Âu Nhất Hàm không quá chắc chắn liệu hai người đàn ông lạ mặt kia có phải đang đi theo Cảnh Hiểu Trà hay không.
Chỉ là ánh mắt bọn họ nhìn Hiểu Trà dường như không có ý tốt.
Nhìn thấy hai người đàn ông lạ mặt tiến lại gần Cảnh Hiểu Trà, ánh mắt cô thay đổi, cô cất tiếng gọi lớn: "Hiểu Trà", đồng thời rảo bước đi về phía Cảnh Hiểu Trà.
Hai người đàn ông vốn định tiếp cận Cảnh Hiểu Trà nghe thấy tiếng gọi, liếc nhìn Âu Nhất Hàm một cái, rồi xoay người đi về hướng khác.
"Chị Âu."
Cảnh Hiểu Trà không hề hay biết có người theo sau mình, nhìn thấy Âu Nhất Hàm đi tới, cô mỉm cười chào hỏi.
Âu Nhất Hàm tiến lại gần cô, khẽ nói: "Hiểu Trà, vừa rồi hình như có người theo em."
"Á, ở đâu ạ?"
Cảnh Hiểu Trà ngó nghiêng xung quanh, rồi lại quay đầu nhìn lại.
"Hai người đó đi rồi, chị cảm thấy bọn họ đang theo dõi em, không có ý tốt đâu, em phải cẩn thận một chút."
Trong mắt Âu Nhất Hàm lộ rõ vẻ lo lắng.
Cảnh Hiểu Trà do dự một chút rồi nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng, em sẽ chú ý ạ. Chị Âu, chị gọi em đi dạo phố là định mua gì thế?"
"Chị muốn mua cho A Cẩm hai bộ quần áo, em giúp chị chọn cùng nhé."
Nhắc đến Ôn Cẩm, khóe mắt mày ngài của Âu Nhất Hàm tràn đầy ý cười, vẻ hạnh phúc ngọt ngào của người phụ nữ đang yêu hiện rõ trên gương mặt.
"Em không biết chọn quần áo đâu."
"Em giúp chị tham khảo là được, chị thấy A Cẩm bình thường cũng không thích mua sắm, sắp Tết rồi nên chị muốn mua cho anh ấy hai bộ đồ mới. Vốn dĩ muốn rủ anh ấy đi cùng, nhưng chị sợ anh ấy thấy phiền nên đành tìm đến em đây."
"Chị thật sự nên rủ anh Ôn đi dạo phố, cũng để anh ấy thử đồ luôn."
"Thôi thôi, không gọi anh ấy đâu, sắp cuối năm rồi, công việc của anh ấy bận lắm." Âu Nhất Hàm vừa nói vừa cười, khoác tay Cảnh Hiểu Trà đi về phía con phố đi bộ phía trước.
Đi được một đoạn, Âu Nhất Hàm lại quay đầu nhìn lại phía sau.
Không thấy hai người đàn ông lạ mặt lúc nãy đâu nữa, cô thầm nghĩ chắc bọn họ đã rời đi rồi nên cũng không để tâm quá nhiều.
Hai người vừa theo dõi Cảnh Hiểu Trà thực ra vẫn chưa rời đi, mà là đã lên xe.
Ông chủ của bọn họ đã ra lệnh, trả cái giá cao gấp đôi ban đầu, bắt buộc bọn họ phải bắt cóc bằng được Cảnh Hiểu Trà.
Vì vậy, đại ca của bọn họ đã dẫn theo ba tên đàn em, cả bốn người đều xuất quân.
Cảnh Hiểu Trà và Âu Nhất Hàm vừa đi vừa trò chuyện, Âu Nhất Hàm kể cho Cảnh Hiểu Trà nghe chuyện vài hôm trước Ôn Cẩm đến nhà cô chúc mừng sinh nhật bố cô.
"Bố mẹ chị bây giờ còn yêu quý A Cẩm hơn cả chị nữa, chị cảm giác như mình sắp bị thất sủng đến nơi rồi."
Dù miệng thì than phiền, nhưng gương mặt Âu Nhất Hàm lại lộ rõ vẻ hạnh phúc ngọt ngào.
Cảnh Hiểu Trà cười khẽ: "Chị Âu sao có thể thất sủng được chứ, bây giờ là có thêm một người thương yêu chị đấy."
"Em lại trêu chị rồi."
Âu Nhất Hàm lườm Cảnh Hiểu Trà một cái.
"Sau khi về nước chị cũng chưa đi dạo phố nhiều, trên con phố này có những nhãn hàng nào chị cũng không rõ, hay là chúng ta cứ ghé từng cửa hàng một nhé?"
Đến phố đi bộ, Âu Nhất Hàm cười hỏi ý kiến Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà không phản đối, gật đầu: "Chị Âu muốn dạo thế nào cũng được, em sao cũng xong."
Ngay khi hai người đang nói chuyện, một chiếc xe việt dã màu đen phía sau bất ngờ lao lên phía trước rồi dừng lại. Cửa xe mở ra, hai người đàn ông từ trên xe bước xuống.
Một tên trong đó giơ tay bịt miệng Cảnh Hiểu Trà từ phía sau rồi kéo cô lên xe.
Âu Nhất Hàm đứng cạnh biến sắc, hét lớn: "Các người làm gì đấy?"
"Con đàn bà đê tiện này lấy trộm tiền mua sữa cho con của ông đây rồi trốn ra phố dạo chơi, ông đây bắt nó về dạy dỗ, cô đừng có lo chuyện bao đồng."
