Cảnh Hiểu Trà tựa vào lòng Ôn Cẩm, trong hơi thở vương vấn mùi bạc hà thoang thoảng cùng khí chất nam tính mạnh mẽ.
Đại não cô bắt đầu mơ màng, ngay cả khả năng tư duy dường như cũng giảm sút.
Dẫn đến việc cô hoàn toàn không nghe thấy lời Ôn Cẩm nói.
Ôn Cẩm đợi hai giây, không nghe thấy cô trả lời, nghi hoặc cúi đầu nhìn cô, thấy cô như đang xuất thần, không biết đang nghĩ gì, ánh mắt anh khẽ động.
"Hiểu Trà?"
Anh khẽ gọi thêm một tiếng.
Lần này có lẽ vì khoảng cách quá gần, hơi thở ấm nóng của anh theo lời nói phả lên gương mặt cô, suy nghĩ đang phiêu du của Cảnh Hiểu Trà bị kéo về.
Cô ngơ ngác chớp chớp mắt: "Anh Ôn, anh nói gì cơ?"
"Em đang thẫn thờ chuyện gì vậy?"
Ôn Cẩm không đáp mà hỏi lại, nhìn cô, cảm thấy bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu của cô rất dễ thương.
Cảnh Hiểu Trà cười gượng che giấu, không thể nói là mình vừa nghĩ đến anh: "Em đâu có."
"Sao lại không, một tiếng vừa rồi em không nghỉ ngơi lấy vài phút sao?" Ôn Cẩm lặp lại câu hỏi ban nãy.
Ánh mắt Cảnh Hiểu Trà khẽ lóe lên, dường như sợ Ôn Cẩm trách móc, cô vội giải thích: "Tốc độ đọc bằng giọng nói của em rất chậm, rất chậm, giữa chừng không cần nghỉ ngơi."
"Chậm đến mức nào?"
Ôn Cẩm hơi nhíu mày, trong lòng nghĩ, xem ra sau này không thể cho cô hẳn một tiếng đồng hồ được.
Cảnh Hiểu Trà ngại ngùng không dám nói tốc độ của mình: "Một tiếng này, em chỉ mới đọc được hai ngàn chữ thôi."
"Mới bắt đầu mà tốc độ đã hai ngàn chữ một giờ, như vậy là không chậm rồi, em đã sửa lỗi chính tả chưa?" Ôn Cẩm quay đầu nhìn chiếc máy tính xách tay trên bàn nhỏ.
Rồi tiếp tục nhìn Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà lắc đầu: "Chưa sửa ạ, nếu vừa đọc vừa sửa lỗi chính tả, chắc chắn tốc độ sẽ tụt xuống còn một ngàn chữ một giờ."
Ôn Cẩm khẽ cười, khóe môi nhếch lên vì thấy cô ít nhất cũng có chút ngoan ngoãn: "Lát nữa tôi giúp em sửa."
"Anh Ôn, không cần anh giúp đâu, lát nữa em tự sửa, những lỗi chính tả đó anh không hiểu đâu ạ."
Cảnh Hiểu Trà vội từ chối.
Ôn Cẩm làm ngơ sự từ chối của cô, đổi chủ đề hỏi: "Chân còn tê không?"
Cảnh Hiểu Trà mím môi, khẽ thử cử động chân mình, nhưng lập tức nhíu mày.
"Còn tê thì đừng cử động, đợi thêm chút nữa." Thấy vậy, Ôn Cẩm dịu dàng ngăn lại.
"..."
Cảnh Hiểu Trà nhíu đôi lông mày thanh tú, qua hai giây, cô lại khẽ cử động cái chân đó, tuy khó chịu nhưng cô cố gắng nhẫn nhịn, dưới sự giúp đỡ của Ôn Cẩm, thân người cô từ từ nằm xuống.
"Có cần hạ thấp đầu giường xuống không?"
Sau khi đắp chăn cho cô, Ôn Cẩm nhẹ nhàng hỏi.
"Không cần đâu ạ."
Lúc này Ôn Cẩm mới ngồi trở lại ghế, lấy máy tính xách tay của cô, nghiêm túc sửa lỗi chính tả giúp cô.
Cảnh Hiểu Trà biết mình nói gì cũng không ngăn được Ôn Cẩm, chỉ đành lặng lẽ nhìn anh đọc từng chữ một trong bản thảo của cô rồi sửa lỗi chính tả.
Ánh đèn dịu nhẹ rải khắp mọi ngóc ngách trong phòng bệnh, soi sáng khuôn mặt thanh tú của Cảnh Hiểu Trà trên giường bệnh, cũng soi sáng hàng chân mày tuấn tú của Ôn Cẩm trên ghế.
Không khí ấm áp tĩnh lặng, mang một vẻ đẹp của tháng năm bình yên.
Ôn Cẩm xem rất kỹ lưỡng.
Lúc nãy Cảnh Hiểu Trà chỉ thử vài câu, anh sửa tương đối dễ dàng.
Nhưng hiện tại, Cảnh Hiểu Trà đã đọc bằng giọng nói được hai ngàn chữ, một số lỗi chính tả không phải là từ đồng âm, mà là lỗi nhận diện, dẫn đến cả câu không được trôi chảy.
Anh buộc phải đọc cả câu trước và câu sau mới có thể đoán ra từ ngữ gốc là gì, tốc độ cũng vì thế mà chậm lại.
Nhưng từ đầu đến cuối, Ôn Cẩm không hề có chút mất kiên nhẫn nào, giữa hàng mày luôn giữ vẻ dịu dàng, từ trong từng câu chữ của tiểu thuyết mà Cảnh Hiểu Trà viết, dường như anh có thể thấy thấp thoáng bóng dáng cô.
