Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2528
Em tưởng nếu hắn không cưới em, anh sẽ tha cho hắn sao?

❊ ❊ ❊

Nhận được ánh mắt của Mặc Tử Dịch, Bạch Thanh Linh trong lòng chợt ngẩn ra.

Liền thấy Sở Quân Minh cũng nhìn sang, cô mỉm cười, sảng khoái đáp ứng: "Tôi không vấn đề gì, nếu Sở tổng không chê xe của tôi."

"Sao có thể chứ, vậy thì đa tạ Bạch tiểu thư."

Sở Quân Minh lễ phép khách sáo nói lời cảm ơn.

Vừa rồi lúc Mặc Tử Dịch từ chối hắn, Sở Quân Minh đã định để Phượng Dĩ Trạch đưa hắn đến Hạo Thần xong, rồi để hắn tự do hoạt động.

Nhưng Bạch Thanh Linh đã lên tiếng, hắn cũng chẳng có gì để từ chối.

Có mối quan hệ của Diệp Trạm và Đường Tấn Sâm ở đó, nếu hắn quá khách sáo thì ngược lại lại không hay.

Sau khi Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu qua cửa kiểm soát an ninh, mọi người lần lượt rời đi.

Cố Khải và Cố Chi Đồng, Cố Tử Nam đều không đến, Mạch Mạch trên đường tới sân bay mới biết, đoạn đường cao tốc xảy ra tai nạn liên hoàn.

Lúc đó cuộc điện thoại Diệp Trạm nghe chính là chuyện này.

Trên đường trở về, Mạch Mạch hỏi Mặc Tử Dịch: "Tử Dịch, sao em lại để Sở Quân Minh ngồi xe của Thanh Linh?"

"Tiện đường mà."

Mặc Tử Dịch trả lời đầy hiển nhiên.

Nhưng Mạch Mạch cứ cảm thấy không chỉ có vậy.

Sở Quân Minh chỉ có một mình, ngồi xe nào cũng sẽ không chật.

"Thật ra em có thể đi thẳng tới công ty, chị và Thanh Tình, Tử Duệ đi chung xe với ba mẹ về là được rồi."

"Diệp Trạm đón chị rời nhà tích cực như vậy, tại sao không đưa chị tới sân bay?" Lời đáp lại của Mặc Tử Dịch khiến Mạch Mạch ngẩn ra.

Không hiểu điều này có liên quan gì đến việc cậu sắp xếp cho Sở Quân Minh ngồi xe Thanh Linh.

Mạch suy nghĩ của cậu em trai này có chút khác biệt.

Cô theo bản năng giải thích cho Diệp Trạm: "Chẳng phải em biết xảy ra tai nạn liên hoàn sao, anh ấy ngồi ở vị trí đó, không thể đối với bất cứ việc gì cũng không hỏi han."

Mặc Tử Dịch không cho là đúng: "Anh thấy là anh ta không đủ để tâm tới chị, đều ở bên nhau rồi mà vẫn chưa đến cửa cầu hôn, chị nên để ý một chút đi."

"Cái gì chứ, em đừng có ly gián chúng ta." Mạch Mạch lườm Mặc Tử Dịch.

"Anh ly gián? Chị đừng quên có người ẩn danh tố cáo anh ta phụ bạc phụ nữ đấy, chị tưởng đàn ông trên thế giới này ai cũng chung thủy như ba và anh sao, anh ta thân ở quan trường, mỗi ngày người muốn dâng phụ nữ cho anh ta và phụ nữ muốn trèo lên giường anh ta đếm không xuể."

"Đừng nói với chị, em cũng tin?" Mạch Mạch không nhịn được trợn mắt.

Đàm Thanh Tình nghe cuộc đối thoại của chị em họ, khẽ cười nói: "Mạch Mạch tỷ, Tử Dịch ca nói cũng có lý, Diệp Trạm quá ưu tú, phụ nữ thèm khát anh ấy quá nhiều, chị không bằng sớm gả cho anh ấy, trông chừng anh ấy thật chặt."

"Em cũng nghĩ vậy sao?"

Mạch Mạch trêu chọc Thanh Tình.

Thanh Tình liếc cô một cái, sau đó cười tủm tỉm thừa nhận: "Phải ạ, em chính là muốn trông chừng Tử Dịch ca, không để người phụ nữ khác có cơ hội."

"Nhìn Thanh Tình thông minh chưa kìa."

Mạch Mạch lười để ý tới Mặc Tử Dịch.

Mặc Tử Dịch quay sang đánh giá cô hai cái, rồi thản nhiên nói: "Đại cữu và đại cữu mẫu đã đang bàn chuyện hôn sự của Đồng Đồng tỷ và Đường Tấn Sâm rồi, không bằng các người tổ chức cùng luôn đi."

"Em sợ chị ở nhà ăn cơm nhà sao?"

Mạch Mạch buồn cười hỏi.

Tên nhóc này sao lại ra vẻ mong cô mau chóng gả đi vậy.

Mặc Tử Dịch nhướng mày: "Không chỉ sợ chị ăn cơm, còn sợ Diệp Trạm ngày nào đó có người phụ nữ khác, chị không gả đi được."

"Ngứa đòn rồi đúng không?"

Mạch Mạch làm bộ vung nắm đấm.

Thật ra, trong lòng cô hiểu rõ.

Mặc Tử Dịch là hy vọng cô hạnh phúc.

Khẽ mím môi, Mạch Mạch buồn bực nói: "Chị không muốn gả cho Diệp Trạm sớm như vậy, em và Thanh Tình đều yêu nhau mười mấy năm mới kết hôn, chị và Diệp Trạm còn chưa yêu nhau được mấy ngày nữa."

