Cận Triết Vũ thực sự không thể nằm mơ thấy được, quá khứ của Trịnh Thi Nhuế lại hoang đường đến vậy.
Hoặc nói một cách chính xác hơn, là từng có một quá khứ dâm.đãng như thế.
Sự điều tra của Ôn Cẩm rõ ràng chân thực và đáng tin hơn những lời đồn thổi mà Trịnh Thi Nhuế nhắm vào Cảnh Hiểu Trà. Trong email Cận Triết Vũ nhận được còn đính kèm hai tấm ảnh.
Sau khi xem xong email và ảnh, hắn chỉ cảm thấy buồn nôn, đồng thời càng thấy bản thân vì Trịnh Thi Nhuế mà làm khó Hiểu Trà, thật sự là đầu óc có vấn đề.
Nghĩ đến việc Trịnh Thi Nhuế từng nói, đời này Cận Triết Vũ chỉ có thể cưới mình cô ta làm vợ, hắn không khỏi bật cười lạnh.
Hắn bấm số điện thoại của Ôn Cẩm, nhưng vừa kết nối lại tắt máy.
Cận Triết Vũ cầm điện thoại giận dữ đi ra cửa, nghĩ đến điều gì đó lại khựng bước chân, từ bỏ ý định đi tìm cha mình trước.
Mà là xoay người đi lấy chìa khóa xe, rời khỏi văn phòng.
Vừa bước ra khỏi cửa công ty, liền đụng mặt Trịnh Thi Nhuế và Cận Phượng Kiều đang đi tới.
Trước kia Cận Triết Vũ chỉ là ghét không ưa Trịnh Thi Nhuế, nhưng khoảnh khắc này nhìn thấy cô ta, Cận Triết Vũ cảm thấy vô cùng chán ghét.
Bẩn thỉu.
"Triết Vũ, anh đi đâu thế?"
Người lên tiếng là Cận Phượng Kiều, vì bà ta vừa vặn nhìn thấy ánh mắt Cận Triết Vũ lướt qua Trịnh Thi Nhuế, vẻ chán ghét thoáng hiện trong đáy mắt.
Trịnh Thi Nhuế tất nhiên cũng nhìn thấy.
Trên gương mặt trang điểm đậm của cô ta thoáng hiện vẻ không vui, mím môi lạnh lùng nhìn Cận Triết Vũ.
Mối quan hệ giữa cô ta và Cận Triết Vũ ngày càng cứng nhắc.
Thế nhưng cô ta lại muốn gả cho người đàn ông ghét mình này, có lẽ đầu óc cô ta cũng bị cửa kẹp rồi.
"Tôi đến tòa soạn."
Cận Triết Vũ lạnh giọng lên tiếng, trong lúc nói chuyện, dáng người cao lớn đã vượt qua hai người họ, chuẩn bị rời đi.
Sắc mặt Cận Phượng Kiều biến đổi, "Đến tòa soạn, không phải là vì Cảnh Hiểu Trà đấy chứ?"
Trong mắt Trịnh Thi Nhuế thoáng hiện vẻ tức giận.
Cận Triết Vũ cười lạnh, "Tôi làm gì liên quan gì đến cô."
Lời nói khựng lại một chút, ánh mắt lạnh lẽo của hắn lướt qua người Trịnh Thi Nhuế, "Tôi và Hiểu Trà bây giờ đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa, chỉ là thấy có người đồn nhảm, nên tôi cũng muốn đi tiết lộ chút chuyện thú vị mà thôi."
Không biết vì sao, Trịnh Thi Nhuế cảm thấy trong lời nói của Cận Triết Vũ còn có ẩn ý.
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng, cô ta buột miệng hỏi, "Anh cũng muốn tiết lộ chuyện bát quái của Cảnh Hiểu Trà?"
Cận Triết Vũ hừ một tiếng, nói đầy bí ẩn, "Ngày mai các người sẽ biết."
Tiết lộ chuyện bát quái của Cảnh Hiểu Trà ư? Trịnh Thi Nhuế là hạng phụ nữ ngu ngốc như vậy, cha hắn cảm thấy dễ sai bảo nên mới bắt hắn cưới sao?
Cận Triết Vũ vừa nghĩ, vừa đi về phía chỗ đậu xe của mình, mặc kệ tiếng gọi của hai người phụ nữ phía sau.
---❊ ❖ ❊---
Khi Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần cùng mọi người đến nhà họ Ôn, Ôn Cẩm vẫn chưa về.
Tuy nhiên, lúc nãy trên đường, Ôn Nhiên đã nói chuyện điện thoại với Ôn Cẩm, biết được anh điều tra ra người tạo ra những tin đồn đó chính là Trịnh Thi Nhuế.
Hơn nữa trong điện thoại, Ôn Cẩm đã nói với Ôn Nhiên, anh sẽ xử lý tốt chuyện này, bảo cô đừng lo lắng.
Ôn Nhiên cũng yên tâm phần nào.
Đi cùng với họ tất nhiên còn có mấy đứa nhỏ, vốn dĩ muốn để chúng ở lại nông thôn chơi thêm mấy ngày, nhưng vì chuyện này, Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần đã đón chúng về.
"Cô ơi, cháu đã thấy báo chí hôm nay rồi, cô đừng tức giận, những phóng viên đó đều nói bậy bạ cả."
Trương Minh Huy vừa xuống xe liền chạy đến trước mặt Cảnh Hiểu Trà, ân cần an ủi.
