Nếu như cuộc gọi vừa rồi của Ôn Cẩm khiến Cận Triết Vũ kinh ngạc, thì lúc này, câu trả lời của Ôn Cẩm còn khiến hắn chấn động hơn.
Đến nỗi giọng nói của hắn cũng thay đổi: "Cậu nói là Trịnh Thi Nhuế tung tin đồn? Ôn Cẩm, cậu có bằng chứng không?"
Ôn Cẩm cười lạnh: "Cận Triết Vũ, có phải cậu cho rằng Hiểu Trà đã tha cho Trịnh Thi Nhuế thì cô ta sẽ cải tà quy chính, không tiếp tục làm hại Hiểu Trà nữa không?"
"...Tôi... nhưng sao Trịnh Thi Nhuế lại biết chuyện quá khứ của Hiểu Trà? Chẳng lẽ không phải là do tên Trương Kim Lỗi kia tiết lộ cho truyền thông sao?"
Cận Triết Vũ không muốn tin rằng, Hiểu Trà đã tha cho Trịnh Thi Nhuế mà đối phương lại càng làm càn, tiếp tục hãm hại cô. Nếu vậy, hắn sẽ hận chính mình đến chết.
Bởi chính hắn đã tìm Hiểu Trà, còn dùng ân tình khi hắn bị thương vì cô trước đây, cũng như tình bạn của họ làm cái giá để đổi lấy điều đó. Vì Trịnh Thi Nhuế, hắn đau lòng đồng ý từ nay về sau cùng Hiểu Trà như người dưng nước lã.
Ôn Cẩm khịt mũi coi thường những lời của Cận Triết Vũ: "Tôi vừa gặp Trương Kim Lỗi, biết được Trịnh Lương Trụ đã gọi điện cho hắn, bắt hắn phải đứng ra gánh cái nồi này thay cho Trịnh Thi Nhuế."
"..."
Trong điện thoại im lặng một hồi.
Ôn Cẩm không quan tâm Cận Triết Vũ đang nghĩ gì, tự mình nói tiếp: "Cận Triết Vũ, lúc trước cậu vì Trịnh Thi Nhuế mà không tiếc làm khó Hiểu Trà, ép cô ấy tha cho Trịnh Thi Nhuế. Có thể thấy cậu tình thâm nghĩa trọng với Trịnh Thi Nhuế đến nhường nào. Đã như vậy, hôm nay tôi sẽ tặng cậu một món quà lớn."
"Tôi cũng không ngờ Trịnh Thi Nhuế lại làm như vậy."
Giọng điệu Cận Triết Vũ lộ rõ vẻ tự trách.
Nếu biết việc Hiểu Trà đồng ý tha cho Trịnh Thi Nhuế không đổi lại được sự hối cải, mà ngược lại là sự hãm hại ngày càng quá quắt, thì dù cha hắn có bắt hắn đi, hắn cũng sẽ không đi.
"Chuyện cậu không ngờ tới còn nhiều lắm." Từ đầu tới cuối, Ôn Cẩm chưa bao giờ có thái độ tốt với Cận Triết Vũ, lúc nào cũng lạnh lùng châm chọc.
So với việc hắn ghét Cận Triết Vũ có ý đồ với Hiểu Trà, hắn càng coi thường việc Cận Triết Vũ vì lợi ích bản thân mà làm hại Hiểu Trà. Vì vậy, ngay từ khoảnh khắc Cận Triết Vũ cầu xin cho Trịnh Thi Nhuế, làm khó Hiểu Trà, hắn đã khinh bỉ con người Cận Triết Vũ rồi.
"Tôi đi tìm Trịnh Thi Nhuế, bắt cô ta xin lỗi Hiểu Trà." Giọng Cận Triết Vũ truyền qua sóng điện thoại, cứng nhắc.
Ôn Cẩm không chút do dự từ chối hắn: "Không cần, không cần cậu ra mặt vì Hiểu Trà. Cậu chỉ cần nhận rõ bộ mặt thật của Trịnh Thi Nhuế là được rồi. Lát nữa tôi sẽ gửi cho cậu một email, đó là bí mật liên quan đến Trịnh Thi Nhuế."
"Bí mật của Trịnh Thi Nhuế?"
"Đúng vậy, cậu xem xong sẽ hiểu. Trịnh Thi Nhuế đã hãm hại Hiểu Trà thế nào, tôi sẽ bắt cô ta tự mình nếm trải hậu quả thế ấy. Cận Triết Vũ, nếu cậu thật sự cảm thấy hối hận vì những việc mình đã làm, thì cậu nên biết tiếp theo mình phải làm gì."
Ôn Cẩm nói xong liền cúp máy.
Đàm Mục nghe nửa ngày cũng không nghe được trọng điểm.
Thấy Ôn Cẩm cúp điện thoại, hắn lập tức cảm thấy nhạt nhẽo: "A Cẩm, sao cậu không nói thẳng cho Cận Triết Vũ biết luôn? Tôi còn muốn nghe xem phản ứng của hắn sẽ thế nào nữa."
"Không vội nhất thời."
Ôn Cẩm gọi điện xong, tâm trạng cũng thu liễm lại.
Đàm Mục nhướng mày, kiên nhẫn nói: "Được rồi, vậy thì tôi đợi thêm chút nữa, xem Cận Triết Vũ có thể khiến chúng ta hài lòng hay không."
Ôn Cẩm gửi bê bối của Trịnh Thi Nhuế vào hòm thư của Cận Triết Vũ. Trong lúc chờ đợi, hắn lại gọi cho số của Cảnh Hiểu Trà.
Lúc này, Cảnh Hiểu Trà đang ở trong vườn nhà họ Ôn tưới hoa.
