Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2524
Anh mới gặp một lần, chắc chắn quên rồi

❊ ❊ ❊

"Anh cứ bị quá nhiều phụ nữ cần đến, đã là lão đàn ông hơn năm mươi tuổi rồi, mà ngày nào cũng không đứng đắn."

Ở đây ngoài mấy người bọn họ là đàn ông lớn tuổi ra, thì chỉ còn lại mấy người Liêu Thiên Bạch ở không xa, mấy người vãn bối kia đều đã lên lầu cả rồi.

Vốn dĩ khoảng cách không xa, nên cuộc đối thoại giữa Cố Khải và Mặc Tu Trần đã thu hút sự chú ý của mấy vị phu nhân bên kia.

Mặc Tu Trần mỉm cười điềm nhiên, "Tôi cả ngày ở bên cạnh Nhiên Nhiên, không sợ anh khiêu khích ly gián đâu, nghe nói ở bệnh viện các người có rất nhiều phụ nữ tìm anh khám phụ khoa..."

"Ha ha ha, A Khải, cậu đừng nghe Tu Trần, miệng lưỡi cậu ta độc địa là chuyện cả đám đều công nhận rồi."

Lạc Hạo Phong cười lớn nói, "Đợi tôi đi du lịch chụp ảnh cho mọi người, về sẽ mang quà cho các người."

"Anh đi rồi, sau này Thanh Linh sợ là sẽ không nhàn nhã được như vậy nữa đâu."

Đàm Mục có ý nhắc nhở Lạc Hạo Phong.

Anh ta vốn đã lui xuống từ lúc Thanh Tình về nước, còn tên Tu Trần kia thì hoàn toàn không quản chuyện tập đoàn. Vốn là công ty do bọn họ cùng nhau sáng lập, giờ đây A Phong cũng lui, để Tử Dịch gánh vác một mình.

Anh ngoài mặt không nói gì, nhưng chắc chắn sau này sẽ không để Thanh Linh nhàn rỗi nữa.

Nụ cười trên gương mặt Lạc Hạo Phong không đổi, "Tử Dịch là người có chừng mực, tôi tin cậu ấy."

Mặc Tu Trần cười cười, "A Phong, anh đừng tự lừa mình nữa, anh đi rồi, vụ án hợp tác giữa Hạo Thần và Sở thị, trừ Thanh Linh ra thì không còn ai tiếp nhận được đâu."

Lạc Hạo Phong nhíu mày, nhưng rất nhanh lại nói: "Chẳng phải chỉ là một vụ án thôi sao, Thanh Linh vừa hay có thể luyện tập một chút."

---❊ ❖ ❊---

Cảm mạo của Mặc Mạch rất dai dẳng, tuy được chăm sóc rất tốt, nhưng bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ. Ngay cả khi có gia đình y học thế gia như Cố gia, cũng mất mấy ngày mới khỏi hẳn.

Kể từ khi có Phượng Dĩ Trạch, Sở Quân Minh và Đường Tấn Sâm ba người gia nhập, nhóm của bọn họ lại càng thêm náo nhiệt.

Chủ yếu là Phượng Dĩ Trạch không những nói nhiều mà còn là một cây hài.

Vì Thanh Hoan nợ anh ta một bức họa chưa vẽ, nên ngày nào anh ta cũng phải niệm đi niệm lại một lần.

Cố Chi Đồng trêu chọc hỏi: "Dĩ Trạch, có phải cậu thích con bé Thanh Hoan nhà chúng tôi rồi không nha, nếu thích thì cậu cứ nói thẳng đi, đừng lấy chuyện vẽ tranh làm cái cớ."

"Đồng Đồng tỷ, chị đừng đùa bậy."

Thanh Hoan không chịu nổi phản kháng.

Tiếp đó, Tử Dương cũng lên tiếng: "Đồng Đồng tỷ, chị đừng hại Thanh Hoan nha, Phượng Dĩ Trạch, cậu muốn vẽ tranh thì để tôi vẽ cho, đừng có đánh chủ ý lên em gái tôi."

