Ôn Nhiên và Ôn Cẩm trò chuyện được gần nửa tiếng, cô ngước mắt nhìn thời gian trên tường, đứng dậy, cười tủm tỉm nói: "Anh, em không làm phiền anh làm việc nữa, đi trước đây."
"Em đã làm phiền anh nửa tiếng rồi, không ngại làm phiền thêm cả buổi sáng đâu, trưa nay đi ăn cơm cùng anh để bồi thường cho anh đi." Ôn Cẩm thấy cô đứng dậy cũng cười cười đứng dậy theo, trêu chọc.
Ôn Nhiên lườm anh một cái: "Anh à, em không mặt dày để anh mời cơm đâu, hôm khác em lại tới."
"Đồ nha đầu không có lương tâm, có chồng rồi là quên anh trai ngay." Ôn Cẩm tuy ngoài miệng than vãn nhưng trong mày mắt lại tràn đầy nét cười nuông chiều. Anh tiễn cô đến tận cửa, Ôn Nhiên ngăn anh lại không cho tiễn tiếp.
Ôn Cẩm gật đầu, chỉ dặn dò cô có thời gian thì nhớ về thăm anh nhiều hơn, đừng chỉ biết mỗi Mặc Tu Trần.
"Anh, đợi em rảnh, nhất định sẽ giúp anh tìm một chị dâu về bầu bạn, như vậy anh sẽ không cô đơn nữa." Ôn Nhiên nói xong, không đợi tay Ôn Cẩm kịp vỗ lên đầu mình đã chạy biến.
"Cô Ôn, bây giờ đi đâu ạ?"
Lên xe, Thanh Phong hỏi.
Ôn Nhiên nhìn cậu ta một cái, trả lời: "Đi tìm Tu Trần đi. Sao cậu lại đổ nhiều mồ hôi thế này?"
Nhiệt độ hôm nay đã giảm xuống vài độ so với hôm qua, đúng là "một cơn mưa thu, một tầng lạnh", Ôn Nhiên còn phải khoác thêm một chiếc áo khoác không hề mỏng, vậy mà Thanh Phong này lại cởi áo khoác, chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi cộc tay, trên mặt còn vương mồ hôi.
Cậu ta nóng đến mức nào chứ.
Thanh Phong cười hề hề, kiêu ngạo nói: "Cô Ôn, vừa rồi con và Thanh Dương đấu một trận, tuy có đổ chút mồ hôi nhưng con đã thắng cậu ta."
Thanh Dương lạnh lùng liếc cậu ta một cái, giọng điệu đầy uất ức: "Nếu không phải cậu giở trò bịp bợm thì thắng được tôi sao?"
"Đó gọi là binh bất yếm trá." Thanh Phong nhướng mày, không cho là đúng, vẻ mặt kiêu hãnh kiểu chỉ nhìn kết quả, không màng quá trình.
Ôn Nhiên nhìn vẻ uất ức của Thanh Dương, rồi lại nhìn vẻ kiêu hãnh của Thanh Phong, không nhịn được mà bật cười, tò mò hỏi: "Thanh Dương, Thanh Phong đã giở trò gì thế?"
Thanh Dương trừng mắt nhìn Thanh Phong một cái đầy căm hận rồi mới nói với Ôn Nhiên: "Cô Ôn, vừa nãy lúc chúng con đợi cô, Thanh Phong bảo rảnh rỗi không có việc gì làm nên rủ con đấu một trận, kết quả, lúc sắp thua cậu ta lại giở trò."
Ôn Nhiên đầy vẻ tò mò, thấy Thanh Dương dừng lại liền vội vàng giục: "Kể tiếp đi."
"Cậu ta nhìn về phía sau lưng con rồi bảo Trình Giai ở đằng kia. Con vừa mất tập trung một cái là thua luôn."
Ôn Nhiên nhìn vẻ mặt đầy oán hận của Thanh Dương, không nhịn được mà "phì" một tiếng bật cười. Thấy Thanh Dương vẫn còn đang bực bội, cô không dám cười quá lâu, nhanh chóng thu liễm lại, quay đầu nhìn Thanh Phong đầy nghiêm nghị: "Thanh Phong."
"Cô Ôn, con không ngờ cậu ta lại mất tập trung như vậy." Thanh Phong ánh mắt đảo lia lịa, dưới ánh nhìn của Ôn Nhiên, cậu ta có chút chột dạ.
Ôn Nhiên nhìn chằm chằm cậu ta vài giây mới nói: "Tôi không phản đối cậu dùng trí để thắng, nhưng cách đó của cậu không thể chấp nhận được, nếu ngày nào đó biến thành câu chuyện "cậu bé chăn cừu" thì cậu tính sao?"
Thanh Phong chớp chớp mắt, lập tức nghiêm túc hẳn lại, tự kiểm điểm: "Là con suy nghĩ chưa chu đáo, lần sau con nhất định sẽ không dùng cách này để thắng nữa, lát nữa con sẽ nghiên cứu mấy cách tốt hơn."
"Ừm, thế thì tốt."
Ôn Nhiên nhìn vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ của Thanh Phong, thấy buồn cười, nhưng nhìn gương mặt ngày càng đen lại của Thanh Dương bên cạnh, cô lại không dám cười thật ra tiếng, liền nói với Thanh Dương đang ngồi ở ghế lái: "Thanh Dương, lái xe đi."
"Vâng."