Tử Dịch nắm tay Thanh Tình, cùng Mạch Mạch, Hinh Hinh, và Đồng Đồng đi theo phía sau, từng đứa một lễ phép gọi Cảnh Hiểu Trà, Đồng Đồng cười híp mắt nói, "Dì Hiểu Trà, chúng cháu mang cho dì dâu tây hái từ nông thôn về, dì ăn dâu tây tâm trạng sẽ tốt hơn ạ."
Trong lòng Cảnh Hiểu Trà dâng lên một luồng ấm áp.
Trò chuyện với mấy đứa nhỏ vài câu, chúng liền chạy chơi trong vườn.
"Hiểu Trà, chúng ta vào nhà nói chuyện tiếp."
Ôn Nhiên đi tới khoác tay Cảnh Hiểu Trà, quay đầu liếc nhìn Mặc Tu Trần phía sau, ra hiệu cho anh trông chừng mấy đứa nhỏ.
Mặc Tu Trần gật đầu, tỏ ý mình đã biết, lại vẫy vẫy tay với Ôn Nhiên.
Không cần ngôn từ, đôi bên giao tiếp xong bằng ánh mắt và cử chỉ, Ôn Nhiên khoác tay Cảnh Hiểu Trà đi vào phòng khách.
"Hiểu Trà, ở đây có quen không?"
Sau khi ngồi xuống sofa, Ôn Nhiên ân cần hỏi Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà mỉm cười gật đầu, "Quen ạ."
"Cũng đúng, nơi này với em cũng không lạ lẫm gì, trước kia em cũng thỉnh thoảng ở lại đây qua đêm mà, đã quen rồi thì đừng về căn hộ của em nữa, sau này cứ ở đây đi."
Ôn Nhiên là muốn Ôn Cẩm và Cảnh Hiểu Trà kết hôn ngay lập tức.
Như vậy cô cũng yên tâm.
Cảnh Hiểu Trà hơi ngại ngùng, nhất là khi cô cảm thấy trong lời nói của Ôn Nhiên mang theo tầng ẩn ý khác, lại nghĩ đến Ôn Cẩm, ánh mắt thoáng xao động.
"Như vậy sao được, đợi vết thương trên tay em khỏi, em sẽ chuyển về căn hộ."
"Chị đảm bảo em chuyển vào rồi sẽ không chuyển ra được đâu." Ôn Nhiên cười nói, lời lẽ tự tin khiến Cảnh Hiểu Trà hơi nhíu mày.
Ôn Nhiên lại cười vui vẻ, trêu chọc hỏi, "Hiểu Trà, sao em lại nhíu mày, chẳng lẽ em không thích anh trai chị sao?"
"Đương nhiên không phải, em thích..."
Lời Cảnh Hiểu Trà chưa nói hết, nhận ra mình mắc bẫy, gò má trắng nõn lập tức ửng đỏ.
Nhìn nụ cười trêu chọc của Ôn Nhiên, cô lườm một cái, "Chị Ôn, chị cố tình đào hố cho em nhảy."
Ôn Nhiên lắc đầu phủ nhận, "Chị đào hố cho em nhảy lúc nào, em đã thích anh trai chị, anh trai chị lại thích em đến vậy, thế sao em không muốn ở đây, cứ nhất định phải về căn hộ ở?"
"Em không muốn bị người ta bàn tán."
"Chị không tin, trong lòng em thực sự nghĩ như vậy."
Ôn Nhiên nhìn chằm chằm vào cô, "Hiểu Trà, nếu em thật sự sợ người ta bàn tán, lúc đầu em đã không giống như cái đuôi bám theo anh trai chị rồi. Có phải em không có cảm giác an toàn, hay là mọi chuyện quá đột ngột, em nhất thời khó mà chấp nhận được?"
Bị Ôn Nhiên nói trúng tim đen, Cảnh Hiểu Trà khẽ cụp mi mắt.
Ôn Nhiên hiểu ra mỉm cười, "Nghe chị, đừng nghĩ đến chuyện chuyển về căn hộ ở nữa, anh trai chị bảo em dọn vào, không phải vì anh ấy chăm sóc em, mà là để em bầu bạn với anh ấy đấy."
"..."
Cảnh Hiểu Trà ngước mắt nhìn Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên thu hết những thay đổi cảm xúc nơi đáy mắt cô vào tầm mắt, khẽ nói, "Từ sau khi cha mẹ chị rời đi, anh trai chị vẫn luôn cô độc một mình, trước khi em ra nước ngoài còn có em bầu bạn với anh ấy, sau khi em ra nước ngoài, anh ấy lại trở thành một người đơn độc."
Giọng Ôn Nhiên nhẹ nhàng mềm mại, mang theo một chút xót xa nhàn nhạt, lọt vào tai Cảnh Hiểu Trà, nơi trái tim bất giác thắt lại.
Cô lại nhớ đến dịp Tết, mình đi theo sau Ôn Cẩm đến nghĩa trang, nhìn thấy dáng vẻ gầy gò của anh đứng lặng lẽ trước bia mộ khoảnh khắc đó.
Bao quanh anh là nỗi cô độc và lạc lõng đậm đặc.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng Cảnh Hiểu Trà đau không nói nên lời.
Cô suýt chút nữa đã xuống xe, nhưng sau đó nghĩ đến người anh Ôn thầm mến trong lòng là chị Ôn, người anh ấy cần cũng không phải là cô, thế nên lại nhẫn nhịn, không cho phép bản thân xuống xe.
"Hiểu Trà?"
Đáy mắt Ôn Nhiên thoáng hiện vẻ nghi hoặc, quan tâm nhìn Cảnh Hiểu Trà, không biết tại sao cô bỗng chốc lại nhuốm vẻ ưu sầu và buồn bã.