Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21693 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
925 Là tự bản thân em muốn

❊ ❊ ❊

"Anh cần đi làm, em không muốn làm lỡ việc của anh." Ôn Nhiên rất cảm động trước sự quan tâm của Tu Trần dành cho cô, cô cũng biết, nếu nói cho anh biết, dù anh có bận đến mấy thì cũng sẽ sắp xếp thời gian đi cùng cô đến bệnh viện kiểm tra.

Nhưng cô không muốn làm lỡ việc của anh.

Ngoài nguyên nhân này ra, tất nhiên còn vì trong lòng cô có chút bất an, lo sợ cơ thể mình còn vấn đề gì đó.

Người đàn ông tinh minh như Mặc Tu Trần, làm sao không biết trong lòng Ôn Nhiên đang nghĩ gì, cô không nói, anh cũng không vạch trần nỗi lo lắng của cô, chỉ siết chặt tay cô thêm một chút, mỉm cười trêu chọc: "Nhiên Nhiên, đừng nói là công việc, trong lòng anh, đến bản thân anh cũng không quan trọng bằng em."

Cô là người phụ nữ anh yêu bằng cả mạng sống, trên thế giới này, có gì có thể so sánh với cô.

Anh làm việc là để mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất, nhưng điều này không có nghĩa là anh sẽ vì công việc mà lơ là cô, dù chỉ là một chút lơ là nhỏ nhất, anh cũng không cho phép.

Sống mũi Ôn Nhiên chợt cay cay, có cảm giác muốn nhào vào lòng anh.

Một câu nói tưởng chừng như trêu đùa của anh lại khiến lòng cô dậy sóng, cho dù trước đây cô trân trọng tình cảm này với anh, cũng không thể bằng sự trân quý sau khi hai người đã trải qua thử thách sinh tử, lại chịu đựng mấy tháng trời tương tư khắc cốt ghi tâm, rồi mới quay lại bên nhau như hiện tại.

Bây giờ cô dường như cũng dễ cảm động hơn, chỉ một câu nói đơn giản, một ánh mắt dịu dàng của anh thôi cũng đủ khiến cô cảm động vô cùng.

Cảm giác này, không phải ai cũng có thể thấu hiểu.

Cô rủ mắt, tầm mắt rơi vào bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô, tay anh thon dài trắng trẻo, đốt ngón tay rõ ràng, rất đẹp mắt, cô không kìm lòng được đặt bàn tay kia lên mu bàn tay anh, khẽ nói ra nỗi bất an của mình: "Tu Trần, em, có chút sợ."

Lòng Mặc Tu Trần đau nhói, tay khẽ dùng lực, cơ thể cô liền bị anh kéo vào lòng, cánh tay dài còn lại vòng ra, dịu dàng ôm lấy cô, mềm giọng an ủi: "Nhiên Nhiên, có phải anh tạo áp lực cho em không?"

"Không phải, là tự bản thân em muốn có con." Ôn Nhiên ngước khuôn mặt nhỏ lên, ánh mắt dịu dàng nhìn anh.

Không phải anh tạo áp lực cho cô, là cô, nhìn con gái nhà Chu Lâm đáng yêu như vậy, trong lòng cô bỗng nảy sinh ý muốn, rất muốn sinh cho anh một bảo bối, không, không phải một, cô rất tham lam muốn có hai đứa.

Một trai, một gái.

Bàn tay to của Mặc Tu Trần nhẹ vuốt mái tóc dài của cô, đôi mắt thâm sâu ánh lên vẻ dịu dàng: "Nhiên Nhiên, chuyện con cái, không vội, đợi một thời gian nữa, thân thể em điều dưỡng tốt rồi, chúng ta hãy có con."

Anh xót cô, hai đêm nay, dù biết rõ là thời kỳ an toàn của cô, anh vẫn thực hiện các biện pháp, chỉ để không xảy ra bất kỳ sơ suất nào.

Trong kế hoạch của Mặc Tu Trần, năm nay sẽ không có con, ít nhất phải để Nhiên Nhiên điều dưỡng một năm, sang năm mới cân nhắc chuyện có con.

Anh vốn định bận xong hai ngày này, cuối tuần sẽ bàn với nhạc phụ chuyện này, không chỉ là cho Nhiên Nhiên kiểm tra sức khỏe, mà bản thân anh cũng cần phải tái khám.

Chỉ là không ngờ, Nhiên Nhiên lại đến bệnh viện kiểm tra sớm hơn.

"Vâng."

Ôn Nhiên khẽ gật đầu.

Nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, cùng với tiếng nói chuyện của Cố Khải và Cố Nham, Ôn Nhiên lập tức rời khỏi vòng tay Mặc Tu Trần, ngồi ngay ngắn lại.

Mặc Tu Trần buồn cười nhìn vẻ hoảng loạn của cô, khóe miệng cong lên một độ cong vui vẻ, đứng dậy rời ghế, đi mở cửa.

Anh mở cửa, đúng lúc Cố Nham và Cố Khải đi tới cửa, Mặc Tu Trần cung kính gọi một tiếng "Ba", Cố Nham mỉm cười gật đầu, vui vẻ nói: "Tu Trần, chúc mừng con đã khôi phục trí nhớ."

Buổi tụ họp của những người trẻ tối qua, Cố Nham không hề tham gia.

