Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 25017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1698 Không tin tưởng

❊ ❊ ❊

Tiêu Dục Đình thần sắc trên mặt không đổi, khóe miệng còn ngậm lấy nụ cười nửa miệng, bình tĩnh nhìn Mạnh Kha xách hành lý của Bạch Tiêu Tiêu đi đến trước xe anh ta, bỏ vào trong cốp sau.

Khi Bạch Tiêu Tiêu đi ngang qua bên cạnh Tiêu Dục Đình, cô liếc nhìn anh một cái, không nói gì.

Độ cong nơi khóe miệng Tiêu Dục Đình hóa thành nụ cười, sau khi cười với Bạch Tiêu Tiêu, anh cúi người chui vào trong xe.

Hai chiếc xe, một trước một sau hướng về phía sân bay chạy tới.

"Tiêu Tiêu, hai ngày nay trời lạnh, nhiệt độ ở thành phố B cũng thấp, em nhớ mặc thêm quần áo, đừng để bị cảm lạnh."

Mạnh Kha vừa lái xe vừa dặn dò Bạch Tiêu Tiêu.

Bạch Tiêu Tiêu nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười nói: "Em biết mà, sẽ không để mình bị lạnh đâu. Anh là sáng nay mới về sao?"

Cô hơi nghiêng người, đánh giá Mạnh Kha.

Giữa mày anh thấp thoáng có vẻ mệt mỏi.

"Ừm, chuyến bay năm giờ sáng, anh đưa em tới sân bay rồi sẽ về ngủ." Mạnh Kha trấn an cười với Bạch Tiêu Tiêu, ra hiệu cho cô đừng lo lắng.

Mạnh Kha nhìn thoáng qua chiếc xe phía sau qua gương chiếu hậu, khẽ nói: "Tiêu Tiêu, em đừng quá thân thiết với tên Tiêu Dục Đình đó, hắn ta không có ý tốt với em đâu."

Đây là lần đầu tiên Mạnh Kha nói những lời như vậy.

Bạch Tiêu Tiêu ngẩn ra.

Thấy anh quay đầu lại, thần sắc nghiêm túc nhìn mình, cô chớp chớp mắt, nhàn nhạt cười nói: "Anh ấy chỉ đùa thôi."

"Tiêu Tiêu, anh cảm thấy hắn ta thực sự muốn theo đuổi em."

Mạnh Kha đã đụng độ với Tiêu Dục Đình vài lần, đã không thể bình tĩnh đối mặt được nữa.

C càng nhiều lần đụng độ với Tiêu Dục Đình, Mạnh Kha càng cảm thấy, Tiêu Dục Đình cũng không thể coi thường.

Tuy anh ta không bằng vị trí của Lạc Hạo Phong trong lòng Tiêu Tiêu.

Nhưng có một điểm, Tiêu Dục Đình đã nói trúng điểm đau của anh: Bạch Tiêu Tiêu từng thầm mến Tiêu Dục Đình mười mấy năm, yêu sâu đậm Lạc Hạo Phong mấy năm, bây giờ tuy là bạn gái của anh - Mạnh Kha.

Nhưng trái tim cô, lại chưa chắc đã đặt trên người anh.

"Mạnh Kha, anh không tin em sao?"

Giữa mày Bạch Tiêu Tiêu hiện lên một tia nghi hoặc, cô bình tĩnh nhìn Mạnh Kha.

Biểu cảm của Mạnh Kha cứng đờ một chút, vô thức mím môi: "Tiêu Tiêu, anh không phải là không tin em, mà là cảm thấy, trước đây chúng ta luôn không có cơ hội bên nhau, bây giờ em đã về nước, chúng ta cũng không thể ở bên nhau mỗi ngày, anh có chút lo lắng."

"Anh lo lắng cái gì?"

Bạch Tiêu Tiêu khó hiểu hỏi.

Thái độ của cô đối với anh, chẳng phải rất rõ ràng sao?

Trước mặt Lạc Hạo Phong, cô cũng không hề trốn tránh thân phận bạn gái của anh.

Thậm chí, cô còn thản nhiên nói cho Lạc Hạo Phong biết, cha mẹ hai bên đang bàn chuyện hôn sự của họ.

Điều vang vọng trong đầu Mạnh Kha lại là cuộc điện thoại anh nhận được tối qua, đó là do Từ Uyển Kỳ gọi tới.

Đương nhiên, hai ngày nay Từ Uyển Kỳ đang làm hướng dẫn viên cho chuyến du lịch của ban lãnh đạo Hạo Thần tập đoàn, không ở thành phố G. Thế nhưng, cô ta dường như đã khẳng định Bạch Tiêu Tiêu lén lút sau lưng Mạnh Kha để quyến rũ đàn ông.

Thậm chí còn thuê cả thám tử tư.

