Diệp lão gia tử cảm động đến mức chợt cay xè khóe mắt.
Nhìn đôi mày thanh tú của Mặc Mạch, ông khẽ cau mày, cứng nhắc nói: "Sao cháu lại gầy đi nhiều thế này, chẳng lẽ trong một năm qua, cháu vẫn luôn lo lắng cho ông già này sao?"
Mặc Mạch nhướng mày: "Có vẻ là vậy."
"Chuyện cháu nói muốn để A Trạm theo họ Mặc của cháu, là thật sao?"
Diệp lão gia tử vừa rồi đã nói qua, lúc này nghe ông hỏi, Mặc Mạch không cảm thấy quá ngạc nhiên, nhưng vẫn không nhịn được hỏi lại: "Ông, những lời cháu vừa nói với ông, ông đều nghe thấy sao? Chẳng lẽ mấy ngày nay chúng cháu đến thăm ông, ông đều biết cả?"
"Ta không phải giả vờ."
Diệp lão gia tử ngắt lời Mặc Mạch, biện bạch cho mình.
Ngừng một chút, ông mới giải thích: "Lúc mới rơi vào hôn mê thì ta không biết gì cả, từ vài tháng trước, ta đã có thể thỉnh thoảng nghe thấy người khác nói chuyện, nhưng cứ không tỉnh lại được... Mấy ngày nay cháu đến thăm ta, ta đều biết, những lời cháu nói, ta đều nghe thấy."
"Kỳ diệu thật."
"Nói đi cũng phải nói lại, là công của cháu đấy, nếu không phải sợ cháu cướp mất đứa cháu trai duy nhất của ta, ta còn muốn ngủ thêm vài ngày nữa."
Mặc Mạch mím môi cười không tiếng động.
"Mạch nha đầu, cha mẹ cháu chắc là cũng trách ta nhỉ."
"Trước kia thì có."
Mặc Mạch không muốn lừa gạt Diệp lão gia tử, việc cô tự nguyện cứu Diệp Trạm là một chuyện, nhưng cô không có quyền để người thân phải chịu đựng sự lo lắng và dằn vặt, thậm chí là đau khổ đó.
"Hai ngày nữa, ta sẽ cùng các cháu đến thành phố G, ta muốn đến tận cửa xin lỗi."
"Diệp Trạm có lẽ sẽ không đồng ý đâu."
Mặc Mạch không ngại đả kích khiến Diệp lão gia tử đau lòng.
Vừa nghe lời này, sắc mặt lão gia tử lập tức trở nên khó coi: "Nếu không phải nhờ ta, nó có thể sống đến bây giờ sao? Cháu oán ta hận ta thì là bình thường, còn nó..."
"Ông, ông không thấy mình đã gây tổn thương cho Diệp Trạm rất lớn sao? Dù nó oán ông trách ông, hay oán trách Diệp bá bá, hận Diệp bá bá, đều là bình thường."
Mặc Mạch thu lại vẻ mặt, gương mặt nhỏ nghiêm túc nhìn Diệp lão gia tử.
Cho dù ông là trưởng bối, là ông nội của Diệp Trạm, cô cũng không cho phép họ tổn thương người đàn ông cô yêu, còn cảm thấy điều đó là đương nhiên, thậm chí cảm thấy Diệp Trạm nên cảm ơn họ.
"..."
Diệp lão gia tử ngẩn người một lúc lâu.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Mặc Mạch nghiêm túc như vậy, đôi mắt lạnh lùng, một dáng vẻ ai bắt nạt Diệp Trạm, cô đều không cho phép.
"Cháu nói đúng."
Diệp lão gia tử bỗng nở một nụ cười tự giễu.
Ngoài hành lang ở khu vực hút thuốc.
Diệp Trạm đang rít thuốc liên hồi, thấy Diệp Chương Minh đi tới, anh khẽ cau mày, dập tắt đầu thuốc rồi vứt vào thùng rác.
Diệp Chương Minh vừa định nói gì đó thì cửa phòng bệnh phía sau lưng ông mở ra, Mặc Mạch từ bên trong đi ra.
Diệp Trạm khẽ động đôi mày, sải bước vượt qua ông, tiến về phía Mặc Mạch.
"..."
Diệp Chương Minh mấp máy môi, không nói gì.
"Mạch Mạch, ông ấy nói gì với em?"
Diệp Trạm nhìn chằm chằm Mặc Mạch, không bỏ sót bất kỳ thay đổi biểu cảm nhỏ nào trên gương mặt cô, anh sợ lão gia tử bắt nạt cô mà cô lại không nói với anh.
Mặc Mạch thấy dáng vẻ khẩn trương của anh, gương mặt tinh xảo bỗng nở một nụ cười dịu dàng, giọng nói ôn nhu: "Ông nội chỉ hỏi em, chuyện đêm qua em nói với ông ấy rằng nếu ông không tỉnh lại thì em sẽ để anh theo họ Mặc của em, có phải là thật không."
Diệp Trạm chấn động trong lòng, nhìn đôi mày dịu dàng quyến rũ của cô, thấp giọng cười: "Được, anh sẽ theo họ Mặc của em."
"Anh nói thật đấy à?"
Mặc Mạch trừng anh.
Diệp Trạm thu lại nụ cười, gật đầu rất nghiêm túc: "Thật."
Mặc Mạch lại không nhịn được cười: "Vậy để em cân nhắc xem sao."
Nửa đêm, khi Mặc Mạch bị anh đưa vào đại dương dục vọng dập dìu lên xuống, cô nghe thấy Diệp Trạm thì thầm bên tai: "Sau này con của chúng ta sẽ theo họ Mặc của em."
