Cảnh Hiểu Trà tỉnh lại, đã là mười giờ đêm.
Mở mắt ra, đập vào mắt là một màu trắng xóa.
Bên tai, có một giọng nói dịu dàng khẽ vang lên: "Hiểu Trà, em tỉnh rồi."
Cảnh Hiểu Trà khẽ xoay mặt, nhìn về phía Ôn Nhiên đang ngồi trước giường bệnh, khẽ gọi: "Ôn tỷ tỷ."
"Hiểu Trà, chiều nay em đã làm phẫu thuật, cánh tay bây giờ chắc chắn rất đau, cổ cũng bị thương, cứ nằm yên đừng cử động."
Giọng Ôn Nhiên nhẹ nhàng uyển chuyển, ánh mắt nhìn Cảnh Hiểu Trà tràn đầy xót xa.
"Cánh tay em làm phẫu thuật ạ?"
Cảnh Hiểu Trà ngạc nhiên nhìn Ôn Nhiên, cánh tay cô chỉ bị đinh sắt đâm trúng thôi mà, có nghiêm trọng đến mức đó sao?
"Em mất rất nhiều máu nên mới ngất đi, lại vì đinh sắt bị gỉ nên bắt buộc phải làm phẫu thuật, thời gian này cánh tay này của em tuyệt đối không được cử động."
"Ôn tỷ tỷ, Tiểu Huy vẫn còn ở khu vui chơi..."
"Chị đã sớm bảo Thanh Phong đi đón Tiểu Huy về nhà chúng ta rồi, giờ nhóc đang ở nhà chị cùng ôn bài với Tử Dịch và mấy đứa nhỏ. Lúc chị đến, Tiểu Huy vẫn đòi vào viện thăm em, nhưng chị không cho nó đến."
"Ôn tỷ tỷ, cảm ơn chị."
Cảnh Hiểu Trà nghe tin Tiểu Huy đã được đón về nhà cô ấy, nỗi lo trong lòng lập tức được buông xuống.
"Nếu em muốn gặp Tiểu Huy, bây giờ chị sẽ bảo Thanh Phong đưa nó qua đây."
Ôn Nhiên mỉm cười nói.
Vừa rồi vì không biết chính xác khi nào Cảnh Hiểu Trà mới tỉnh lại, dẫn mấy đứa nhỏ theo sẽ quá ồn ào, nên cô không đưa chúng tới.
"Không cần đâu, cứ để em ấy tập trung ôn bài đi... Ôn tỷ tỷ, Ôn đại ca đâu ạ?"
Cảnh Hiểu Trà do dự một chút, vẫn hỏi đến Ôn Cẩm.
Cô chỉ biết, trước khi ngất đi, cô được Ôn Cẩm ôm lấy, lúc ngất đi, cô vẫn còn nghe thấy Ôn đại ca lo lắng gọi tên mình.
Lúc này lại không thấy bóng dáng Ôn đại ca đâu, cô không khỏi muốn biết anh đang ở đâu.
Ôn Nhiên khẽ thở dài, nói với Cảnh Hiểu Trà: "Anh trai chị đang ở phòng bệnh bên cạnh chăm sóc Nhất Hàm."
"Âu tỷ tỷ bị sao vậy?"
Cảnh Hiểu Trà lập tức lộ vẻ lo lắng.
Ôn Nhiên khẽ trấn an: "Em đừng lo, Nhất Hàm bị thương rồi. Nghe Tu Trần kể, sau khi em ngất đi, anh trai chị vừa ôm em quay người bước đi được hai bước thì có một tên bắt cóc cầm dao găm đánh lén anh ấy, Nhất Hàm là vì anh trai chị mới bị thương."
"...Âu tỷ tỷ bị thương nặng không ạ? Thế Ôn đại ca có sao không?"
Cảnh Hiểu Trà ngẩn ra. Hai giây sau mới hỏi. Hóa ra, Âu tỷ tỷ bị thương vì Ôn đại ca.
"Cần nghỉ ngơi một hai tháng, cánh tay của em cũng phải mất một hai tháng mới lành được, cho nên, trong thời gian này em không được gõ chữ."
Lời của Ôn Nhiên khiến Cảnh Hiểu Trà nhíu mày.
"Ôn tỷ tỷ, trước năm mới em bắt buộc phải sửa xong kịch bản, không thể không làm việc được, em có thể dùng tay trái."
Ngoài kịch bản ra, cô còn một cuốn tiểu thuyết đang đăng kỳ trên mạng, tuy có một chút bản thảo dự trữ nhưng cũng chỉ đủ dùng hai ngày. Không gõ chữ sao được.
"Đây không phải là chị nói đâu đấy."
Ôn Nhiên nhún vai.
Cảnh Hiểu Trà ngơ ngác: "Bác sĩ nói ạ?"
"Là Ôn đại ca của em nói, trong thời gian này em không được gõ chữ, phải tĩnh dưỡng thật tốt, tuy vị trí em bị thương không phải chỗ cũ, nhưng vẫn là cánh tay đó, cho nên..."
Ôn Nhiên chưa nói hết câu, cô biết Cảnh Hiểu Trà hiểu ý mình.
Cô bé đã xị mặt xuống rồi.
Thực ra trong lòng Cảnh Hiểu Trà đang nghĩ, Ôn đại ca cũng chỉ nói vậy thôi, không thể nào quản cô mãi được, anh còn phải chăm sóc Âu tỷ tỷ, đâu có nhiều thời gian để quản cô.