Thanh Dương trong lòng vẫn còn bực, cô Ôn và Thanh Phong vậy mà lại thản nhiên bàn bạc trước mặt cậu là lần sau nên dùng cách khác để mưu trí giành thắng lợi sao?
Hai người bọn họ, thật là!
"Thanh Phong, đừng nói nữa, Thanh Dương lát nữa lại giận đấy." Xe lăn bánh, Ôn Nhiên lập tức ngăn Thanh Phong nói tiếp. Thật ra, Thanh Phong và Thanh Dương tuổi đều không lớn, chỉ tầm hơn hai mươi, chẳng qua là được rèn luyện trong quân đội nên khỏe khoắn săn chắc hơn đám con trai bình thường.
Nhưng tuyệt đối không phải kiểu người cơ bắp cuồn cuộn, trái lại, dáng người họ rất đẹp, thuộc kiểu cơ bắp rõ nét, diện mạo cũng là những chàng trai tuấn tú.
Ôn Nhiên đã lên tiếng, Thanh Phong không dám tiếp tục cái chủ đề vừa nãy nữa, bèn đổi đề tài: "Cô Ôn, tuần sau ông nội con mừng thọ, Thanh Dương muốn xin phép về quê."
"Cậu không về à?" Câu này không phải do Ôn Nhiên hỏi, mà là Thanh Dương đang lái xe bên cạnh, cậu quay đầu nhìn Thanh Phong đầy kinh ngạc.
"Cậu tập trung lái xe đi." Thanh Phong nhíu mày trách một câu, Thanh Dương liền lập tức tập trung nhìn vào tình hình đường xá phía trước.
Thanh Phong nhìn Ôn Nhiên một cái rồi mới giải thích: "Vốn dĩ ông nội con mừng thọ bảy mươi, con cũng nên về. Nhưng hiện tại vẫn chưa có tung tích gì của Trình Giai. Con và Thanh Dương vâng lệnh Mặc thiếu bảo vệ cô, tuyệt đối không được để cả hai người cùng xin nghỉ, nên cứ để Thanh Dương về một mình là được rồi."
"Không sao, cậu cũng về cùng đi, cùng lắm thì mấy ngày đó tôi không đi lung tung nữa, hoặc đi đâu thì bảo Tu Trần đi cùng là được."
Tiếp xúc với họ vài tháng nay, Ôn Nhiên không hề xem họ là vệ sĩ, mà xem như bạn bè. Thanh Phong và Thanh Dương bình thường chưa bao giờ xin nghỉ, hiếm có dịp ông nội họ mừng thọ, đương nhiên nên về.
Thanh Phong vội vàng lắc đầu: "Không cần đâu ạ, cô Ôn, để Thanh Dương về một mình là được rồi."
"Sao cậu không về một mình đi, đừng tưởng tôi không biết cậu đang giở trò gì." Thanh Dương bóc trần âm mưu của Thanh Phong.
"A, còn có âm mưu gì nữa sao?" Ôn Nhiên chớp mắt, ánh nhìn dò xét dán chặt vào Thanh Phong. Không đợi Thanh Phong giải thích, Thanh Dương đã nói: "Cô Ôn, Thanh Phong là sợ về nhà bị bắt đi xem mắt, nên mới bắt con về một mình."
"Hóa ra là vậy." Ôn Nhiên cười tủm tỉm nhìn sang Thanh Phong, lời lại là nói với Thanh Dương: "Thanh Dương, nếu tôi là cậu, tôi sẽ về, dù sao hai người các cậu trông giống nhau như đúc, cậu mà đi xem mắt thay Thanh Phong thì cũng không sợ bị lộ đâu."
"Cô Ôn, sao cô có thể như vậy chứ?"
Thanh Phong kinh ngạc kêu lên, sao cô Ôn lại có thể hiến kế cho tên Thanh Dương gỗ đá này chứ.
Thanh Dương lại sáng mắt lên, mây đen trên mặt tan biến trong nháy mắt, hóa thành bầu trời quang đãng vạn dặm: "Cô Ôn, cô nói đúng, sao con không nghĩ ra điểm này nhỉ. Được thôi, Thanh Phong, cậu cứ ở đây bảo vệ cô Ôn cho tốt, tớ về mừng thọ ông nội giúp cậu."
"Cô Ôn, chẳng phải vừa nãy cô còn đứng về phía con sao?" Thanh Phong xụ mặt, khó hiểu hỏi.
Ôn Nhiên buồn cười nhìn cậu ta: "Ai bảo bình thường cậu cứ hay bắt nạt Thanh Dương."
"Đâu có, rõ ràng là con bị cậu ta bắt nạt, mười lần thì chín lần con đánh không lại cậu ta, hôm nay nếu không phải con dùng mưu, thì người bị đánh nằm bẹp dưới đất vẫn là con."
Thanh Phong phóng đại sự oan ức của mình, Thanh Dương lại tươi cười rạng rỡ, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Ôn Nhiên giả vờ như không nghe thấy lời Thanh Phong, lấy điện thoại ra gọi cho Mặc Tu Trần.
"Cô Ôn gọi cho Mặc thiếu rồi, cậu đừng có mà lảm nhảm nữa." Thanh Dương nhếch môi đầy vui vẻ, nhìn thoáng qua Ôn Nhiên đang gọi điện qua gương chiếu hậu, cảnh cáo Thanh Phong bên cạnh.
Ôn Nhiên mỉm cười không nói.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng, giọng nói trầm thấp từ tính của Mặc Tu Trần đã truyền qua sóng điện thoại vào tai Ôn Nhiên: "Alo, Nhiên Nhi."