Mặc Tu Trần mỉm cười đáp: "Ba, tất cả đều là công lao của Nhiên Nhiên, chính cô ấy đã giúp con khôi phục trí nhớ." Nói xong, anh nghiêng người, nhường đường cho Cố Nham vào phòng bao.

Sau khi thức ăn được dọn lên, Mặc Tu Trần rất chu đáo gắp thức ăn cho Ôn Nhiên, gỡ xương cá, bóc vỏ tôm, Cố Nham nhìn vào mắt, vô cùng vui mừng thay cho họ, cũng không quên dặn dò: "Tu Trần, con đừng chỉ mải quan tâm đến Nhiên Nhiên, bản thân con cũng phải ăn nhiều chút, đừng chỉ lo cho công ty, con gầy đi rồi đấy, phải chú ý nghỉ ngơi."

"Con không sao, ba, công ty đã bận xong rồi, con sẽ chú ý."

Mặc Tu Trần ôn hòa đáp ứng.

Cố Nham gật đầu, lại nói: "Tu Trần, sáng nay Nhiên Nhiên đã làm một bài kiểm tra sức khỏe, ngày nào đó con rảnh thì cũng đến bệnh viện tái khám đi, ta sẽ giúp hai đứa điều dưỡng thêm."

Một người thì phẫu thuật chưa được mấy tháng, một người thì từng nhảy vực bị thương, đều cần phải điều dưỡng cho thật tốt.

"Vâng."

Mặc Tu Trần sảng khoái đồng ý với sự sắp xếp của Cố Nham, Ôn Nhiên thấy anh đồng ý, trong lòng cũng an tâm hơn một chút, bưng bát trước mặt anh lên, múc cho anh thêm một bát canh nữa.

Ăn cơm xong, Cố Nham và Cố Khải trở về bệnh viện, Ôn Nhiên cùng Mặc Tu Trần rời đi.

Lên xe, Mặc Tu Trần nghiêng người, thắt dây an toàn cho Ôn Nhiên, khẽ nói: "Nhiên Nhiên, anh đưa em về nhà trước."

"Không, em đi cùng anh đến công ty."

"Đi công ty?" Mặc Tu Trần ngẩn ra, Ôn Nhiên cười gật đầu, đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn anh: "Tu Trần, vừa nãy ba cũng nói, anh lại gầy đi rồi, cho nên, em phải đi giám sát anh, không cho phép anh làm việc quá mệt."

Ánh mắt Mặc Tu Trần lóe lên, khóe môi mỏng liền cong lên, ý cười lan tỏa trên hàng mày tuấn tú, "Nhiên Nhiên, yên tâm đi, anh sẽ không làm mình kiệt sức đâu, chúng ta đều phải điều dưỡng cơ thể cho tốt, để sinh hai đứa bé đáng yêu."

"Em muốn ở bên anh." Ôn Nhiên kiên trì.

Mặc Tu Trần hết cách với cô, "Được rồi, em ở bên anh, nhưng mà, lát nữa đến công ty, em ngủ trưa một lát đi."

"Còn anh thì sao?"

"Nhiên Nhiên, em muốn anh ngủ trưa cùng em sao, anh sợ đến lúc đó không những em không ngủ được, mà còn mệt hơn đấy."

Nụ cười của Mặc Tu Trần nhuốm chút hương vị mập mờ, giọng nói cũng cố tình hạ thấp, hơi thở nóng rực đầy cám dỗ phả vào bên tai cô, khiến Ôn Nhiên đỏ bừng mặt trong tích tắc.

Cô trừng anh một cái, tức giận mắng: "Đồ lưu manh."

"Haha, Nhiên Nhiên, bản thân em cũng có trách nhiệm đấy." Mặc Tu Trần cười ngồi thẳng người dậy, sau khi thắt dây an toàn cho mình, liền khởi động xe, lùi xe, lên đường.

Ôn Nhiên khó chịu nhíu mày, "Anh thích giở trò lưu manh sao lại là trách nhiệm của em?"

Mặc Tu Trần quay đầu nhìn cô một cái đầy ẩn ý, rồi lại quay đi, nhìn về phía trước, chỉ là khóe môi gợi cảm đang nở nụ cười đầy ma mị: "Tất nhiên là trách nhiệm của em rồi, thiên hạ có biết bao nhiêu phụ nữ, anh chẳng có hứng thú giở trò lưu manh với họ, lại chỉ giở trò lưu manh với mình em. Nhiên Nhiên, em nghĩ kỹ xem, đây là tại sao?"

"... Anh rất ấm ức sao?" Ôn Nhiên bị câu nói của anh chặn họng nửa ngày, cũng không tìm ra câu nào để phản bác, cuối cùng, cố tình xuyên tạc ý của anh.

Mặc Tu Trần nhướng mày, giọng điệu tự phụ đầy kiêu hãnh: "Không phải ấm ức, mà là họ không có bản lĩnh đó, không quyến rũ được anh, cho nên nói, Nhiên Nhiên, em là người duy nhất trên thế giới này có thể quyến rũ được anh."

Ôn Nhiên càng nghe, đôi mày thanh tú càng nhíu chặt, đây là cái quỷ gì chứ, cô có quyến rũ anh hồi nào, "Anh nhìn thấy lúc nào em quyến rũ anh?"

"Bốn con mắt đều nhìn thấy rồi."

Nụ cười nơi khóe miệng Mặc Tu Trần lan rộng, giọng nói trầm thấp nhuốm vẻ tà mị, còn Ôn Nhiên thì kinh ngạc mở to mắt.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:920
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.