Vì sự tỉnh lại của Diệp lão gia tử, lịch trình trở về thành phố G của Mặc Mạch và Diệp Trạm lại bị lùi lại một ngày.
Trên đường Phượng Dĩ Trạch đưa họ ra sân bay, Mặc Mạch hỏi cậu ở công ty thế nào, Phượng Dĩ Trạch cười nói: "Mọi thứ đều ổn, chị dâu không cần lo lắng cho em, biết đâu lần tới gặp lại, em đã trở thành người đứng đầu của nhà họ Phượng rồi."
"Vậy sao? Thế thì chị chúc mừng em trước."
Mặc Mạch cười đùa.
"Đến lúc đó em đến thành phố G mời chị dâu ăn đại tiệc."
"Chỉ mời chị dâu em thôi sao, em thấy như vậy có ổn không?" Diệp Trạm ngồi bên cạnh Mặc Mạch, lạnh nhạt hỏi.
Mặc Mạch phì cười.
Phượng Dĩ Trạch chớp đôi mắt đào hoa xinh đẹp, hỏi Diệp Trạm: "Anh cả, anh ghen rồi à?"
Diệp Trạm cười lạnh: "Anh không ghen, nhưng nếu em không mời anh, thì em cũng đừng hòng mời được chị dâu em."
"..."
Phượng Dĩ Trạch cạn lời với sự nhỏ mọn của Diệp Trạm.
Một lúc sau, Phượng Dĩ Trạch lại hỏi: "Anh cả, hôm đó Thanh Hoan nói sẽ hiến kế cho anh, anh đã tìm cô ấy chưa?"
"Em nghĩ anh cưới Mạch Mạch mà còn cần người khác hiến kế à?"
"Chị dâu, nếu anh cả em cầu hôn chị, nhất định chị đừng đồng ý nhé." Phượng Dĩ Trạch gan to bằng trời xúi giục Mặc Mạch ngay trước mặt Diệp Trạm.
"Mạch Mạch, đừng nghe nó."
"Vậy anh nói em biết, anh có tìm Thanh Hoan hiến kế hay không."
"Không."
Diệp Trạm trả lời rất điềm tĩnh.
Mục đích thực sự của anh khi tìm Thanh Hoan không phải là để nhờ cô ta hiến kế, mấy ngày nay, anh không ít lần đăng tin về Phượng Dĩ Trạch lên vòng bạn bè, loại có kèm theo hình ảnh.
Ngay cả việc Phượng Dĩ Trạch đưa họ đến sân bay lúc này, anh cũng đăng lên vòng bạn bè.
Cả Phượng Dĩ Trạch và Mặc Mạch đều không quá tin lời Diệp Trạm, chỉ vì họ thấy bóng dáng của Thanh Hoan trong vòng bạn bè của Diệp Trạm.
"Vãi! Anh cả, sao bây giờ ngày nào anh cũng đăng vòng bạn bè mà lần nào cũng lôi cả em vào thế, anh có âm mưu gì đúng không, không phải định bán em đi chứ."
Đến sân bay, Phượng Dĩ Trạch lấy điện thoại ra mới nhìn thấy bài đăng của Diệp Trạm.
Chụp cậu khá là đẹp trai.
Diệp Trạm nhướng mày, vẻ mặt kiểu "được anh đăng là vinh hạnh của mày": "Anh đang định bán em đây, có muốn tự định giá không?"
"..."
Mặc Mạch nhìn Diệp Trạm và Phượng Dĩ Trạch đấu khẩu, cô chỉ cười không nói, không giúp ai cả.
Chỉ là lướt xem vòng bạn bè của Diệp Trạm, phát hiện những cập nhật mấy ngày nay của anh đều có Thanh Hoan thả tim, hoặc là bình luận gì đó.
Nhưng những cập nhật trước đó của Diệp Trạm lại không hề có bóng dáng Thanh Hoan.
Cô lại ngước mắt nhìn Phượng Dĩ Trạch, dường như đã hiểu ra ý đồ của Diệp Trạm.
Trên máy bay, Mặc Mạch không ngủ được, lại thấy bên ngoài khoang máy bay chẳng có phong cảnh gì đáng xem, trái lại, người đàn ông đang bị người phụ nữ tóc vàng bên cạnh tăm tia khiến cô không thoải mái chút nào. Nghĩ đến những cập nhật anh đã đăng, cô không nhịn được hỏi: "Anh kết bạn với Thanh Hoan từ bao giờ thế?"
Diệp Trạm đang đùa nghịch với những sợi tóc mượt mà của cô, ngón tay thon dài luồn qua kẽ tóc cô, tùy ý quấn quýt rồi trượt xuống.
Chơi rất vui vẻ.
Anh hoàn toàn ngó lơ những lần bắt chuyện của người phụ nữ xa lạ bên cạnh.
Nghe thấy câu hỏi của Mặc Mạch, anh lập tức cong môi cười: "Sau khi chúng ta trở về Đế Đô."
"Vì Dĩ Trạch sao?"
Mặc Mạch nhìn nụ cười ôn nhu đầy mê hoặc của Diệp Trạm, khóe mắt liếc thấy người phụ nữ tóc vàng đang ngẩn ngơ nhìn anh, cô nhíu mày, đưa tay ôm lấy mặt anh.
"Mạch Mạch, dù anh thích vẻ ghen tuông của em, nhưng anh không thích em không vui."
Diệp Trạm khẽ cười, ghé sát tai cô thì thầm.