Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2532
Tôi thích người đàn ông ở Đế Đô

❊ ❊ ❊

"Chúng ta đi dạo chợ đêm đi." Mặc Mạch nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cười híp mắt nói.

Ánh mắt Diệp Trạm khẽ dao động, sảng khoái đồng ý: "Đi thôi, đi dạo chợ đêm cùng em."

Anh rất vui khi Mặc Mạch nguyện ý cùng anh đi dạo chợ đêm, xuất hiện ở nơi công cộng.

Những ngày này, anh cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của cô, từ sự bài xích ban đầu, cho đến hiện tại, cô đã biết chủ động.

Anh vừa cảm thấy thỏa mãn, lại vừa hạnh phúc.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, hai mươi phút sau đã đến phố chợ đêm, mùa này không quá lạnh cũng chẳng quá nóng, là mùa lãng mạn nhất.

Giống như tất cả những cặp đôi đang yêu đương nồng cháy, Diệp Trạm và Mặc Mạch mười ngón đan xen, thi thoảng anh lại hỏi bên tai cô: "Mạch Mạch, cái kia có thích không?"

"Mạch Mạch, thích thì mua đi."

"Mạch Mạch,..."

Mặc Mạch mua vài món đồ chơi nhỏ, lại kéo Diệp Trạm đến trước một quầy đồ nướng, nướng vài xiên, hai người người một miếng tôi một miếng ăn hết sạch.

Không biết từ lúc nào, đã đi dạo hơn một tiếng đồng hồ.

Từ phố chợ đêm đi ra, Mặc Mạch hỏi Diệp Trạm: "Anh có tìm được đường về nhà không?"

"Đi theo anh, sẽ không để em đi lạc đâu." Diệp Trạm đáp đầy tự tin.

Mặc Mạch khẽ cười: "Không phải về nhà anh, về nhà em cơ."

"Tối nay em không tới nhà anh sao?"

"Không tới."

"Vậy, được thôi, chúng ta về nhà em." Diệp Trạm cúi đầu đặt lên trán cô một nụ hôn, nắm lấy tay cô, bước về hướng nhà họ Mặc.

Đi được vài bước, Diệp Trạm lại quay đầu hỏi Mặc Mạch: "Mệt không? Nếu đi không nổi, thì để anh cõng em."

"Lúc này vẫn còn đi được." Mặc Mạch lắc đầu.

Còn xa thế này, để anh ấy cõng suốt dọc đường về nhà thì không hay lắm.

Diệp Trạm nghĩ đến việc vài ngày trước cô vừa mới ốm một trận, vừa rồi lại đi dạo phố lâu như vậy, chắc chắn là đã mệt rồi.

Dáng người cao lớn trực tiếp ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu nói với cô: "Mạch Mạch, lên đi."

"Không cần đâu, em đi thêm đoạn nữa."

Mặc Mạch lắc đầu, cô sợ anh cõng cô về nhà suốt quãng đường sẽ mệt.

Diệp Trạm dường như nhìn thấu tâm tư của cô, khóe miệng khẽ cong nói: "Cõng em hai vòng qua lại cũng không thành vấn đề, mau lên đi, sau này ngày nào chúng ta cũng ra ngoài đi dạo, em có thể rèn luyện mỗi ngày một chút."

"Vậy, được thôi."

Mặc Mạch do dự một chút, nhìn chằm chằm tấm lưng rộng lớn của anh hai cái, rồi nằm lên.

Cô vốn dĩ đã gầy, Diệp Trạm cõng cô thực sự chẳng cảm thấy mệt chút nào, nhẹ nhàng đứng dậy.

"Em nhẹ quá, phải ăn nhiều hơn thôi."

"Được."

Mặc Mạch dùng hai tay ôm lấy cổ anh, khi nói chuyện, hơi thở thổi trên da thịt nơi gáy Diệp Trạm, có chút ngứa ngứa, lại ấm áp.

"Diệp Trạm, lúc nãy em lên lầu gọi Thanh Hoan, nhìn thấy bức tranh con bé vẽ."

Nằm trên lưng Diệp Trạm, để anh cõng đi được vài phút, Mặc Mạch nhẹ nhàng nói.

"Vẽ cái gì?" Diệp Trạm ôn hòa hỏi.

Suốt dọc đường họ đi thỉnh thoảng lại có người nhìn sang, đặc biệt là những người phụ nữ đều ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía họ.

Mặc Mạch thấy hai người phụ nữ đi từ hướng đối diện đang nhìn chằm chằm Diệp Trạm, mày liễu khẽ nhíu lại, đợi khi lướt qua nhau, cô còn quay đầu lại nhìn theo.

"Diệp Trạm, sức thu hút của anh cao quá đấy."

"Em vẫn chưa trả lời anh, Thanh Hoan vẽ cái gì?" Diệp Trạm buồn cười.

Mặc Mạch đây là đang ghen sao?

Mặc Mạch "ồ" một tiếng, đều tại hai người phụ nữ kia làm phân tâm, quên mất chính sự rồi.

"Em thấy Thanh Hoan vẽ chân dung của Quân Minh, em có chút lo lắng."

Diệp Trạm sững người, bước chân dừng lại.

Quay đầu nhìn Mặc Mạch: "Mạch Mạch, em nhìn rõ chưa?"

"Ừm, nhìn rõ rồi, em chắc chắn là Quân Minh không sai. Buổi chiều em nghe Thanh Linh kể, buổi sáng cô ấy và Quân Minh đi thăm Thanh Hoan, Thanh Hoan đã chủ động nói muốn giúp Quân Minh vẽ chân dung."

