Cảnh Hiểu Trà ở trong phòng của Trương Minh Huy rất lâu, cho đến khi Trương Minh Huy ngủ thiếp đi, cô mới trở về phòng mình.
Trong khoảng thời gian đó, Ôn Cẩm không đến tìm cô, cũng không gọi điện thoại cho cô.
Cảnh Hiểu Trà thấy đã mười giờ rồi, nghĩ rằng Ôn Cẩm có lẽ đã về phòng ngủ rồi.
Thế nhưng khi cô đẩy cửa phòng mình ra, lại thấy Ôn Cẩm vẫn đang ngồi trên mép giường, trên đùi đặt chiếc máy tính xách tay của cô, chăm chú đọc.
Ngay cả khi cô vào, Ôn Cẩm cũng không hề hay biết.
Cảnh Hiểu Trà sững sờ, kinh ngạc gọi một tiếng: "Anh Ôn, sao anh vẫn còn ở đây?"
Lúc này Ôn Cẩm mới ngẩng đầu nhìn về phía cô, đôi mắt đen như mực dưới ánh đèn chiếu rọi trở nên trong trẻo mà sâu thẳm. Chạm phải ánh mắt của cô, anh cong môi cười, giọng nói dịu dàng tràn ra từ đôi môi mỏng: "Anh đang xem tiểu thuyết của em."
Nghe vậy, sắc mặt Cảnh Hiểu Trà khẽ biến đổi.
"Viết rất hay, cảm xúc rất phong phú."
Lời khen không chút tiếc rẻ của Ôn Cẩm khiến Cảnh Hiểu Trà có chút ngại ngùng.
Cô cười hì hì, đi về phía Ôn Cẩm đang ngồi trên mép giường: "Cái này không hợp để anh xem đâu."
"Chẳng có gì là hợp hay không hợp cả."
Ôn Cẩm nhìn Cảnh Hiểu Trà đang đi tới, khóe môi mang theo độ cong dịu dàng.
Trước kia anh không thích xem mấy thứ này, vì không có hứng thú, cũng không có nhiều thời gian như vậy.
Bây giờ sở dĩ anh xem là vì cuốn tiểu thuyết này do Cảnh Hiểu Trà viết, hơn nữa từ lần trước vì buồn chán mà đọc tiểu thuyết của cô, anh đã bắt đầu có hứng thú.
Chỉ vì từ trong câu chữ của cô, anh có thể nhìn thấy hình bóng của cô.
Vừa nãy Ôn Cẩm thật sự đã xem đến mê mẩn, cảm thấy cảm xúc của mình đều bị nhân vật trong bài của cô cuốn theo.
Cảnh Hiểu Trà dừng bước cách Ôn Cẩm hai bước, mỉm cười nói: "Anh Ôn, đưa máy tính cho em đi."
"Anh đã giúp em đăng lên hệ thống quản trị rồi."
Ôn Cẩm vừa nói vừa bắt đầu tắt phần mềm và trình duyệt, hoàn toàn không có ý định đưa máy tính cho Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Nội dung tối nay Ôn Cẩm sửa cho cô tuy khác với cốt truyện sửa trước đó, nhưng anh dường như không hề cảm thấy lạ, thậm chí không hề nhắc tới một chữ nào.
Anh bình thản tao nhã tắt máy tính cho cô, đứng dậy, cầm máy tính đặt lên bàn trà cách đó vài bước.
Sau đó đứng trước bàn trà, dịu dàng dặn dò Cảnh Hiểu Trà: "Nghỉ ngơi sớm đi, anh cũng về phòng ngủ đây."
"Anh Ôn, ngủ ngon."
Cảnh Hiểu Trà chớp chớp mắt đầy ngạc nhiên, nhìn bóng lưng tuấn tú của Ôn Cẩm bước ra khỏi phòng, còn chu đáo đóng cửa phòng lại giúp cô.
Sau khi đóng cửa phòng, Ôn Cẩm dừng lại ở cửa vài giây rồi mới về phòng mình.
Người tinh anh như anh tất nhiên biết tại sao Cảnh Hiểu Trà cứ nấn ná không chịu về phòng, chẳng qua là vì nội dung anh sửa cho cô tối nay khiến cô cảm thấy ngại ngùng.
Trước khi vết thương trên tay cô lành hẳn, anh không muốn cô quá vất vả, cho nên để lần sau không bị cô từ chối việc giúp cô sửa lỗi chính tả, Ôn Cẩm không hề nhắc nửa lời.
Bất cứ việc gì cũng đều đi từ không quen đến quen.
Đây là một quá trình.
Cảnh Hiểu Trà ở nhà Ôn Cẩm là như thế, việc cô mặc định để Ôn Cẩm giúp cô sửa lỗi chính tả mỗi tối cũng là như thế.
Những ngày tháng trôi qua trong hạnh phúc vui vẻ, vết thương trên cánh tay Cảnh Hiểu Trà lành rất nhanh.
Vì thời tiết lạnh, lại vì Ôn Cẩm luôn bận rộn, thêm cả vụ bê bối mấy hôm trước, Cảnh Hiểu Trà ở nhà họ Ôn một tuần, chưa từng ra ngoài.
Ngược lại, Tiểu Huy ngày nào cũng chạy ra ngoài, đi theo Tử Dịch khắp nơi kiếm tiền.
