“Đại ca, nếu anh không dứt ra được thì không cần vội vã trở về.”
“Không, tôi tự mình về một chuyến mới yên tâm.”
Ánh mắt Diệp Trạm nhìn về hướng Đế Đô càng thêm tối trầm đi một phần.
Phương gia!
“Chẳng phải anh và đại tẩu đã có tiến triển rồi sao, hay là đưa đại tẩu về Đế Đô tụ họp đi, em và Dĩ Trạch vẫn luôn muốn gặp đại tẩu.”
Chuyện đó, trong lòng người nhà Mặc Mạch không thể bỏ qua, trong lòng Diệp Trạm cũng không thể bỏ qua, mà trong lòng Sở Quân Minh và Phượng Dĩ Trạch cũng vậy.
Lúc trước việc hy sinh Mặc Mạch để cứu Diệp Trạm tuy không phải là đề nghị của họ, nhưng Diệp lão gia tử có suy nghĩ đó mà họ lại không ngăn cản, mới dẫn đến việc Mạch Mạch phải chịu tổn thương như vậy.
Quả nhiên, Diệp Trạm thản nhiên từ chối đề nghị của anh ta, “Sức khỏe Mạch Mạch không tốt, đợi sau này đi.”
Trong điện thoại có một thoáng im lặng.
Sở Quân Minh cười gượng nói, “Được rồi, đại ca anh đặt vé máy bay xong thì báo chuyến bay cho em, em đến đón anh.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Diệp Trạm lái xe đến Mặc gia.
Vì trước khi đi không gọi điện báo trước, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên không có nhà, Mặc Tử Dịch không biết vì sao không ở công ty mà lại từ trong biệt thự đi ra, vừa vặn chạm mặt với Diệp Trạm.
Nhìn thấy Diệp Trạm bước xuống xe, ngũ quan anh tuấn của Mặc Tử Dịch tức thì phủ một tầng u ám, cậu sải bước đi đến trước mặt anh, không nói một lời liền vung nắm đấm về phía anh.
Ánh mắt Diệp Trạm dao động, anh có chiều cao ngang với Mặc Tử Dịch nhưng thân hình không hề cử động, gồng mình chịu đựng cú đấm vung tới, khuôn mặt tuấn tú vì lực đạo đó mà nghiêng sang một bên, một tiếng hừ nhẹ tràn ra từ cổ họng anh.
“Diệp Trạm, tại sao anh không tránh không né, anh tưởng chịu một quyền này là có thể xóa bỏ sao?”
Cú đấm này của Mặc Tử Dịch không hề dịu dàng, nhìn Diệp Trạm dùng tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, ý giận trong mắt cậu không hề giảm bớt mà ngược lại càng thêm nồng đậm.
Diệp Trạm bình thản nhìn cơn giận của Mặc Tử Dịch, không cáu không giận nói, “Cậu là em trai của Mạch Mạch, tôi sẽ không ra tay với cậu.”
“Hừ, mẹ nó anh còn biết tôi là ai, anh không nhớ những lời tôi đã nói với anh, bảo anh đừng tới trêu chọc chị tôi à?”
Diệp Trạm càng điềm tĩnh, Mặc Tử Dịch càng muốn xé nát vẻ giả tạo của anh.
Nhớ lại tin tức vừa nhận được vài phút trước, nắm đấm cậu không kìm được siết chặt đến kêu răng rắc, hung hăng nói, “Hoặc là anh đánh bại tôi, hoặc là để tôi đánh bại anh, chọn một đi.”
“Tử Dịch ca.”
Từ bên trong cửa biệt thự phía sau, Đàm Thanh Tình lo lắng chạy ra, nắm lấy Mặc Tử Dịch đang thịnh nộ.
Cô nháy mắt với Diệp Trạm, “Diệp Trạm, anh có chuyện gì sao?”
Nói xong, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của Mặc Tử Dịch, “Tử Dịch ca, chẳng phải anh còn có việc bận sao, anh đi trước đi, để em nói với Diệp Trạm vài câu.”
“Em với anh ta có gì mà nói.” Mặc Tử Dịch nhíu mày, tuy vẫn còn tức giận, nhưng khi nói chuyện với Thanh Tình, giọng điệu cuối cùng cũng hòa hoãn hơn vài phần, ánh mắt cũng dịu dàng hơn.
Đàm Thanh Tình mím môi, khẽ nói, “Tử Dịch ca, anh ấy là người Mạch Mạch tỷ thích, nếu anh thực sự đánh anh ấy bị thương, người đau lòng vẫn là Mạch Mạch tỷ thôi.”
Mặc Tử Dịch nghe cô nói vậy, cơn giận trong lòng lại bùng lên.
Cậu quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Trạm, từng chữ từng chữ cảnh cáo, “Diệp Trạm, nếu anh thực sự thích chị tôi, thì hãy dọn dẹp sạch sẽ lũ yêu ma quỷ quái bên cạnh anh đi rồi hãy xuất hiện trước mặt chị tôi. Đừng tưởng dựa vào việc chị tôi yêu anh mà cứ hết lần này tới lần khác bắt nạt cô ấy, làm tổn thương cô ấy. Cô ấy không phải trẻ mồ côi, nếu anh còn dám để cô ấy vì anh mà bị tổn thương, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh.”