Tên bịt miệng Cảnh Hiểu Trà chửi bới, tên còn lại trừng mắt hung dữ nhìn Âu Nhất Hàm.
Lúc này vốn dĩ chẳng có mấy người đi đường, ban đầu họ vì tiếng hét của Âu Nhất Hàm mà quay đầu nhìn lại, nhưng sau khi nghe thấy lời của gã đàn ông kia thì lại chẳng còn mấy quan tâm.
Chứng kiến Cảnh Hiểu Trà bị kéo lên xe, Âu Nhất Hàm tiến lên định giúp đỡ: "Giữa ban ngày ban mặt mà các người dám bắt cóc, còn coi phép nước ra gì nữa? Chúng tôi căn bản không hề quen biết các người!"
Trong mắt gã đàn ông lóe lên tia hung ác, sợ Âu Nhất Hàm còn nói tiếp sẽ khiến người đi đường báo cảnh sát, nên gã gằn giọng: "Đồ tiện nhân, cô cũng chẳng tốt đẹp gì, tối hôm qua lúc đi tiếp khách sao không nói là không quen biết tao? Ngực cô có nốt ruồi tao còn biết rõ đấy."
Hai chữ "đi tiếp khách" khiến những người qua đường nhìn bằng ánh mắt kỳ dị.
Họ đều mặc định Âu Nhất Hàm là loại gái làm tiền.
Gã đàn ông vừa dứt lời cũng kéo luôn cả Âu Nhất Hàm lên xe.
Âu Nhất Hàm muốn phản kháng, từ trong xe lại bước xuống thêm hai tên nữa, chửi bới ầm ĩ rồi lôi cả hai người lên xe.
Trước khi cửa xe đóng lại, bên trong xe vẫn còn vang lên tiếng chửi rủa của gã đàn ông: "Lần sau còn dám lấy tiền mua sữa cho con của tao đi tiêu xài phung phí nữa xem tao xử lý mày thế nào."
"Đến cả tiền mua sữa cho con mà cũng lấy đi tiêu..."
Người qua đường xem náo nhiệt không nhịn được lắc đầu, thời buổi này đúng là cái loại đàn bà nào cũng có.
"Nhưng mà... họ nói là không quen biết mấy tên đàn ông kia mà."
Có một cô gái nhỏ giọng nói, vừa rồi cô đã lén dùng điện thoại chụp hai tấm ảnh.
Chàng trai bên cạnh có lẽ là bạn trai cô, vội bịt miệng cô lại: "Em không nghe gã đàn ông kia nói sao? Người phụ nữ đó làm nghề đó, chuyện nhà người ta chúng ta tốt nhất đừng can thiệp."
Chiếc xe ô tô màu đen lao đi trước bao nhiêu ánh mắt, những người đi đường vốn dừng lại vì náo kịch này cũng tản đi hết.
"Rốt cuộc các người là ai, định đưa chúng tôi đi đâu?"
Trong chiếc xe đang lao đi vun vút, Cảnh Hiểu Trà vừa sợ hãi vừa tức giận trừng mắt nhìn gã đàn ông đang dùng dây thừng trói người cô.
Cô nằm mơ cũng không ngờ được, những kẻ này lại lộng hành đến mức bắt cóc ngay giữa phố.
Hơn nữa còn liên lụy đến cả Âu Nhất Hàm ở bên cạnh.
"Chúng tao là ai không đến lượt bọn mày phải biết." Ánh mắt gã đàn ông quét qua ngực Cảnh Hiểu Trà, mang theo vẻ dâm ô khiến người ta buồn nôn.
"Nếu các người không muốn bị cảnh sát bắt, không muốn ngồi tù thì mau thả chúng tôi ra, chúng tôi có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Âu Nhất Hàm vừa vùng vẫy vừa nói.
Lời cô khiến một trong số những gã đàn ông cười lớn: "Ha ha... chúng tao mà sợ cảnh sát sao?"
Hắn bất ngờ vươn tay bóp cằm Âu Nhất Hàm, nụ cười dâm tà nhìn cô: "Da thịt mịn màng, cảm giác cũng khá đấy. Nói cho bọn mày biết, anh em chúng tao là chuyên làm nghề buôn người, đã lên xe của chúng tao rồi thì cứ chờ mà hưởng thụ mỗi ngày đi."
Cảnh Hiểu Trà rùng mình một cái.
Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng cô thắt lại, bất ngờ lao tới húc mạnh khiến gã đàn ông bên cạnh ngã nhào. Âu Nhất Hàm thấy vậy cũng dồn hết sức lực, tung một cú đá mạnh vào chân tên đàn ông trước mặt...
Tuy nhiên, chỉ vài phút sau, do sức lực không bằng ba gã đàn ông kia, họ lại bị tóm lấy, bị đè ngồi xuống ghế.
"Muốn chạy à? Trói chặt hai con đàn bà này lại, bịt miệng vào, lát nữa đến nơi để anh em chúng ta hưởng thụ cho đã."
"Tôi biết các người muốn tiền, các người muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa."
Âu Nhất Hàm có chút hoảng loạn.
"Bây giờ chúng tao chỉ cần mỹ nhân thôi." Gã đàn ông vừa nói vừa tiện tay sờ lên mặt cô, khiến Âu Nhất Hàm buồn nôn đến mức muốn ói.
"Người các người cần bắt không phải là tôi sao, hãy thả chị Âu ra!" Trước khi miệng bị bịt lại, Cảnh Hiểu Trà phẫn nộ hét lên.