Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21693 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
943 Không cần cả buổi sáng

❊ ❊ ❊

Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu nói chuyện điện thoại xong, Mặc Tu Trần đã chọn sẵn quần áo để trên giường cho cô: "Nhiên Nhiên, thay quần áo trước đã, ăn sáng xong rồi hãy gọi lại."

"Ừ." Ôn Nhiên khẽ đáp một tiếng, dù sao cũng đã muộn cả đêm rồi, chẳng kém thêm chút thời gian. Cô đặt điện thoại xuống, chỉ tay về phía phòng tắm. Mặc Tu Trần hiểu ý cười cười: "Lát nữa lúc em không cài cúc được, anh giúp."

"Không cần, em tự mặc được."

Ôn Nhiên cau mày, người đàn ông trước mặt dạo này có thêm một sở thích, đó là sáng nào cũng mặc quần áo cho cô, mỹ miều gọi là cô vặn tay ra sau cài cúc sẽ rất mệt.

Thấy cô vơ lấy quần áo ôm vào lòng như sợ bị cướp mất, Mặc Tu Trần không nhịn được mà nhếch môi, ánh mắt thâm sâu chan chứa nuông chiều: "Nhiên Nhiên, chúng ta cũng là vợ chồng già cả rồi, em không cần phải ngại. Dù sao thì mỗi tấc da thịt trên người em anh đều đã nhìn qua, đã chạm qua rồi..."

"Không được nói nữa, đi vào phòng tắm lấy kem đánh răng cho em." Gương mặt trắng ngần của Ôn Nhiên ửng hồng. Cô không biết là do da mặt mình quá mỏng, hay người đàn ông trước mặt quá xấu xa, chuyện thân mật như vậy mà thốt ra từ miệng anh lại tự nhiên, tùy ý đến mức cứ như đang thảo luận về thời tiết hôm nay vậy.

Thế nhưng cô lại cảm thấy rõ ràng, dù là ánh mắt hay lời nói của anh đều tràn đầy quyến rũ và trêu chọc, trước mắt cô không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh ngại ngùng của tối qua.

Anh luôn có quá nhiều chiêu trò mới mẻ, tối nào cũng đổi kiểu hành hạ cô. Tối qua, từ phòng khách dưới lầu lên đến phòng ngủ chính trên tầng hai, sau khi vào phòng, anh đã ép cô vào cánh cửa...

Sau đó trong phòng tắm, anh lại bắt nạt cô thêm lần nữa, đặt cô lên bồn rửa mặt, bắt cô phải nhìn vào trong gương.

Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi đi, nhưng Mặc Tu Trần sao có thể buông tha cô dễ dàng thế, anh dùng tay tắm rửa cho cô, rồi sau đó dùng miệng...

"Nhiên Nhiên, em đang nghĩ gì đấy?" Mặc Tu Trần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười tà mị, cúi người ép sát cô.

Ôn Nhiên chột dạ lắc đầu: "Không nghĩ gì cả. Anh tránh ra đi, em thay quần áo."

"Đêm qua em đã cho anh ăn no rồi, sáng nay anh sẽ không ăn em nữa đâu. Lại đây, anh mặc cho em, tránh việc em cứ nghĩ lung tung, chẳng biết đường thay quần áo." Mặc Tu Trần nói rồi giật lấy quần áo Ôn Nhiên đang ôm trong lòng, lại định cởi váy ngủ của cô.

"Đừng..."

Lời kháng nghị của Ôn Nhiên bị tiếng cười trầm thấp dễ nghe của anh nhấn chìm. Cô không chống cự được, đành mặc kệ anh bày bố, từng món quần áo được khoác lên người.

Mặc Tu Trần cũng không nói dối, anh quả thực không ăn cô nữa, chỉ là lúc mặc quần áo cho cô thì tiện thể ăn đậu hủ, khiến cô kêu lên liên tục, còn anh thì đắc ý cười.

"Nhiên Nhiên, giá như trên người em mọc thêm chút thịt nữa thì tốt, sao lâu như vậy rồi vẫn chưa thấy em lên cân nhỉ." Mặc Tu Trần vừa "ăn đậu hủ" vừa bất mãn góp ý.

"Hôm qua em cân rồi, chẳng phải đã lên được hai cân sao?" Ôn Nhiên bĩu môi, cô đã rất nỗ lực ăn uống rồi có được không?

"Lên hai cân thì thấm tháp gì, ít nhất phải mười cân."

Mặc Tu Trần mặc xong quần áo cho cô, lại cẩn thận ngắm nghía một lượt, một tay sờ cằm, gương mặt tuấn tú hơi nghiêng nhìn Ôn Nhiên trước mặt, nói: "Nhiên Nhiên, nếu em tăng thêm mười cân nữa, thì mới có thể xem là đầy đặn quyến rũ được."

"Vậy anh đi tìm một người phụ nữ đầy đặn quyến rũ đi cho xong."

Bị chê bai, Ôn Nhiên không vui lườm một cái, gạt tay anh ra, bước chân đi về phía phòng tắm.

Mặc Tu Trần cười ha ha nhìn theo bóng lưng cô: "Nhiên Nhiên, anh xuống lầu đợi em."