Đặc biệt là tính cách nữ chính.
Ôn Cẩm trước đây vốn chưa bao giờ đọc tiểu thuyết, nay lại nảy sinh hứng thú với tiểu thuyết của Cảnh Hiểu Trà, có ý muốn đọc hết tất cả những cuốn tiểu thuyết cô đã viết.
Thời gian cứ thế trôi đi từng giây từng phút trong khung cảnh anh nhìn màn hình máy tính, còn Cảnh Hiểu Trà nhìn anh, khi Ôn Cẩm ngẩng đầu lên, đã là hai mươi phút sau.
Cúi đầu quá lâu, cổ có chút không thoải mái, anh khẽ vặn cổ, Cảnh Hiểu Trà trên giường bệnh quan tâm hỏi: "Anh Ôn, có phải cổ anh bị mỏi không?"
"Không sao." Ôn Cẩm mỉm cười, ôn hòa nói: "Tôi đã sửa xong lỗi chính tả cho em rồi, bây giờ có cần đăng lên trang web không?"
"Anh Ôn, em có một ít bản thảo dự trữ, lúc nãy đã hẹn giờ đăng cho hai ngày tới rồi, lát nữa em sẽ tải chương này lên hệ thống để lưu lại trước ạ."
"Được."
Ôn Cẩm khẽ đáp một tiếng, rồi lại cúi đầu thao tác trên máy tính.
Trong mắt Cảnh Hiểu Trà lóe lên tia nghi hoặc, thấy anh mở trang web trong mục ưa thích của cô, vào trang quản trị, anh ngẩng đầu dùng ánh mắt hỏi cô mật khẩu.
Đôi mắt cô khẽ chớp: "Anh Ôn, đưa máy tính cho em."
"Nói mật khẩu cho tôi."
Ôn Cẩm không có ý định đưa máy tính cho cô, vết thương trên tay cô không thể lành lại trong một sớm một chiều, mỗi ngày một tiếng đọc bằng giọng nói đã là giới hạn cuối cùng của anh.
Những việc còn lại, anh quyết định làm thay cô.
Vì vậy anh bảo cô nói mật khẩu.
Thế nhưng, Cảnh Hiểu Trà lại không muốn nói cho anh: "Anh sợ em xem trang quản trị của anh, hay là sợ em thấy anh kiếm được bao nhiêu tiền nhuận bút?"
Khóe miệng Ôn Cẩm cong lên một độ cong đầy thú vị, ánh mắt mang theo ý cười nhìn Cảnh Hiểu Trà.
"Không phải."
Cảnh Hiểu Trà giơ bàn tay trái không bị thương lên vén lọn tóc lòa xòa trước trán, do dự vài giây, hơi mất tự nhiên mà nói ra mật khẩu của mình.
Ba chữ cái kèm theo một dãy số.
Nghe thấy mật khẩu cô nói, trong lòng Ôn Cẩm khẽ động.
Một tia sáng lướt qua đáy mắt, hóa ra cô không muốn nói là vì mật khẩu này chính là ngày sinh của anh, hai chữ cái kia cũng dùng pinyin họ của anh.
Sợi dây tâm hồn như bị ai khẽ chạm vào, một loại cảm xúc không thể diễn tả bằng lời lan tỏa ra.
Ôn Cẩm nhìn sâu vào Cảnh Hiểu Trà đang có vẻ không tự nhiên, cô không nhìn anh mà cúi đầu nhìn chăn.
Nhìn cô vài giây, Ôn Cẩm thuần thục nhập mật khẩu, vào trang quản trị tác giả của cô, lướt sơ qua là tìm được cách thao tác.
Anh lưu chương cô vừa viết vào hộp bản thảo, quả nhiên, bên trong đã có các chương hẹn giờ cho hai ngày tới rồi.
Ôn Cẩm duyệt lại trang quản trị lần nữa, nhấn vào từng chức năng: "Mỗi ngày em cập nhật bao nhiêu chữ?"
Cảnh Hiểu Trà vốn còn đang xấu hổ, sợ Ôn Cẩm hỏi tại sao cô lại dùng ngày sinh của anh làm mật khẩu.
Trong lòng nghĩ, nếu anh hỏi, cô nên trả lời thế nào. Nào ngờ, Ôn Cẩm không hề hỏi, cô ngơ ngác chớp chớp mắt, lập tức trả lời anh mỗi ngày cập nhật bốn ngàn chữ.
Ôn Cẩm trầm ngâm một lát rồi nói: "Em có bản thảo dự trữ cho hai ngày, nếu tăng tốc độ lên, mỗi ngày bốn ngàn chữ không thành vấn đề, nếu thực sự không thể, thì hai ngày cuối tuần cứ nghỉ ngơi. Hoặc là xin nghỉ hẳn một tháng, đợi vết thương trên tay lành hẳn rồi cập nhật tiếp."
"Anh Ôn, em không muốn xin nghỉ, mỗi ngày bốn ngàn chữ vẫn có thể viết được ạ."
Cảnh Hiểu Trà khẽ nói, từ ngày bắt đầu viết, ngày nào cô không cập nhật là thấy trong lòng như thiếu mất thứ gì đó, phải đợi hoàn thành mới có thể an tâm nghỉ ngơi.
"Vậy hai ngày nữa xem tình hình thế nào đã."
Ôn Cẩm biết cô thực lòng yêu thích viết tiểu thuyết, nên lại nhượng bộ một bước.