Tin tức Diệp Trạm và Mặc Mạch chuẩn bị đi đăng ký kết hôn không biết bị lộ ra từ đâu.
Khi họ đến cục dân chính, liền nhìn thấy Đường Tấn Sâm và Cố Chi Đồng đang đan mười ngón tay vào nhau chờ ở cửa.
"Chị Đồng Đồng, sao hai người lại ở đây?"
Đáy mắt Mặc Mạch lóe lên sự kinh ngạc, trên gương mặt tinh xảo nở nụ cười rạng rỡ.
Cố Chi Đồng cười với cô, giơ bàn tay đang đan vào tay Đường Tấn Sâm lên, kéo dài giọng nói: "Rõ ràng thế còn gì, không đi đăng ký kết hôn thì chẳng lẽ bọn chị đến để cổ vũ cho hai đứa à?"
Khóe miệng Mặc Mạch giật mạnh một cái.
Bên cạnh cô, Diệp Trạm liếc nhìn Đường Tấn Sâm một cái rồi không thèm quan tâm đến họ nữa, trực tiếp nói với Mặc Mạch: "Mạch Mạch, chúng ta vào thôi."
Muốn hai người lặng lẽ đi đăng ký kết hôn thôi mà cũng không xong.
Diệp Trạm tỏ vẻ rất uất ức.
Tên Đường Tấn Sâm này, lúc nào không đi đăng ký mà cứ phải tới góp vui với họ cơ chứ.
Phía sau, Đường Tấn Sâm và Cố Chi Đồng nhìn nhau cười, rồi theo cặp đôi phía trước đi vào cục dân chính.
Thủ tục đăng ký kết hôn không hề phức tạp, cộng thêm việc đêm hôm thế này cũng chẳng có cặp đôi nào khác đến đăng ký, nên Diệp Trạm và Mặc Mạch rất nhanh đã cầm được sổ đỏ trên tay.
Nhìn tên của hai người và con dấu đóng trên đó, Mặc Mạch có cảm giác hơi mơ hồ, không thực.
Cô ngẩn ngơ nhìn tờ giấy kết hôn, cho đến khi thấy tay mình nhẹ bẫng, cuốn sổ đỏ đã bị bàn tay vươn tới của Cố Chi Đồng giật lấy.
Mặc Mạch mới ngước mắt nhìn lên, thấy Cố Chi Đồng đang cầm cuốn sổ đỏ của cô thưởng thức: "Mạch Mạch, ảnh này của em và Diệp Trạm đẹp thật đấy, trai tài gái sắc, đúng là một đôi trời sinh."
"Chị mau đi chụp ảnh đi, Đường Tấn Sâm đang đợi chị kìa."
Mặc Mạch giật lại cuốn sổ đỏ của mình, vừa rồi cô còn chưa nhìn kỹ đâu.
Cố Chi Đồng bị cô đuổi đi, bên tai lại vang lên giọng nói của Diệp Trạm, trầm thấp ôn nhu, vô cùng dễ nghe: "Mạch Mạch, em đẹp lắm."
"Đây đâu phải ảnh nghệ thuật." Mặc Mạch hờn dỗi cười nói.
Diệp Trạm cúi đầu hôn lên mặt cô một cái rồi nói: "Không phải ảnh nghệ thuật thì em vẫn đẹp, anh chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp hơn em cả."
"Vậy em có cần khen anh một câu không?"
"Ừm, em khen đi, anh đang nghe đây." Diệp Trạm thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc.
Mặc Mạch quay đầu nhìn về phía Đường Tấn Sâm và Cố Chi Đồng đang chụp ảnh không xa, cô ngoắc ngón trỏ với Diệp Trạm, ra hiệu bảo anh cúi đầu xuống.
Diệp Trạm nhếch môi cười, ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
Mặc Mạch vòng một tay ôm lấy anh, phả hơi thở thơm tho vào tai anh: "Ông xã, cho dù sau này anh có trở nên xấu xí, em vẫn yêu anh như vậy."
Tiếng "Ông xã" nũng nịu mềm mại của Mặc Mạch khiến toàn thân anh tê rần.
"Bà xã, chúng ta về nhà thôi."
Diệp Trạm kìm nén ý muốn hôn Mạch Mạch, giành lấy cuốn sổ đỏ trong tay cô rồi nhét vào túi, nắm tay cô kéo đi ngay.
Mặc Mạch liếc nhìn về phía Cố Chi Đồng và Đường Tấn Sâm một cái.
Cô không giãy giụa, mím môi cười, mặc kệ để Diệp Trạm kéo cô ra khỏi cục dân chính, nhét vào trong xe.
Tiếng đóng cửa vang lên bên tai, bên ghế lái chính, tiếng mở cửa cũng nhanh chóng vang lên.
Mặc Mạch bị một lực kéo khiến mất trọng tâm ngã nhào về phía trước, ngũ quan anh tuấn của người đàn ông trước mắt phóng đại, hơi thở ấm nóng ập tới...
Khóe môi cô cong lên, ngọt ngào đón nhận.
Cho đến khi anh thỏa mãn buông cô ra, đôi mắt nhuốm ba phần ý cười của cô nhìn đắm đuối vào mắt anh.
"Mạch Mạch."
Diệp Trạm khẽ gọi tên cô, giọng nói quyến luyến.
Mặc Mạch khẽ đáp một tiếng "Ừm."
"Em phải luôn ngoan ngoãn như thế này."
Ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, ngoan ngoãn để anh bắt nạt.
Mặc Mạch cười.
"Để em gọi cho ba mẹ em một cuộc, báo cho họ biết chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi."
"Được, em gọi đi, anh sẽ là người nói." Giọng Diệp Trạm vẫn còn khàn, ánh mắt nhìn cô càng thêm hai phần dịu dàng.
