Mặc Mạch và Diệp Trạm ra khỏi Phủ Tổng thống, trời đã về chiều.
Tài xế do nhà họ Diệp phái tới lập tức tiến lên đón, cung kính gọi: "Trạm thiếu, Mặc tiểu thư."
Ông ta lại giải thích rằng, là Diệp lão gia bảo ông tới đón họ về nhà.
Diệp Trạm khẽ cau đôi mày thanh tú, xoay mắt nhìn sang Mặc Mạch, thấy cô mỉm cười gật đầu, anh mới nhàn nhạt đáp một tiếng rồi dắt cô lên xe.
Diệp lão gia là chiều hôm nay xem tivi mới biết tin Diệp Trạm và Mặc Mạch đã đăng ký kết hôn.
Sau bữa tối, ông gọi Diệp Trạm lên thư phòng ở tầng hai.
Diệp Trạm không mấy tình nguyện.
Trên ghế sofa phòng khách, Mặc Mạch khẽ chạm tay vào cánh tay anh, ra hiệu cho anh đồng ý.
Vẻ mặt lạnh nhạt giây trước của Diệp Trạm bỗng trở nên dịu dàng dưới ánh nhìn của người con gái bên cạnh, giọng nói ôn nhu: "Mạch Mạch, em xem tivi một lát đi."
"Anh đi đi."
Mặc Mạch mỉm cười giục anh.
Diệp Trạm cưng chiều xoa đầu cô, đứng dậy đi lên thư phòng tầng hai.
"A Trạm, tình trạng sức khỏe của Mạch Mạch thế nào rồi?"
Diệp lão gia nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Diệp Trạm, không chút bị ảnh hưởng mà mỉm cười quan tâm hỏi.
Diệp Trạm đứng trước bàn làm việc, dáng người cao ráo, thẳng tắp và tuấn tú.
Nhắc đến Mạch Mạch, sự lạnh nhạt trong mắt anh tan đi một phần, giữa mày lộ ra nét ôn hòa: "Mạch Mạch đã không sao rồi."
"Con bé gầy đi nhiều so với trước đây, hai đứa bây giờ đã đăng ký kết hôn rồi, là vợ chồng rồi, con phải dành nhiều thời gian ở bên nó, chăm sóc bồi bổ cơ thể cho nó thật tốt. Hai đứa còn trẻ, đừng vội chuyện con cái."
Diệp lão gia trước đây ngày nào cũng mong ngóng bế chắt. Lúc này lại bảo Diệp Trạm đừng vội.
Chính câu nói này khiến ánh mắt Diệp Trạm nhìn ông thoáng qua một tia kinh ngạc.
"Con không vội."
Đối với Diệp Trạm, chỉ cần Mặc Mạch bình an vô sự, con cái không quan trọng. Cho dù cả đời không có con, anh cũng chẳng bận tâm.
Diệp lão gia gật đầu cười hiền từ: "Nhà họ Diệp chúng ta nợ Mạch Mạch rất nhiều, con nhất định phải đối xử tốt với con bé. Ba con cũng đã nói với Tổng thống, để con ở lại thành phố G."
"Chuyện của con, tự con sẽ xử lý."
"Phải, con không còn là đứa trẻ nữa. Ba con... ông ấy luôn rất áy náy với con, biết con và Mạch Mạch về, ông ấy vốn định về ăn một bữa cơm, nhưng..."
Lời của Diệp lão gia chưa dứt.
Đôi môi mỏng kiên nghị của Diệp Trạm mím chặt thành đường cong lạnh lẽo, không hề tiếp lời.
Oán hận trong lòng anh đối với Diệp Chương Minh không thể nào tan biến ngay lập tức được.
Diệp lão gia biết rõ Diệp Trạm không thể rời xa Mặc Mạch, không dám nói thêm nhiều với anh, liền bảo anh xuống lầu tìm Mặc Mạch.
Khi Diệp Trạm từ trên lầu xuống, Mặc Mạch đang xem tivi.
Mặc dù âm thanh mở rất nhỏ, nhưng trong phòng khách chỉ có một mình cô xem tivi, ngoài tiếng từ tivi ra thì không còn âm thanh nào khác. Trong môi trường yên tĩnh như vậy, giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông truyền vào tai Diệp Trạm vô cùng rõ ràng.
Trong mắt anh lóe lên tia sáng, khóe miệng vô thức nhếch lên đầy kiêu hãnh.
"Mạch Mạch, sao lại xem cái này rồi?"
Diệp Trạm đi đến trước ghế sofa, ánh mắt quét qua chính mình trên màn hình, thân hình cao lớn ngồi xổm xuống trước mặt Mặc Mạch.
"Có ghế sofa không ngồi, anh ngồi xổm ở đây làm gì?" Mặc Mạch liếc anh một cái, lại nhìn người đàn ông trên tivi với ngũ quan anh tuấn hoàn mỹ, khí chất tao nhã tôn quý, không thể giấu nổi sự hạnh phúc ngọt ngào mà nói: "Diệp Trạm, anh đẹp trai thật."
"Ừ, em cũng rất đẹp."
Mặc Mạch chớp chớp mắt.
Nhìn thấy chính mình trong mắt anh, hạnh phúc trong lòng bỗng chốc tràn đầy: "Ông nội nói gì với anh vậy?"
Cô rút bàn tay nhỏ bé đang bị anh nắm trong lòng bàn tay ra: "Anh đừng ngồi xổm như vậy, ngồi đi."
"Không ngồi, anh thích nhìn em như vậy hơn."