"Các người mà yêu nhau mười mấy năm, thì con các người đều kết hôn rồi."

"Sớm muộn gì cũng phải gả, chị có gì mà phải lo lắng, chị tưởng mối quan hệ của chị và Diệp Trạm hiện tại, nếu anh ta không cưới chị, em sẽ tha cho anh ta sao?"

Mặc Tử Dịch và Mạch Mạch là chị em sinh đôi, so với chị em bình thường, giữa họ có thêm một phần tâm linh tương thông.

Cậu biết nút thắt trong lòng cô vẫn chưa mở, Diệp Trạm nói với cậu, cô không muốn để người khác biết họ đang yêu nhau.

Kể cả người thân thiết nhất.

"Em đã đánh anh ấy hai lần rồi."

"Chị đau lòng?"

"Chị còn không được đau lòng sao?" Mạch Mạch bị tên nhóc Mặc Tử Dịch này chọc cười: "Lần này nếu em thua anh ấy, sau này xem em còn dám tùy tiện ra tay không."

"Ừm, chị cứ nhìn xem em có thua hay không, người trong nhóm đứng về phía Diệp Trạm quá ít, chị có thể đứng về phía đó."

Giọng Mặc Tử Dịch lạnh nhạt.

Nghe thế nào cũng giống như đang nói Mạch Mạch là đồ vong ơn bội nghĩa.

Cậu trước kia đánh Diệp Trạm là vì ai chứ, chị ấy vậy mà còn đau lòng cho anh ta.

"Chị không đứng về phe ai cả, chị quan chiến là được rồi."

---❊ ❖ ❊---

Trên con đường chính từ sân bay lái đến Hạo Thần, Bạch Thanh Linh và Sở Quân Minh không có đề tài gì để nói chuyện, hai người lại không quen, nên chỉ chuyên tâm lái xe, nhìn chằm chằm tình hình đường sá phía trước.

Sở Quân Minh thu hồi ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tầm mắt rơi trên người Bạch Thanh Linh đang lái xe.

"Bạch tiểu thư và Ôn tiểu thư quan hệ rất tốt nhỉ, hôm nay tôi không thấy cô ấy ở sân bay, cô ấy không đến sân bay sao?"

"Anh đang nhắc đến Thanh Hoan sao?"

Bạch Thanh Linh quay mắt, kinh ngạc nhìn Sở Quân Minh.

Sở Quân Minh gật đầu, khóe miệng cong lên một đường cong nhạt: "Phải."

"Đương nhiên, chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình như chị em." Bạch Thanh Linh chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, quay sang nhìn tình hình đường sá phía trước, lại quay đầu nhìn đánh giá Sở Quân Minh một cái.

"Sao anh lại hỏi đến Thanh Hoan, chẳng lẽ là?"

"Là gì?"

Sở Quân Minh nhướng mày, vẻ mặt có gian tình của Bạch Thanh Linh thực ra rất rõ ràng.

Sở Quân Minh trong lòng buồn cười, cảm thấy trí tưởng tượng của cô thật phong phú.

"Anh thích Thanh Hoan? Thanh Hoan là em gái nhỏ của tất cả chúng tôi, dịu dàng xinh đẹp, lương thiện đáng yêu... quan trọng nhất là chưa có bạn trai, anh thích cô ấy là mắt nhìn anh tốt..."

Sở Quân Minh nhịn cười, nghe Bạch Thanh Linh khen xong, dặn dò xong.

Hắn mới không nhanh không chậm phủ nhận: "Ôn tiểu thư rất tốt, nhưng không phải tôi thích cô ấy, là Dĩ Trạch thích cô ấy, cô ấy chưa có bạn trai là tốt rồi."

"A... tôi hiểu lầm rồi?"

Bạch Thanh Linh ngượng ngùng thè lưỡi.

Lại trả lời câu hỏi vừa rồi của hắn mà cô chưa trả lời: "Cô ấy có thể bị Mạch Mạch tỷ lây, bị cảm rồi, sáng nay không đến sân bay."

"Đại tẩu không phải đã khỏi cảm rồi sao?"

"Đúng vậy, Mạch Mạch tỷ đã khỏi cảm, Thanh Hoan hai ngày nay lại bắt đầu ho."

Bạch Thanh Linh cười cười, lại hỏi Sở Quân Minh: "Anh có muốn đi thăm Thanh Hoan không? Nếu anh muốn đi, tôi có thể đưa anh đến Ôn gia trước."

"Không cần đâu."

"Ồ..."

Bạch Thanh Linh khẽ kéo dài âm điệu.

Cô còn muốn tám chuyện một chút, một người đàn ông hỏi thăm một cô gái, không phải vì bản thân, mà là vì anh em của mình.

Nếu đổi lại là con gái, đa phần là tự mình ngượng ngùng, nên lấy chị em bạn thân làm cái cớ nhỉ.

Nghĩ đến đây, tâm bát quái của Bạch Thanh Linh lại trỗi dậy, khi quay đầu nhìn về phía Sở Quân Minh lần nữa, từ phía hông đột nhiên có một chiếc xe việt dã mất kiểm soát lao thẳng tới đâm vào họ.

Chỉ nghe thấy tiếng "cẩn thận" đầy lo lắng của Sở Quân Minh bên tai, cô còn chưa kịp quay đầu lại, một luồng hơi thở đàn ông đã ập tới.

Bàn tay đang nắm vô lăng của cô, cùng với vô lăng đều bị bàn tay rộng lớn dày dặn của người đàn ông nắm lấy, cưỡng ép đánh lái.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.