Đợi cô xuất viện về nhà rồi thì vẫn có thể làm việc như thường. Chỉ là, chuyến du lịch cô đã lên kế hoạch từ trước e là phải ngâm nước rồi.
"Ôn tỷ tỷ, em muốn sang phòng bên cạnh thăm Âu tỷ tỷ, được không ạ?" Qua một lát, Cảnh Hiểu Trà lại hỏi.
Ôn Nhiên khẽ cười: "Tất nhiên là được, giờ này bố mẹ của Nhất Hàm đều đang ở trong phòng bệnh, nếu em muốn đi bây giờ thì chị đưa em qua."
"Bố mẹ của Âu tỷ tỷ cũng ở đó ạ... Vậy em qua chào hỏi một tiếng."
Lời cô vừa dứt, cửa phòng bệnh đã bị đẩy từ bên ngoài ra, người bước vào chính là Ôn Cẩm.
"Anh, sao anh lại qua đây, chẳng phải anh đang ở phòng bên cạnh chăm Nhất Hàm sao?"
Ôn Nhiên xoay người nhìn về phía cửa, thấy người bước vào là anh trai Ôn Cẩm, bèn cười hỏi.
Ôn Cẩm mỉm cười ôn hòa với cô, nhìn về phía Cảnh Hiểu Trà trên giường bệnh, chạm vào đôi mắt trong veo như nước của cô, sâu trong ánh mắt anh thoáng qua một tia sáng.
Anh sải đôi chân dài bước tới trước giường bệnh: "Anh đoán là Hiểu Trà nên tỉnh rồi, nên qua xem thế nào, cảm thấy sao rồi, còn chóng mặt không?"
Khi Ôn Cẩm bước lại gần, Cảnh Hiểu Trà cảm thấy bầu không khí quẩn quanh nơi cánh mũi đều nhuốm hơi thở thuộc về anh, mùi bạc hà thoang thoảng dễ chịu ấy khiến nhịp tim cô không kiểm soát được mà loạn nhịp.
Không dám nhìn thẳng vào mắt anh quá lâu, cô nhanh chóng cụp mắt xuống: "Em không chóng mặt nữa."
Ánh mắt Ôn Cẩm lướt qua cánh tay phải của cô, khóe môi cong lên một độ cung ấm áp, anh dừng bước trước giường: "Có chỗ nào không thoải mái thì cứ tìm bác sĩ, đừng có tự mình gượng ép."
"Ôn đại ca, em nghe Ôn tỷ tỷ nói, Âu tỷ tỷ cũng bị thương rồi, anh không cần lo cho em đâu, chút vết thương trên tay em không sao cả, anh cứ chăm sóc tốt cho Âu tỷ tỷ là được rồi."
Cảnh Hiểu Trà ngẩng đầu lần nữa, nhìn thẳng vào mắt Ôn Cẩm.
Ánh mắt Ôn Cẩm khẽ biến đổi.
Nhất Hàm bị thương là vì anh, anh thực sự nên chăm sóc tốt cho Nhất Hàm.
Hơn nữa, lúc nãy anh đã hứa với Nhất Hàm, trong thời gian này sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.
Nhìn Cảnh Hiểu Trà trước mắt, trong lòng Ôn Cẩm dấy lên một cảm xúc khó tả, giọng trầm xuống: "Cho dù là chăm sóc cô ấy, anh vẫn có thời gian quản em."
Cảnh Hiểu Trà bĩu môi: "Em đâu phải con nít, anh tìm hộ lý chăm sóc em là được rồi, nằm viện hai ngày là có thể xuất viện..."
"Trước khi anh cho phép em xuất viện, em đừng có mà mơ."
Ôn Cẩm cắt ngang lời Cảnh Hiểu Trà, sắc mặt cũng trầm xuống theo.
Ôn Nhiên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh trai, trong lòng nhịn không được buồn cười.
Anh trai thật sự chỉ khi đối diện với Hiểu Trà mới thất thường như vậy, cô thấy lúc anh ở bên Âu Nhất Hàm chưa bao giờ nổi giận, chưa bao giờ nghiêm túc đến mức này.
Nghĩ đến khi Tu Trần kể lại sự việc cho cô vào buổi chiều, cùng với mô tả về anh trai Ôn Cẩm của mình, cô không khỏi khẽ nhíu mày, anh trai e là đã sớm thích Hiểu Trà một cách vô thức rồi.
Giờ Nhất Hàm lại vì anh trai mà bị thương.
Haizz——
"Trước khi vết thương trên tay em lành lại, không được đụng vào máy tính."
Ôn Cẩm tiếp tục bá đạo ra lệnh cho Cảnh Hiểu Trà, nghĩ đến lúc anh chạy tới vào buổi chiều, nhìn thấy tay áo phải đẫm máu của cô, lòng anh lại dâng lên nỗi lo lắng và xót xa.
Mày kiếm của anh lại càng nhíu chặt hơn một chút.
Cô nhóc này cứ không thể an phận một chút, không thể để anh bớt lo lắng, không bị người ta bắt nạt thì cũng là say rượu dị ứng cồn, không thì lại bị bắt cóc...
Cảnh Hiểu Trà mím môi, lanh lợi chuyển chủ đề: "Ôn đại ca, mấy tên bắt cóc đó bị bắt chưa ạ?"
Quả nhiên, vừa chuyển chủ đề, sắc mặt Ôn Cẩm cũng dịu lại một phần: "Tất nhiên là bị bắt rồi, Chi Diễn đã gọi điện cho anh, nói rằng bọn chúng đã khai nhận sự thật, là Trịnh Thi Nhuế bỏ tiền thuê bọn chúng bắt cóc em."