Có "cuồng ma hộ em" Tử Dương ở đó ngăn cản, Phượng Dĩ Trạch cho dù có suy nghĩ gì thật đi nữa, cũng sẽ không nói ra trong dịp này.

Huống chi, câu nói kia của Thanh Hoan cũng khiến Phượng Dĩ Trạch hơi thất lạc một chút.

"Cậu biết vẽ tranh à? Thôi bỏ đi, lỡ tôi bị vẽ xấu, sau này tìm không được vợ thì tổn thất lớn lắm."

Mấy câu đùa giỡn đã đem sự trêu chọc của Cố Chi Đồng cho qua.

Sau đó, Cố Chi Đồng gửi tin nhắn cho Mạch Mạch: "Mạch Mạch, cậu có thấy Dĩ Trạch đã thích tiểu Thanh Hoan rồi không?"

Mạch Mạch mím môi cười: "Thanh Hoan hình như vô cảm với anh ta."

Phượng Dĩ Trạch tuy rằng dáng vẻ đẹp trai, lại là một trong Đế Đô tứ thiếu.

Nhưng hình tượng của anh ta ở Đế Đô không bằng ba người anh kết nghĩa của mình. Hơn nữa, anh ta cũng không phải gu của Thanh Hoan.

Cuộc trò chuyện của Mạch Mạch và Cố Chi Đồng bị lời mời gọi video của Diệp Trạm làm gián đoạn.

Cô cúi đầu nhìn áo ngủ trên người mình, kéo lên một chút rồi mới nhấn nút nghe, khuôn mặt điển trai của Diệp Trạm xuất hiện trên màn hình, nụ cười ôn nhu cuốn hút, "Mạch Mạch, ngủ rồi à?"

"Chưa, anh không phải đi xã giao sao? Sao về nhà sớm thế?"

"Vừa mới về."

"Vậy anh mau đi tắm rửa đi, nghỉ ngơi sớm một chút."

"Em ở bên cạnh anh đi." Diệp Trạm tối nay có uống chút rượu, không nhiều, cũng không say. Chỉ là ánh mắt nhìn Mạch Mạch vô cùng triền miên thâm thúy, câu "Em ở bên cạnh anh đi" kia dường như cũng cố tình hạ thấp giọng, lộ ra ba phần khàn khàn đầy tính gợi tình và trêu chọc.

Tim Mạch Mạch hẫng một nhịp.

Lườm anh một cái rồi từ chối, "Không muốn."

"Anh cởi cho em xem."

Tiếng cười trầm thấp của Diệp Trạm truyền qua điện thoại vào tai Mạch Mạch, gò má cô hơi ửng đỏ, "Ai thèm xem anh chứ, em cũng đâu phải chưa từng thấy."

"Em mới chỉ thấy một lần, bao nhiêu ngày không gặp, chắc chắn quên rồi."

"Không có."

"Thật sao?"

Giọng nói của Diệp Trạm càng thêm khàn đi một phần, vĩ âm hơi nhếch lên như một bàn tay vô hình lướt qua tâm phòng Mạch Mạch. Nhận ra mình vừa bị mắc bẫy, cô không cam tâm chịu thua, liền hất cằm lên.

Nhìn Diệp Trạm đi vào phòng tắm, khẽ cười nói, "Em đương nhiên nhớ chứ, sau eo anh có một nốt ruồi."

"Mạch Mạch."

Tay Diệp Trạm đặt lên chiếc cúc áo đầu tiên trên cổ áo, ánh mắt ngưng tụ nhìn cô đầy nóng bỏng thâm thúy.

"Còn gì nữa không?"

Anh khàn giọng hỏi.

Từ đêm đó tới giờ, bọn họ chưa từng ở bên nhau, anh nhớ cô muốn chết, nhưng cảm mạo của cô chưa khỏi hẳn, anh lo cơ thể cô không chịu đựng nổi.

Chỉ có thể nhịn, ngay cả trêu chọc cô cũng không dám quá đà.

