Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2114
Tự cậu thừa nhận đấy nhé

❊ ❊ ❊

“Nếu cậu không mang qua, sao biết Nhất Hàm có ăn hay không?”

Thấy Ôn Cẩm sau khi nhận lấy bánh bao liền đặt thẳng lên bàn nhỏ bên cạnh, Thạch Thiên lập tức không cam tâm.

“Anh Ôn, em ăn no rồi, anh mang bánh bao qua cho chị Âu đi, để một lát nữa nguội sẽ không ngon đâu.” Cảnh Hiểu Trà mỉm cười giảng hòa.

Thạch Thiên là bạn thanh mai trúc mã của chị Âu, thái độ của anh ta trong mắt Cảnh Hiểu Trà, phần lớn đại diện cho thái độ của Âu Nhất Hàm.

Mà cô cũng biết, Thạch Thiên chắc chắn là thấy cảnh anh Ôn đút cô ăn sáng nên mới tức giận.

Ôn Cẩm liếc nhìn chút cháo còn sót lại trong bát, Cảnh Hiểu Trà ăn cũng không ít rồi, anh đặt bát cháo lên bàn nhỏ: “Hiểu Trà, em nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa sẽ có người đến dọn.”

“Vâng.” Cảnh Hiểu Trà ngoan ngoãn gật đầu.

Ôn Cẩm cầm lấy bánh bao vừa đặt trên bàn, hỏi Thạch Thiên: “Cậu không qua xem Nhất Hàm à?”

“Chú Âu và dì đang ở trong phòng bệnh, tôi không qua góp vui nữa đâu, anh mau qua đó đi, tôi ở đây trò chuyện với Hiểu Trà một lúc.”

“Hiểu Trà lát nữa phải làm kiểm tra, cậu ở đây không tiện.” Ôn Cẩm không chút suy nghĩ đáp lại.

Anh không thích Thạch Thiên tiếp cận Hiểu Trà, trước đây không thích, bây giờ lại càng không.

Thế nhưng, Thạch Thiên như cố tình đối đầu với anh, anh càng không cho hắn ở lại cùng Hiểu Trà, hắn lại càng muốn ở lại, còn thản nhiên kéo ghế ngồi xuống, hoàn toàn không để tâm đến gương mặt âm trầm của Ôn Cẩm, cười hì hì nhìn Cảnh Hiểu Trà: “Hiểu Trà, hôm nay em phải làm kiểm tra gì thế? Lát nữa anh đi cùng em.”

“Ừm... em cũng không biết nữa.” Cảnh Hiểu Trà ngơ ngác chớp mắt, cô thật sự không biết.

“Thấy chưa, Hiểu Trà còn chẳng biết phải làm kiểm tra gì, điều này chứng tỏ cô ấy chẳng cần kiểm tra gì cả, cùng lắm lát nữa truyền dịch thôi.” Thạch Thiên nhướng mày, lại thúc giục Ôn Cẩm: “Anh còn chưa mang bánh bao qua cho Nhất Hàm kìa, thật không hiểu nổi sao Nhất Hàm có thể vì anh mà đến cả mạng sống cũng không màng nữa.”

Nói đến cuối câu, hắn còn lắc đầu đầy khó hiểu.

Ôn Cẩm lạnh lùng liếc hắn một cái, cầm bánh bao rời khỏi phòng bệnh, sang phòng bên cạnh cho Âu Nhất Hàm.

“Hiểu Trà, Ôn Cẩm lúc nào cũng đối xử tốt với em như vậy sao?” Thạch Thiên tò mò hỏi Cảnh Hiểu Trà, ánh mắt gã kia nhìn anh ta mang theo địch ý.

Cứ như xem anh ta là tình địch vậy.

Anh ta thật sự không hiểu nổi, Nhất Hàm làm sao có thể thích Ôn Cẩm, rõ ràng anh ta đối với Nhất Hàm còn chẳng để tâm bằng đối với Cảnh Hiểu Trà.