Bên cạnh, dì Trần đang trò chuyện cùng cô. Nếu loại bỏ vụ bê bối khó chịu vào buổi sáng kia, thì việc Cảnh Hiểu Trà sống ở nhà họ Ôn cũng rất thư thái.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, tay cô vẫn đang cầm bình tưới.
Dì Trần ở bên cạnh cười vươn tay ra: "Hiểu Trà, để dì tưới cho, cháu nghe điện thoại đi."
Cảnh Hiểu Trà đưa bình tưới cho dì Trần, lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy người gọi, cô khẽ mím môi, ngón tay thon dài ấn nút nghe: "Alo, anh Ôn."
"Đang làm gì vậy?" Giọng Ôn Cẩm lọt vào tai, trầm thấp ôn nhu, mang theo một tia dịu dàng.
Trong lòng Cảnh Hiểu Trà đột nhiên dâng lên một tia ấm áp, chỉ vì người gọi cuộc điện thoại này là Ôn Cẩm, giọng nói cô nghe được là của anh.
"Em đang ở trong vườn, cùng dì Trần tưới hoa."
Thời tiết hôm nay rất đẹp, nắng rất rực rỡ. Tuy là mùa đông, nhưng thời tiết nắng ráo như vậy vẫn rất ấm áp.
Ôn Cẩm cười ở đầu dây bên kia: "Hôm nay nắng rất đẹp, ra tắm nắng cũng tốt, nhưng phải chú ý đừng chạm vào vết thương."
"Anh Ôn, em rất cẩn thận mà, sẽ không chạm vào vết thương đâu."
Ngoại trừ ngoài ý muốn như hôm đó ra, bản thân cô căn bản không thể nào chạm vào vết thương được, có biết không.
"Không chạm vào là tốt rồi. Phải rồi, anh đã hỏi Trương Kim Lỗi, không phải hắn tiết lộ cho truyền thông." Khi Ôn Cẩm đi vào chủ đề chính, vẻ dịu dàng trong giọng điệu vẫn còn đó, chỉ là tia ý cười đã thu liễm lại.
Cảnh Hiểu Trà hơi ngẩn người: "Không phải anh ta?"
"Hắn từng nói một chút với Trịnh Lương Trụ trước đây, còn những tin đồn trên báo hôm nay là do Trịnh Thi Nhuế nói cho phóng viên."
"Trịnh Thi Nhuế?"
Cảnh Hiểu Trà kinh ngạc lặp lại.
Trong lòng cô không nhịn được mà suy đoán, liệu anh Ôn có vì chuyện này mà giận cô lần nữa không. Hôm đó cô đồng ý với Cận Triết Vũ tha cho Trịnh Thi Nhuế, Ôn Cẩm đã giận dữ bỏ đi. Giờ đây, Trịnh Thi Nhuế thật sự... chắc trong lòng anh Ôn đang trách cô.
Cách điện thoại, Ôn Cẩm không nhìn thấy biểu cảm của Cảnh Hiểu Trà, nhưng dường như từ giọng điệu của cô, anh nghe ra chút khác lạ. Anh không những không trách cô, mà còn an ủi: "Chỉ cần biết là Trịnh Thi Nhuế làm, chuyện tiếp theo sẽ dễ giải quyết. Em đừng vì mấy tin đồn đó mà buồn nữa, những chuyện khác, lát nữa về nhà anh sẽ nói với em."
"Anh Ôn, em sẽ không vì mấy chuyện vô căn cứ đó mà buồn nữa."
"Ừm, đoán chừng Nhiên Nhiên và Tu Trần sắp đến rồi. Nếu họ đến, em bảo họ đừng đi vội, trưa ở lại ăn cơm."
Ôn Cẩm nghĩ ngợi rồi nhẹ giọng dặn dò. Cảnh Hiểu Trà nghe thấy lời này, đột nhiên có một cảm giác khác lạ. Dường như cô bỗng nhiên được thăng cấp thành nữ chủ nhân nhà họ Ôn vậy, anh Ôn lại còn bảo cô giữ chị Ôn và Mặc tổng lại ăn trưa. Phải biết rằng, trước mặt Ôn Nhiên, cô mới là người ngoài. Dù sao nơi này cũng là nhà mẹ đẻ của Ôn Nhiên mà.
Thế nhưng, lời của Ôn Cẩm cô không thể không đồng ý. Tuy trong lòng cảm thấy kỳ lạ, nhưng miệng vẫn đáp: "Vâng, em nhất định sẽ giữ chị Ôn và mọi người ở lại ăn trưa."
"Có cuộc gọi đến, những chuyện còn lại, trưa về anh sẽ nói với em sau." Cận Triết Vũ gọi đến, Ôn Cẩm kết thúc cuộc trò chuyện với Cảnh Hiểu Trà.
Đàm Mục nhìn thấy hết biểu cảm của Ôn Cẩm khi gọi điện cho Cảnh Hiểu Trà, khóe miệng không tự giác mà nhếch lên. Xem ra, lần này A Cẩm thật sự lún sâu rồi.
Trước đây ngoài Nhiên Nhiên ra, hắn chưa từng có biểu cảm đó với ai, dù là đối với Cảnh Hiểu Trà, cũng chưa từng có ánh mắt ôn nhu chiều chuộng như vừa rồi. Hắn thầm nghĩ, có nên tìm ai đó đánh cược, để thắng lại số tiền mừng cưới sau này phải đưa cho A Cẩm không. Nhưng, tìm ai đây? Tu Trần bụng dạ đen tối kia chắc chắn không được rồi. Tìm A Khải, hay là đi lừa A Phong?