Giọng nói Mặc Tu Trần khàn khàn đầy từ tính, mỗi khi vào những lúc thế này, đối với Ôn Nhiên chính là sự cám dỗ tột cùng.
Cô đẩy lồng ngực anh, nhịp tim trở nên hỗn loạn trong nụ hôn của anh, cố gắng kiềm chế bản thân không bị anh quyến rũ, nói một cách mơ hồ: "Tu Trần, đừng quậy."
Mặc Tu Trần không hài lòng buông cô ra, trong đôi mắt thâm thúy nhảy nhót những đốm lửa: "Nhiên Nhiên, hôm nay em không đi làm, anh không quen chút nào, tối nay em phải bù đắp cho anh."
Ôn Nhiên buồn cười nhìn anh: "Anh thực sự là chủ tịch của Hạo Thần sao?"
"Em có muốn kiểm tra thật giả không?"
Mặc Tu Trần không đổi sắc nhìn cô, giọng điệu nghe vô cùng nghiêm túc.
Ôn Nhiên trừng anh: "Kiểm tra thế nào?"
"Cởi ra kiểm tra." Ánh mắt Mặc Tu Trần lưu chuyển, quyến rũ không nói nên lời.
Nắm đấm của Ôn Nhiên rơi xuống ngực anh: "Nghĩ hay nhỉ, em mới không kiểm tra đâu. Nếu không phải ngày nào cũng làm việc cùng anh, nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc làm việc của anh, em thật sự không dám tin, người đàn ông lưu manh thế này, lại là cùng một người với lời đồn đại bên ngoài kia."
"Haha, Nhiên Nhiên, điều này chứng minh em quan trọng với anh biết bao."
"Vừa nãy anh nói chuyện gì?"
Mặc Tu Trần ôm chặt lấy cô không chịu buông, cô cũng không giãy giụa, cứ như vậy tựa vào lòng anh, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh.
"Không có gì, chỉ là muốn hôn em thôi, dưới lầu lại có nhiều bóng đèn như vậy." Mặc Tu Trần bàn tay to vuốt ve mái tóc cô, hơi thở vương vấn mùi hương thanh khiết dễ chịu trên người cô, sự mệt mỏi cả ngày nhanh chóng tan biến.
Lòng Ôn Nhiên mềm nhũn, hai tay ôm lại anh, vùi mặt vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của anh, dịu dàng nói: "Em có nhớ anh."
Nụ cười nơi khóe môi Mặc Tu Trần đậm thêm một chút sau câu nói dịu dàng đó của cô, anh cúi đầu, môi mỏng lại hôn lên vầng trán trắng ngần của cô, không mang theo dục vọng như nụ hôn vừa rồi, nụ hôn này tràn đầy yêu thương và cưng chiều.
"Nhiên Nhiên, Cố Khải nói em thích ăn cơm anh nấu, có thật không?"
Giọng Mặc Tu Trần trầm thấp đầy từ tính, rơi bên tai Ôn Nhiên, lòng cô lập tức trở nên mềm yếu: "Ừm, em thích ăn cơm anh nấu."
"Lát nữa anh xuống bếp, nấu cho em ăn."
"Không cần đâu, tối nay đừng." Tay Ôn Nhiên ôm eo anh siết nhẹ.
Mặc Tu Trần cười khẽ: "Tại sao?"
Ôn Nhiên ngẩng đầu khỏi ngực anh, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng dưới ánh đèn như ngọc quý thượng hạng, bóng loáng trơn mềm, đẹp đẽ động lòng người không thốt nên lời.
Có một khoảnh khắc, Mặc Tu Trần rất muốn làm thêm chút gì đó với cô, nhưng nghĩ đến đám người dưới lầu, lại cố nhịn nụ hôn muốn đặt lên cô.
"Tối nay nhiều người quá, em chỉ muốn anh nấu cho một mình em ăn thôi." Chất giọng của Ôn Nhiên vốn đã mềm mại, lời này từ miệng cô nói ra, lại thêm vài phần nũng nịu, nghe vào tai Mặc Tu Trần, tự nhiên là kiêu hãnh và hài lòng.
"Được, vậy tối nay anh không xuống bếp. Nhiên Nhiên, hôm nay đi chơi cả ngày chắc mệt lắm rồi nhỉ, anh mát-xa cho em."
Mặc Tu Trần nói xong, không đợi Ôn Nhiên lên tiếng đã cúi người, bế bổng cô lên, Ôn Nhiên không ngờ anh lại làm vậy, giây phút hai chân không chạm đất liền kêu nhẹ một tiếng, hai tay vội vàng ôm lấy cổ anh.
"Tu Trần, anh làm gì đấy, mau thả em xuống."
Mặc Tu Trần bế cô đến bên giường, đặt lên giường, thân hình cao lớn đè lên, một cánh tay chống bên cạnh cô, khuôn mặt tuấn tú cách cô trong gang tấc, hơi thở phả ra lại quấn quýt cùng hơi thở của cô.
"Nhiên Nhiên, đừng động đậy, anh mát-xa cho em."
Anh dùng một tay giữ lấy thân người đang định ngồi dậy của cô, thấy cô ngoan ngoãn nằm yên không cử động, anh mới hài lòng cười cười, bàn tay to nắm lấy bàn chân cô, tìm huyệt vị, dùng lực không nhẹ không nặng bắt đầu mát-xa.
Ôn Nhiên tuy có chút áy náy vì mình đi chơi cả ngày, còn bắt một người làm việc cả ngày như anh phải mát-xa cho mình, nhưng không thoát ra được, cảm giác hưởng thụ này lại thật sự quá thoải mái, cô rất nhanh liền an tâm hưởng thụ.
"Nhiên Nhiên, hôm nay đi nhiều đường lắm sao?"
Mặc Tu Trần dời ánh mắt khỏi chân cô, nhìn cô gái đã nhắm mắt lại.
Ôn Nhiên không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu, nói khẽ: "Ừm, đi rất nhiều đường, Tiêu Tiêu ngày kia là xuất ngoại rồi, sau này một thời gian dài chúng em không thể cùng nhau đi dạo phố được, hôm nay hứng thú đặc biệt cao."
"Em không cần lo cho cô ấy, A Phong có phát triển nghiệp vụ công ty của họ sang nước D, chỗ thư ký Ngô, anh cũng đã dặn dò rồi, Bạch Tiêu Tiêu ở bên đó sẽ không bị ai bắt nạt đâu."
Mặc Tu Trần không ngừng tay mát-xa, lời nói thốt ra từ đôi môi mỏng trầm thấp ôn hòa, mang theo ma lực an ủi lòng người.