Thế mà lúc này, anh lại không kiềm chế được muốn làm gì đó với cô.

"Còn gì nữa mà em quên mất."

"Vậy em nhìn cho kỹ đi."

"Diệp Trạm."

Mạch Mạch thấy anh cởi bỏ một chiếc cúc áo, giọng nói mềm mại nhiễm một tia khác lạ, lọt vào tai Diệp Trạm lại có phong tình riêng biệt.

Tim cô đập nhanh một nhịp, "Ừ" một tiếng.

"Lát nữa em khó chịu thì đừng có trách anh." Mạch Mạch cũng không phải không dám thưởng thức thân thể anh, dù sao cô cũng đã trao mình cho anh rồi.

Đêm đó lúc anh muốn cô, mãnh liệt bao nhiêu, hình ảnh đồng tử bất nghi (không thể ngờ tới) đều đã nhìn thấy rồi, lúc này cách một màn hình, cô dù có xấu hổ, cũng có thể che giấu đi được.

"Được."

Dứt lời, ngón tay thon dài của Diệp Trạm lại liên tiếp cởi bỏ hai chiếc cúc áo, lộ ra lồng ngực săn chắc khỏe mạnh.

"..."

Đôi mắt thanh tú của Mạch Mạch chớp chớp, không hiểu sao lại thấy bộ dạng bán cởi áo này của Diệp Trạm đầy gợi tình, khiến người ta muốn đè ngã.

Hình như cô sai rồi.

Vừa rồi bảo Diệp Trạm lát nữa đừng có chịu không nổi, nhưng hiện tại sao cô lại cảm thấy, chính mình mới là người hơi chịu không nổi rồi đây.

"Mạch Mạch, em đang làm gì đó?"

Cô tưởng hành động nhỏ của mình sẽ không bị Diệp Trạm phát hiện, nhưng anh lại phát hiện ra, còn cười một cách yêu nghiệt như vậy.

Mạch Mạch bỏ qua khuôn mặt đang nóng bừng, trêu chọc nói, "Em chụp màn hình lại nè, bộ dạng này của anh quá gợi tình rồi, đợi ngày nào em không có tiền tiêu, sẽ mang ảnh đi bán."

"Anh nuôi em, em không cần bán ảnh của anh, giữ lại tự mình xem là được rồi."

"..."

"Được thôi."

Mạch Mạch ngoài miệng thì đùa giỡn với Diệp Trạm, dù sao cách màn hình anh cũng không làm gì được cô.

Tuy nhiên, khi Diệp Trạm cởi bỏ sơ mi, tháo thắt lưng, cởi quần, cô liền hối hận mà dùng tay che mắt lại, "Diệp Trạm, anh quay đi chỗ khác."

"Mạch Mạch."

Diệp Trạm trầm thấp gọi cô.

Chữ "Mạch Mạch" đó quấn quýt trên đầu lưỡi người đàn ông, mang theo ý vị triền miên cực hạn, anh khàn giọng nói, "Anh nhớ em rồi, lát nữa anh qua tìm em nhé."

"Không được, giờ này mà tới, ba mẹ em biết hết đấy."

Mạch Mạch đang che mắt, hé ra một kẽ hở giữa các ngón tay, nhìn thân thể gợi tình của Diệp Trạm khi đã cởi sạch quần áo, mặt nóng hết đợt này đến đợt khác.

"Vậy em ra ngoài đi, anh tới đón em."

"..."

Tim Mạch Mạch có chút loạn nhịp, dường như bị sắc đẹp của người đàn ông mê hoặc, nhìn bộ dạng của anh lúc này, cô vậy mà cũng muốn đi gặp anh.

Cô thầm mắng chính mình, "Mạch Mạch, sao mày lại không giữ vững lập trường thế này."

Trong video, Diệp Trạm thấy cô do dự, liền tự mình thay cô quyết định, "Mạch Mạch, nửa tiếng nữa anh đến trước nhà em, em ra ngoài đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.