Ánh mắt Cảnh Hiểu Trà khẽ dao động, trong lòng nhanh chóng suy tính, tại sao Thạch Thiên lại hỏi như vậy.

Thạch Thiên thấy cô không trả lời cũng chẳng để ý, thở dài tự nói: “Có phải con gái các em đều thích kiểu đàn ông trông có vẻ nho nhã, lịch thiệp như Ôn Cẩm không?”

“Anh Ôn không phải chỉ trông có vẻ nho nhã, lịch thiệp đâu.” Cảnh Hiểu Trà đính chính lại lỗi diễn đạt của Thạch Thiên, anh Ôn là thực sự rất tốt.

Thạch Thiên cười cười, nghiêng người, nhìn chăm chăm vào Cảnh Hiểu Trà: “Vậy còn anh thì sao, Hiểu Trà thấy anh là kiểu đàn ông như thế nào? So với anh Ôn của em, anh ưu tú hơn hay là không bằng anh ta?”

“Anh muốn nghe lời thật hay lời giả?” Cảnh Hiểu Trà không đáp mà hỏi ngược lại.

Khóe miệng Thạch Thiên giật giật, còn cần phải nghe sao?

“Xem ra, em cũng thấy anh Ôn của em ưu tú hơn anh, Nhất Hàm vì anh ta mà mạng cũng không màng, người luôn sợ đau như cô ấy mà lại dùng thân mình đỡ dao cho anh ta. Còn em, ngay trước mặt anh lại nói anh không bằng anh Ôn của em...”

“Là tự anh thừa nhận đấy nhé.” Cảnh Hiểu Trà không chịu thừa nhận mình làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta.

Nhưng câu này còn khiến Thạch Thiên lạnh lòng hơn cả việc cô trực tiếp nói anh ta không bằng Ôn Cẩm. Anh ta chỉ vào mũi mình, khó tin hỏi: “Tôi thừa nhận tôi không bằng Ôn Cẩm sao?”

“Ừm.” Cảnh Hiểu Trà ngây thơ gật đầu.

Dáng vẻ ngây ngô đáng yêu.

Thạch Thiên bị chọc cười: “Hiểu Trà, đó là do em dẫn dắt anh thôi, thôi bỏ đi, chúng ta không bàn chuyện này nữa. Anh thấy Ôn Cẩm đối xử với em còn tốt hơn cả với Nhất Hàm, em có thấy vậy không?”

“Không phải.” Cảnh Hiểu Trà không chút do dự phủ nhận.

Cô mới không mắc mưu Thạch Thiên đâu.

“Sao lại không phải?” Thạch Thiên bắt đầu đưa ra dẫn chứng: “Nhất Hàm vì anh ta mà bị thương, anh ta lại đút em ăn sáng, mặc kệ cô ấy. Chưa nói đến việc Nhất Hàm vì anh ta mà bị thương, Nhất Hàm mới là bạn gái anh ta, hành động thế này anh ta không sợ Nhất Hàm đau lòng à?”

“...”

Chuyện này không thể trách anh Ôn, là lỗi của mình.

“Hiểu Trà, anh không phải trách em, anh chỉ cảm thấy não Ôn Cẩm có vấn đề, anh ta coi em là em gái thì được, nhưng không nên xem em là đứa trẻ không thể tự lo liệu. Vì anh ta không biết chăm sóc em mà bỏ bê cảm nhận của Nhất Hàm, nên anh quyết định mấy ngày nay anh sẽ chăm sóc em, em có gì cần cứ gọi anh.”

Thạch Thiên ra vẻ đại nghĩa lẫm liệt, khiến Cảnh Hiểu Trà lắc đầu nguầy nguậy: “Em có hộ lý đặc biệt chăm sóc rồi, không cần anh chăm sóc, cũng không cần anh Ôn chăm sóc.”