Cánh tay dài của anh vòng qua vai cô, bá đạo ôm trọn cô vào lòng.
Mặc Mạch thấy anh chằm chằm nhìn điện thoại mình, cô cũng không để ý mà bấm gọi cho mẹ cô là Ôn Nhiên.
Nghĩ lại mới trưa nay cô vừa bảo mẹ mình là cô sẽ dọn đến ở cùng Diệp Trạm, kết quả tối đã đi đăng ký kết hôn, dường như có chút quá bốc đồng rồi.
Cô ngước mắt nhìn Diệp Trạm, anh đang nhìn cô đầy dịu dàng, ánh mắt chạm nhau, tim cô vô thức hẫng một nhịp.
Từng tia ngọt ngào lan tỏa trong tim, cô lại nghĩ, không hề bốc đồng, cô yêu người đàn ông này, yêu đến mức không thể buông bỏ, thì nên ở bên nhau như thế này mới đúng.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng đã được bắt máy, giọng nói của Ôn Nhiên mang theo ba phần ý cười ôn nhu truyền đến: "Mạch Mạch."
"Mẹ, con đây."
Điện thoại thật sự bị Diệp Trạm rút mất.
Mặc Mạch chớp chớp mắt, chỉ cười nhìn anh.
Diệp Trạm bật loa ngoài, nói với Ôn Nhiên ở đầu dây bên kia: "Mẹ, báo cho hai người một tin tốt, con và Mạch Mạch vừa mới đi đăng ký kết hôn."
"Hai đứa đã đăng ký kết hôn nhanh thế sao?"
Lời Diệp Trạm vừa dứt, từ điện thoại truyền đến không phải giọng Ôn Nhiên, mà đã biến thành Mặc Tu Trần, giọng ông mang theo chút nghi ngờ và kinh ngạc.
Cùng với đó là một cảm xúc không thể nhận ra, cũng không thể nói rõ, giống như là không vui lắm.
Diệp Trạm không quá chắc chắn, rũ mắt nhìn Mạch Mạch đang nhìn mình, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu thêm một phần, giọng nói trầm thấp vui vẻ: "Ba, con và Mạch Mạch bây giờ vẫn còn ở ngoài cục dân chính, vừa mới lấy được giấy kết hôn xong. Tấn Sâm và Đồng Đồng vẫn còn ở bên trong làm thủ tục, lát nữa bọn con sẽ về."
"Mạch Mạch có cầm theo hộ khẩu không?"
Mặc Tu Trần trong lòng có chút khó chịu.
Đứa con bảo bối được nâng niu trong lòng bàn tay lớn lên, vậy mà không nói một tiếng đã trở thành vợ người ta, từ nay về sau, cái tên Diệp Trạm kia mới là người thân nhất của Mạch Mạch, còn ông và Nhiên Nhiên đều phải đứng sang một bên rồi.
Diệp Trạm cười một tiếng: "Ba, con và Mạch Mạch đăng ký kết hôn là quyết định nhất thời, nên không về lấy hộ khẩu."
Người ta thường nói có tiền thì không việc gì là không làm được, với thân phận như Diệp Trạm, làm việc lại càng dễ dàng hơn.
"Sao lại nhanh thế, hai đứa mới vừa về đã đi đăng ký, cậu lừa Mạch Mạch thế nào vậy?" Mặc Tu Trần có lẽ đã thực sự không vui.
Nói đến đoạn sau, cảm xúc trong giọng điệu đã rõ rệt lắm rồi.
Diệp Trạm không phải kẻ ngốc, tất nhiên có thể nghe ra.
Anh siết chặt vòng tay đang ôm Mặc Mạch thêm một chút, khóe miệng treo nụ cười mê người: "Ba, Mạch Mạch là tự nguyện."
"Ba, lát nữa bọn con về rồi sẽ cho ba và mẹ xem giấy kết hôn của con." Mặc Mạch nghe không nổi cuộc trò chuyện giữa Diệp Trạm và cha mình nữa liền lên tiếng, cắt ngang bọn họ.
Mặc Tu Trần nghe thấy giọng con gái, lại còn nghe ra sự hạnh phúc lộ rõ trong giọng điệu của nó, nỗi khó chịu trong lòng dường như giảm đi một phần, lại dường như càng sâu đậm hơn.
Đột nhiên, ông bị một cảm giác mất mát bao trùm: "Được, hai đứa về rồi nói sau."
"Vâng, vậy con cúp máy đây ạ, ba."
Mặc Mạch nói xong liền cúp điện thoại thật.
"Mạch Mạch, sao em vội cúp máy thế, Tấn Sâm và Đồng Đồng còn chưa ra mà."
"Em không cúp, đợi anh làm ba em thêm bực mình à? Anh không nghe ra là ba em không vui lắm sao?" Mặc Mạch nói câu này, trong giọng nói mềm mại nhẹ nhàng cũng pha lẫn một chút cảm xúc nhạt nhòa.
Diệp Trạm cúi đầu hôn lên trán cô, bàn tay to lớn cưng chiều vuốt ve mái tóc cô: "Ba không phải không vui, chỉ là nhất thời cảm thấy hơi hụt hẫng mà thôi. Mạch Mạch, lát nữa về nhà em nói với ba, anh là người đàn ông tốt nhất trên thế giới này, em là tự nguyện gả cho anh, ba sẽ yên tâm thôi."
"..."
Mặc Mạch dùng ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn Diệp Trạm.
Anh chắc chứ?
Trong mắt Diệp Trạm xẹt qua nụ cười giảo hoạt như hồ ly: "Chỉ cần em hạnh phúc, ba đương nhiên sẽ vui thôi."