Sắc mặt Diệp Trạm biến đổi vài lần, trong lời nói của Mặc Tử Dịch có ẩn ý, anh tất nhiên nghe ra được.
“Ý cậu là gì?”
“Ý gì mà anh không hiểu sao?”
Trong mắt Mặc Tử Dịch là ý cười lạnh lẽo và mỉa mai.
“Cậu đang chỉ Phương gia sao?”
“Diệp Trạm, đừng bảo với tôi là anh không biết đám người họ Phương kia vẫn luôn muốn tống cổ anh đi, người phụ nữ tên Phương Điệp kia còn hận không thể bò lên giường anh.”
Diệp Trạm nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, “Tôi sẽ không để họ làm hại Mạch Mạch.”
“Vậy thì tốt, tôi đợi.”
Mặc Tử Dịch khinh thường hừ một tiếng, xoay mắt nhìn Thanh Tình đang nắm tay mình bên cạnh nói, “Thanh Tình, em vào trước đi, anh phải về công ty đây.”
Cậu là quay về đột xuất, xe đậu bên ngoài biệt thự, không có lái vào trong.
Đàm Thanh Tình không muốn chọc cậu giận, nói với Diệp Trạm một câu, “Diệp Trạm, Tử Duệ vẫn còn ở trong nhà, em vào trước nhé.”
“Được.”
Diệp Trạm ôn hòa gật đầu.
Mặc Tử Dịch giơ tay xoa xoa tóc Thanh Tình, tiễn cô vào biệt thự. Đi được mấy mét, cậu mới quay đầu, liếc nhìn Diệp Trạm đang đứng trước mặt không biết còn muốn làm gì, liền quay người, vài bước đi đến trước xe mình, mở cửa xe lấy ra một túi hồ sơ rồi quay lại.
“Cầm lấy.”
“……”
Diệp Trạm nhìn chằm chằm gương mặt lạnh lùng của Mặc Tử Dịch hai giây, nhận lấy túi hồ sơ, thành thạo tháo ra xem hồ sơ bên trong.
“Cảm ơn.”
“Tôi không phải giúp anh, tôi chỉ muốn bảo vệ người nhà của mình thôi. Chuyện còn lại anh tự giải quyết. Tôi vẫn câu nói đó, nếu anh không bảo vệ được chị tôi thì đừng trêu chọc cô ấy. Lần trước vì anh mà sức khỏe cô ấy bị tổn thương, cần ít nhất năm năm mới điều dưỡng lại được, nếu còn một lần nữa, bất kể là về thể xác hay tinh thần, cô ấy đều không chịu nổi đâu.”
Biểu cảm của Diệp Trạm cuối cùng cũng không còn điềm tĩnh, bình thản như vừa nãy nữa.
Trong mắt anh thoáng qua một tia đau đớn và hối lỗi.
Tuy rất nhanh, nhưng Mặc Tử Dịch luôn nhìn anh vẫn bắt gặp được.
Ngón tay cầm hồ sơ lặng lẽ siết chặt, Diệp Trạm trầm giọng nói, “Tôi biết, sẽ không có lần sau nữa.”
Mặc Tử Dịch hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi, lái xe vút đi mất.
Diệp Trạm trở lại xe, mới lấy túi hồ sơ Mặc Tử Dịch đưa ra xem kỹ. Những thứ Mặc Tử Dịch thu thập được và những thứ trong tay anh cộng lại, vừa vặn ghép thành một bản hoàn chỉnh.
Trong đôi mắt lạnh lẽo của anh thoáng qua một tia tàn nhẫn khát máu. Vốn anh không muốn ra tay với Phương gia nhanh như vậy, nhưng họ đã muốn tìm cái chết, thì chỉ có thể thành toàn cho họ.
Mặc Tử Dịch điều tra ra được một điểm mà trước đây anh đã bỏ sót, chính là Quý An Vân.
Hơn một năm nay Diệp Trạm dành thời gian để tìm kiếm Mặc Mạch và làm những việc khác, sau khi biết Quý An Vân mất tích, anh vẫn luôn không để tâm, thậm chí là điều tra.
Không ngờ tới, Quý An Vân và Phương Điệp có liên hệ, lại còn bị Mặc Tử Dịch biết được.
Anh không biết, vài tháng trước, từ lúc Phương Điệp đuổi theo anh đến thành phố G, bị anh từ chối thẳng thừng, Mặc Tử Dịch đã cho người điều tra Phương Điệp.
Sau đó, liền vẫn luôn theo dõi.
Mặc Tử Dịch tự nhủ với bản thân rằng, việc chú ý đến Phương Điệp hay những người phụ nữ xuất hiện bên cạnh Diệp Trạm, là để biết ngay lập tức nếu anh có quan hệ bất chính với người phụ nữ khác, để khi anh đến quấn lấy chị mình, cậu sẽ đánh cho anh răng rơi đầy đất.
Nhưng thực tế là vì điều gì, chỉ có bản thân cậu mới biết.
Chẳng qua cũng vì Diệp Trạm là người đàn ông chị cậu yêu, dù cậu không coi trọng việc họ ở bên nhau, nhưng chị cậu đã thích, nên trước khi cô ấy trở về, cậu muốn giúp cô trông chừng anh, không để người phụ nữ khác đánh chủ ý lên anh.
Ngay cả việc này cũng phải tự tìm lý do cho mình, cũng đủ làm khó cậu rồi.