Diệp Trạm nói rất tự nhiên, không hề cố ý dùng lời ngon tiếng ngọt, dù Mặc Mạch nghe vậy, trong lòng vẫn ngọt ngào như vừa ăn mật.
Cô biết người đàn ông này vốn dĩ cố chấp. Trước đây mọi người đều nói, chỉ có cô mới thuyết phục được anh thay đổi quyết định, nhưng trải nghiệm sâu sắc nhất của Mặc Mạch trong những ngày qua, chính là cô hoàn toàn không thể thay đổi bất kỳ quyết định nào của anh.
"Vậy tùy anh đấy."
Lòng Mặc Mạch mềm nhũn đi trong những lời của anh, giọng nói thốt ra cũng nhiễm thêm một phần dịu dàng.
Diệp Trạm cứ thế ngồi xổm trước mặt cô, giọng trầm thấp ôn nhu nói: "Ông nội bảo anh phải đối xử tốt với em một chút, không được bắt nạt em."
"Thật sao?"
"Ừ, ông ấy nói thế. Ông ấy già rồi... Anh làm sao nỡ bắt nạt em, thương em còn không kịp đây này."
"Hay là tối nay chúng ta ở lại đây đi, đừng về nữa."
Mặc Mạch liếc nhìn lên tầng hai.
Diệp lão gia không xuống lầu, có lẽ là sợ Diệp Trạm không vui khi bị làm phiền.
Mặc Mạch thực ra cũng có chút ý kiến với Diệp lão gia và Diệp Chương Minh, vì họ đã làm quá nhiều chuyện tổn thương Diệp Trạm. Mà Diệp Trạm lại là người cô yêu.
Nhưng, Mặc Mạch càng hiểu rõ, Diệp lão gia và Diệp Chương Minh cũng là trưởng bối, người thân của Diệp Trạm, anh càng oán họ bao nhiêu, càng chứng tỏ anh để tâm bấy nhiêu.
Cô không muốn ngày nào đó trong tương lai Diệp Trạm sẽ hối hận, hay nói đúng hơn là không hy vọng anh cứ mãi giữ mối quan hệ này với người nhà.
"Tại sao?"
Diệp Trạm sững người một chút.
Mặc Mạch mỉm cười nói: "Ông nội lớn tuổi rồi, anh bây giờ lại đang ở cùng em tại thành phố G, bình thường cũng không có nhiều thời gian về thăm họ, giờ đã về rồi, thì ở lại đây một đêm đi."
"Mạch Mạch."
Ánh mắt Diệp Trạm thắt lại.
Trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp, lực nắm tay Mặc Mạch cũng vô thức tăng lên.
Mặc Mạch nghe ra sự thay đổi trong giọng nói của anh, nụ cười trên môi càng thêm dịu dàng một phần.
Cô nhìn gương mặt tuấn mỹ của Diệp Trạm, xót xa đưa bàn tay nhỏ bé chạm vào đôi mày thanh tú của anh, những ngón tay thon dài vẽ lên chân mày anh, giọng nói dịu dàng nhẹ nhàng: "Chuyện quá khứ đã qua rồi, đừng mãi làm khó bản thân, khiến mình không vui."
"Sẽ không đâu."
Diệp Trạm lắc đầu, không kiềm chế được mà nghiêng người ôm cô vào lòng, bàn tay to lớn với những ngón tay thon dài khẽ vuốt ve mái tóc cô, hạnh phúc và thỏa mãn lẩm bẩm: "Có Mạch Mạch của anh, anh rất hạnh phúc."
Mặc Mạch lặng lẽ mỉm cười trong lòng anh.
Ôm nhau một lúc, cô ngẩng mặt lên, cười hì hì nói: "Có ông xã rồi, em cũng rất vui."
"Sau này cứ gọi anh như thế, không được phép gọi cả họ lẫn tên nữa." Diệp Trạm bày tỏ mình rất thích cách cô gọi là ông xã. Còn hai chữ "Diệp Trạm" kia, luôn khiến anh cảm thấy Mặc Mạch đang giữ khoảng cách với mình.
"Ông xã."
Mặc Mạch lại ngọt ngào gọi một tiếng.
Diệp Trạm cười khẽ, trong đôi mắt tựa đầm sâu chứa đầy sự dịu dàng cưng chiều.
Nghe tin Diệp Trạm và Mặc Mạch ở lại, Diệp lão gia chấn động đến mức quên cả nói, chỉ ngây ngốc nhìn hai người họ. Một lúc lâu sau, ông đè nén sự cảm kích và áy náy đầy trong lòng, liên tục nói ba tiếng "Được!".
"Phòng của A Trạm vẫn luôn có người dọn dẹp. Để ta bảo tài xế đi mang hành lý của hai đứa về."
Tuy trong nhà có quần áo của Diệp Trạm, nhưng không có đồ của Mặc Mạch.
"Không cần đâu, lát nữa con tự về lấy." Diệp Trạm lạnh nhạt từ chối, vẻ mặt kích động đến mức không biết làm sao của ông lão khiến lòng anh hơi nghẹn lại.
Có lẽ là đã lạnh nhạt quá lâu, xa cách quá lâu, rõ ràng là người thân thiết nhất, lại không biết nói chuyện gì. Anh bỏ lại một câu: "Con đưa Mạch Mạch về phòng nghỉ ngơi trước đây."
Không quan tâm Diệp lão gia còn lời gì muốn nói hay không, liền dắt Mặc Mạch lên lầu.