Ôn Nhiên bĩu môi, cái gì chứ, lúc nãy bảo cần đi thì không đi, rõ ràng là anh cố ý.

Miệng nói là xuống lầu đợi cô, nhưng lúc Ôn Nhiên từ phòng tắm ra, Mặc Tu Trần lại ngồi trên chiếc ghế trước bàn trang điểm, tay cầm lược, không hề chải mấy lọn tóc ngắn của cô, mà là cười tủm tỉm vẫy tay với Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, lại đây, anh chải đầu cho."

"Có phải anh lại có âm mưu gì không, cười tà ác quá." Ôn Nhiên nheo mắt nhìn Mặc Tu Trần, nụ cười tà mị đó nhìn kiểu gì cũng thấy không bình thường.

"Không có." Mặc Tu Trần lập tức thu lại nụ cười, trở về dáng vẻ quý công tử ôn nhuận như ngọc.

Ôn Nhiên chớp chớp mắt, bước đến trước bàn trang điểm, ánh mắt lướt qua chiếc lược trong tay anh, định nói gì đó thì Mặc Tu Trần đã đứng dậy, ấn cô ngồi xuống ghế, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười dịu dàng: "Nhiên Nhiên, hôm nay anh tạo kiểu tóc mới cho em nhé?"

"Kiểu tóc mới?" Ôn Nhiên ngơ ngác nhìn anh.

Mặc Tu Trần gật đầu, giọng nói trầm thấp từ tính lộ vẻ vui vẻ: "Đúng vậy, em cho anh nửa tiếng, anh đổi cho em kiểu tóc mới, sau đó đưa em ra ngoài chơi."

"Được thôi, xem anh làm được kiểu tóc mới gì."

Ôn Nhiên nghĩ nghĩ rồi đồng ý.

Nụ cười của Mặc Tu Trần mở rộng, trực tiếp đẩy ghế của Ôn Nhiên từ trước bàn trang điểm đến bên cửa sổ sát đất, kéo rèm ra để cô ngắm cảnh bên ngoài chứ không phải ngắm mình trong gương.

"Tu Trần, anh đến gương mà cũng không cho em nhìn, không phải là muốn biến em thành đứa xấu xí chứ?"

Ôn Nhiên ngẩng khuôn mặt nhỏ, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn gương mặt tuấn tú đang mỉm cười của Mặc Tu Trần. Anh chỉ cười không nói, bàn tay to lớn xoay đầu cô lại, thân hình cao lớn đứng phía sau cô, bắt đầu chải tóc cho cô.

Ôn Nhiên không nhìn thấy, không biết Mặc Tu Trần đang bận rộn gì trên đầu mình, nhưng những ngón tay thon dài của anh đan xen giữa những sợi tóc, thỉnh thoảng chạm vào da đầu cô, cảm giác đó khiến tâm trí cô mềm nhũn.

Cảm giác hạnh phúc khi được nuông chiều ngập tràn trong lòng.

Để cô không phải sốt ruột, Mặc Tu Trần vừa bận rộn mười ngón tay, vừa trò chuyện với cô: "Nhiên Nhiên, hôm nay muốn đi đâu chơi?"

"Tùy ý, anh đưa em đi đâu thì em đi đó."

Ôn Nhiên thản nhiên nói, chỉ cần được ở bên anh thì đi đâu chơi cô cũng chẳng bận tâm.

"Vậy hôm nay anh đưa em đi công viên giải trí chơi, thế nào?"

"Công viên giải trí?" Ôn Nhiên ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, Mặc Tu Trần cười khẽ: "Đi công viên giải trí, em muốn chơi gì anh cũng chiều."

"Được!"

Ôn Nhiên nhớ đến lần trước, cô đi công viên giải trí là đi cùng Cố Khải và những người khác.

Không biết chừng nào, nửa tiếng đã trôi qua, Mặc Tu Trần vẫn chưa làm xong.

"Tu Trần, anh đừng gấp, cùng lắm thì thời gian cả buổi sáng hôm nay em dành hết cho anh."

Tuy không nhìn thấy, nhưng theo cảm giác, Ôn Nhiên đại khái biết Mặc Tu Trần đang tết tóc cho mình. Còn tết hình dáng gì thì cô không biết, chỉ là anh tết lần đầu nên có vẻ hơi vụng về.

"Nhiên Nhiên, không cần cả buổi sáng đâu." Tuy Mặc Tu Trần đã tháo ra một đoạn nhỏ rồi tết lại, nhưng giọng điệu vẫn đầy sự thong dong tự tin vốn có của anh.

Cuối cùng, lại qua thêm nửa tiếng, giọng nói vui vẻ của Mặc Tu Trần vang lên: "Nhiên Nhiên, xong rồi."

Ôn Nhiên đứng dậy khỏi ghế, lúc nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mặc Tu Trần, cô phì cười: "Tu Trần, sao anh lại nóng đến mức này?"

Mặc Tu Trần dịu dàng cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé định đưa lên sờ tóc của cô, ấp trong lòng bàn tay, rồi dẫn cô đến trước bàn trang điểm: "Nhiên Nhiên, có đẹp không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:943
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.