Tối hôm đó, Ôn Cẩm đi xã giao về, vừa về đến nhà đã đi thẳng đến phòng của Cảnh Hiểu Trà.
"Anh Ôn, anh uống rượu ạ?"
Mở cửa ra, Cảnh Hiểu Trà ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, trong ánh mắt nhìn Ôn Cẩm không khỏi thêm một phần quan tâm.
Ôn Cẩm đưa tay xoa xoa trán, bất lực nói: "Bị bọn họ quấn lấy nên uống vài ly, em viết xong chữ chưa?"
"Anh Ôn, em đã sửa xong rồi, tối nay không cần anh giúp đâu. Anh uống rượu chắc chắn sẽ khó chịu, để em đi nấu chút gì đó cho anh ăn."
"Không cần."
Ôn Cẩm lắc đầu, ánh mắt lướt qua cánh tay phải của cô: "Đã em đã sửa xong lỗi chính tả rồi, vậy anh về phòng nghỉ ngơi trước đây, em cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Anh nói xong, xoay người bước đi.
Cảnh Hiểu Trà chớp mắt, thấy tay Ôn Cẩm vẫn đặt trên trán, không kìm lòng được liền đi theo anh vào phòng ngủ chính, vừa đi theo sau vừa nói: "Anh Ôn, anh ngồi nghỉ một chút đi, em đi rót cho anh ly nước lọc."
Ôn Cẩm xoay người, thấy cô đi theo mình vào phòng, do dự một chút rồi khẽ gật đầu: "Được."
Cảnh Hiểu Trà vội tiến lên đỡ anh ngồi xuống ghế sofa. Ôn Cẩm tuy không từ chối sự dìu dắt của cô, nhưng vẫn biện bạch cho mình: "Anh không say."
"Anh Ôn, em biết anh không say."
Cảnh Hiểu Trà cười cười, cô từng nhìn thấy dáng vẻ say bí tỉ của Ôn Cẩm, bây giờ thế này cùng lắm chỉ là có chút men say mà thôi, thật sự chưa tính là say.
Nhưng mà, uống rượu xong sẽ rất khó chịu.
Điểm này cô thấm thía vô cùng, cho nên đối với Ôn Cẩm cô chăm sóc rất chu đáo.
"Ừm."
Thấy cô tin, Ôn Cẩm tựa người vào ghế sofa, lại đưa tay nhẹ nhàng day thái dương để làm dịu cơn đau đầu nhẹ.
Khi Cảnh Hiểu Trà rót nước cho Ôn Cẩm quay trở lại, thấy anh đang nhắm mắt, một tay đặt trên đùi, một tay nhẹ day thái dương, trong lòng cô bất giác dâng lên một tia xót xa.
"Anh Ôn, anh uống ly nước lọc này trước đi."
Lúc này Ôn Cẩm mới mở mắt, nhận lấy ly nước cô đưa, ngửa cổ uống cạn một hơi.
Cảnh Hiểu Trà đặt ly lên bàn trà, không rời đi mà đưa tay định mát-xa vị trí mà Ôn Cẩm vừa nhẹ day, miệng dịu dàng nói: "Anh Ôn, để em mát-xa cho anh một chút."
"Em về nghỉ ngơi đi, anh không sao."
Ôn Cẩm giơ tay định gạt tay Cảnh Hiểu Trà xuống.
Tay Cảnh Hiểu Trà bị anh kéo xuống, nhưng cô kiên trì đặt lại lên trán anh: "Anh Ôn, bây giờ em không buồn ngủ, anh có phải đang đau đầu không?"
"Có lẽ uống hơi nhiều hai ly, có một chút xíu."
Ôn Cẩm khẽ nhíu mày, nhàn nhạt nói.
"Ừm, say rượu đúng là rất khó chịu, lần trước em khó chịu mất hai ngày. Cũng may anh không say, nghỉ một chút, có lẽ ngủ một giấc dậy là khỏi thôi."
Cảnh Hiểu Trà cảm thán.
Ôn Cẩm ngẩng đầu nhìn cô, giây lát sau, bâng quơ hỏi: "Em còn nhớ lần trước em say rượu à?"
"Nhớ ạ, đau đầu muốn chết."
Cảnh Hiểu Trà gật đầu, tay nhẹ nhàng mát-xa cho Ôn Cẩm.
Ôn Cẩm nghĩ đến điều gì đó, trong mắt lóe lên một tia sáng, ánh mắt dừng lại trên đôi môi cô: "Ngoài đau đầu ra, còn nhớ điều gì khác không?"
"Không nhớ ạ, chỉ biết là cực kỳ khó chịu thôi."
Cảnh Hiểu Trà nghĩ ngợi rồi lắc đầu trả lời, qua hai giây lại nói tiếp: "Trước kia em không biết, hóa ra say rượu khó chịu đến vậy."
"Đêm đó em còn làm một việc."
Giọng nói Ôn Cẩm vô cớ trầm khàn đi một chút, có lẽ do tác động của cồn, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào môi Cảnh Hiểu Trà nhuốm một phần sâu thẳm.
Cảnh Hiểu Trà cứ thế đứng trước mặt anh, khoảng cách gần như vậy, hương thơm sữa tắm trên người cô hòa quyện cùng hương thơm dịu nhẹ độc nhất của thiếu nữ, từng sợi từng sợi quấn quýt, vương vấn nơi cánh mũi anh.
Có thứ gì đó đang bắt đầu rục rịch chuyển động.