Diệp Trạm tiếp tục sải bước về phía trước.

Một lúc sau, anh thản nhiên nói: "Người thích Thanh Hoan là Dĩ Trạch, không phải Quân Minh."

"Em biết."

"Mạch Mạch."

"Ừm."

"Để quay về anh hỏi Quân Minh xem, Thanh Hoan thông minh như vậy, con bé chắc cũng biết."

Mặc Mạch mím chặt cánh môi, áp mặt vào lưng Diệp Trạm, không nói thêm gì nữa.

Diệp Trạm đợi một lát, không nghe thấy cô nói gì.

Tiếng anh lại vang lên: "Mạch Mạch, em giận rồi sao?"

"Em giận gì chứ, chuyện tình cảm vốn dĩ không thể cưỡng cầu." Mặc Mạch chỉ không hy vọng con đường tình cảm của Thanh Hoan trắc trở.

Tính cách và khí chất của Sở Quân Minh, phần lớn đều giống cậu cô - Ôn Cẩm, còn Tử Dương thì lại có thêm vài phần ngạo khí.

Thanh Hoan không thích Phượng Dĩ Trạch, lại có hảo cảm với Sở Quân Minh, cũng không phải là không có lý do.

Diệp Trạm "ừm" một tiếng, ôn hòa nói: "Thuận theo tự nhiên thôi."

Mặc Mạch gật đầu, nghĩ đến việc anh không nhìn thấy, lại "ừm" một tiếng, đổi chủ đề hỏi: "Vài ngày nữa khi Quân Minh và Dĩ Trạch về Đế Đô, chúng ta cũng đi cùng nhé."

"Sao đột nhiên lại muốn tới Đế Đô?"

Lần này đến lượt Diệp Trạm ngạc nhiên.

Lần trước anh bảo cô đi cùng anh trở về, Mạch Mạch đều không chịu.

Mặc Mạch cười tinh nghịch, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Đương nhiên là đi chơi rồi, không phải anh nói muốn đi nghỉ dưỡng cùng em sao? Đúng lúc hai ngày nữa họ về Đế Đô, chúng ta cùng tới đó là được."

"Em thích Đế Đô sao?"

"Em thích người đàn ông ở Đế Đô."

"Mạch Mạch."

Diệp Trạm bị lời cô làm cho kinh ngạc.

Cô nhóc này thật đúng là thiếu nụ hôn mà.

Dám trêu chọc anh như vậy.

Mặc Mạch nghe ra sự khác lạ trong giọng điệu của anh, cười càng thêm tùy ý, rạng rỡ kiều diễm: "Sao vậy? Anh không thích em thích người đàn ông ở Đế Đô à?"

"Không thích, em chỉ được phép thích anh. Những người đàn ông khác ở Đế Đô đều không được phép nhìn."

"Bá đạo."

"Anh cứ bá đạo thế đấy, em phải quen dần đi."

"Vậy anh đồng ý hai ngày nữa về Đế Đô rồi nhé? Công việc của anh xin nghỉ được không?" Mặc Mạch cảm thấy ngày nào anh cũng bận rộn.

"Đừng lo, em muốn về, anh sẽ sắp xếp."

Diệp Trạm vẫn còn đang vì câu nói thích người đàn ông ở Đế Đô vừa rồi của cô mà tâm tình kích động.

Dừng một chút, giọng lại hơi khàn khàn gọi cô: "Mạch Mạch."

"Ừm, sao vậy?"

"Không có gì, chỉ là muốn gọi tên em."

Mặc Mạch trong lòng ấm áp, cúi đầu hôn chụt một cái rõ kêu lên gáy anh, cảm nhận được dáng người cao lớn của người đàn ông đang cõng cô hơi cứng lại.

Cô lại khúc khích cười, cố ý nghiêng đầu, thổi hơi nhẹ nhàng vào tai anh: "Diệp Trạm."

"Đêm nay không về nữa, ở lại nhà chúng ta." Diệp Trạm bị Mặc Mạch trêu chọc liên hồi, không chịu nổi mà giọng khàn đi nói.

"Không chịu."

"Mạch Mạch, có phải hắn gọi điện cho em không."

Lời Diệp Trạm hỏi quá đột ngột, Mạch Mạch dường như nhất thời chưa phản ứng kịp, ngơ ngác "á" một tiếng, qua mấy giây sau mới hỏi lại: "Anh nói ai?"

"Hắn biết chúng ta ở bên nhau rồi, chắc chắn sẽ gọi điện cho em, Mạch Mạch, em không cần để ý đến hắn."

Diệp Trạm biết Mặc Mạch hiểu rõ anh đang nói ai.

Anh càng biết rõ, Mặc Mạch sẽ không vô duyên vô cớ muốn cùng anh trở về Đế Đô.

Cô gái lương thiện của anh, làm sao anh có thể không yêu cho được.

Thế nhưng càng yêu cô, trong lòng anh càng căm ghét người kia, mặc dù cố gắng hết sức kìm nén cảm xúc, nhưng giọng nói vẫn không tránh khỏi có chút lạnh lùng cứng nhắc.

Mặc Mạch siết chặt vòng tay đang ôm anh, gương mặt nhỏ áp vào lưng anh, khẽ nói: "Diệp Trạm, họ là người thân của anh, nếu anh không muốn gặp hắn, thì đưa em đi thăm mẹ anh đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.