“Anh không tin anh Ôn của em đâu, vì hạnh phúc của Nhất Hàm, anh...”

“Nếu anh không tin, em có thể chuyển viện hoặc xuất viện.” Cảnh Hiểu Trà ngắt lời Thạch Thiên, thái độ kiên quyết không cần anh ta chăm sóc.

Thạch Thiên ra vẻ đau lòng: “Hiểu Trà, em có thể đừng lúc nào cũng làm tổn thương trái tim anh không? Anh thừa nhận, anh không phải vì Nhất Hàm đâu, anh muốn chăm sóc em, để em hiểu thêm về anh thôi.”

“Hiểu Trà.”

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra từ bên ngoài, một giọng nói dịu dàng vang lên ở cửa.

Thạch Thiên và Cảnh Hiểu Trà đồng loạt nhìn sang, chỉ thấy Ôn Nhiên từ ngoài cửa bước vào, trong tay còn xách trái cây. Nhìn thấy Thạch Thiên, trong mắt cô thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh nụ cười đã trở lại trên gương mặt.

“Hiểu Trà, ban đầu chị định mang đồ ăn sáng cho em, nhưng anh trai bảo anh ấy đã mang rồi, nên chị mang chút trái cây đến.”

Ôn Nhiên đi tới trước giường bệnh, Thạch Thiên đã đứng dậy khỏi ghế.

Hai người trước đây đã từng gặp mặt một lần, sau khi chào hỏi xã giao, Cảnh Hiểu Trà nói với Ôn Nhiên: “Anh Thạch, anh có thể ra ngoài một chút được không ạ, em muốn đi vệ sinh.”

“... Được, lát nữa anh lại vào thăm em.”

Thạch Thiên liếc nhìn phòng vệ sinh, muốn nói anh ta ở đây cũng không sao.

Do dự một giây, cuối cùng vẫn đồng ý với cái cớ đuổi khéo của Cảnh Hiểu Trà, rời khỏi phòng bệnh.

“Sao sáng sớm Thạch Thiên đã đến thăm em thế?”

Ôn Nhiên đi cùng Cảnh Hiểu Trà từ phòng vệ sinh trở về, bác sĩ vừa đúng lúc đến kiểm tra phòng.

“Anh ấy đến thăm chị Âu ạ.” Cảnh Hiểu Trà thờ ơ đáp.

Sau khi bác sĩ rời đi, y tá lấy ven truyền dịch cho Cảnh Hiểu Trà, Ôn Nhiên ngồi cạnh giường, trò chuyện giải khuây với Cảnh Hiểu Trà.

“Chẳng phải trước đây cậu ta từng mời em đi ăn sao, liệu có phải vẫn muốn theo đuổi em không?” Ôn Nhiên nhàn rỗi tám chuyện vài câu, cũng muốn tìm hiểu xem Cảnh Hiểu Trà bây giờ có còn thích anh trai mình như trước không.

Cảnh Hiểu Trà lắc đầu: “Sao có thể ạ, em không phải kiểu người anh ấy thích, chắc anh ấy vì chị Âu thôi.”

“Hiểu Trà...”

“Chị Ôn, chị tin không, em thật lòng hy vọng anh Ôn và chị Âu được hạnh phúc.”

Nghĩ đến lời ám chỉ của Cố Khải tối qua, Cảnh Hiểu Trà hy vọng nhận được sự tin tưởng của Ôn Nhiên, chứ không phải ai cũng sợ cô sẽ phá hoại Ôn Cẩm và Âu Nhất Hàm.

Ôn Nhiên kinh ngạc chớp mắt: “Hiểu Trà, có phải Thạch Thiên đã nói gì với em không?”

“Không có ạ, em chỉ không muốn bị mọi người hiểu lầm thôi.” Cảnh Hiểu Trà rũ mắt, trầm mặc đáp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2106
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.