Chiều hôm qua, quá trình Tiêu Dục Đình đón Bạch Tiêu Tiêu từ công ty, đưa cô về nhà, đều đã bị tên thám tử tư kia chụp lại hết.

Từ Uyển Kỳ còn gửi những tấm ảnh đó vào email của anh.

"Tiêu Tiêu, em có thể đừng quá thân thiết với Tiêu Dục Đình không." Lời này của Mạnh Kha mang theo giọng điệu thỉnh cầu.

Anh cảm thấy trước đây mình quá xem nhẹ Tiêu Dục Đình rồi.

Anh luôn coi Lạc Hạo Phong là tình địch số một của mình.

Thế nhưng những ngày Tiêu Tiêu về nước này, dường như Tiêu Dục Đình tiếp cận Bạch Tiêu Tiêu một cách đường hoàng hơn, những chuyện cũ giữa Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu, ít nhiều Mạnh Kha đều biết.

"Mạnh Kha, công ty chúng em và Tiêu thị có hợp tác, em và Tiêu Dục Đình cùng đi công tác là vì công việc."

Sắc mặt Bạch Tiêu Tiêu thay đổi một chút, giọng nói mang theo một tia không vui.

Cô không thích bị nghi ngờ.

Thấy cô tức giận, Mạnh Kha vội vàng giải thích: "Tiêu Tiêu, anh không phải không tin tưởng em, chỉ là tên Tiêu Dục Đình kia là cao thủ tình trường, anh sợ em mắc bẫy của hắn."

"..."

Bạch Tiêu Tiêu không nói gì, mà quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không khí trong xe lập tức trở nên có chút ngưng trệ.

Mạnh Kha thấy Bạch Tiêu Tiêu không thèm để ý đến mình, có chút hối hận vì sự bốc đồng của bản thân, lực tay cầm vô lăng vô thức siết chặt.

"Tiêu Tiêu, em giận anh rồi sao?"

Qua vài phút, Mạnh Kha khẽ giọng phá vỡ sự im lặng trong xe.

Bạch Tiêu Tiêu chậm rãi quay mặt lại, đối diện với ánh mắt đầy áy náy và căng thẳng của anh, cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Không phải giận, chỉ là cảm thấy, chúng ta không đủ hiểu nhau."

Cho nên anh mới không tin tưởng cô.

"Tiêu Tiêu, có lẽ anh quá căng thẳng, cũng có thể là chuyến công tác lần này quá mệt mỏi, mấy ngày nay không được nghỉ ngơi tử tế, sáng nay gặp Tiêu Dục Đình ở cửa nhà em, hắn lại nói mấy lời kích động anh, khiến anh nhất thời mất lý trí."

Bạch Tiêu Tiêu chỉ lắng nghe, nhìn anh.

Cô càng im lặng, lòng Mạnh Kha càng bất an: "Tiêu Tiêu, em đừng giận có được không, anh xin lỗi vì những lời vừa rồi. Bất kể Tiêu Dục Đình có suy nghĩ gì, anh đều nên tin rằng, em sẽ không bị hắn lừa."

"Anh ta đã nói gì với anh?"

Bạch Tiêu Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhàn nhạt như nước.

Biểu cảm của Mạnh Kha lại cứng đờ.

"Hắn nói, hắn và Lạc Hạo Phong, một là mối tình đầu em từng thầm mến mười mấy năm, một là người đàn ông em từng yêu sâu đậm, tuy anh là bạn trai của em, nhưng anh chưa chắc đã giữ được em."

Nửa câu sau, Mạnh Kha đã thay đổi từ ngữ.

Trong lòng Bạch Tiêu Tiêu giật thót.

Thần sắc trên mặt thay đổi nhẹ: "Tiêu Dục Đình chỉ là nói bậy nói bạ."

Trước kia Tiêu Dục Đình từng đứng trước mặt cô, nói hắn và Lạc Hạo Phong là bạn trai cũ của cô.

Khiến cho bầu không khí vô cùng ngượng ngùng.

"Tiêu Tiêu, coi như anh chưa từng nói những lời vừa rồi đi, Tiêu Dục Đình là muốn ly gián, anh không nên hồ đồ theo hắn."

Mạnh Kha liên tục xin lỗi, tự kiểm điểm.

"Em không giận, lời vừa rồi cũng không phải là lời nói trong lúc nóng giận."

Bạch Tiêu Tiêu nói rất bình thản, nhưng thần sắc Mạnh Kha lại thay đổi.

"Giống như anh nói, em mới về nước, chúng ta đều phải làm việc, phải đi công tác, thời gian bên nhau không nhiều, hiểu biết thực sự là chưa đủ. Mạnh Kha, em không phải là người thích lấy tình cảm ra làm trò đùa."

"Tiêu Tiêu, anh hiểu rồi."

Ánh mắt Mạnh Kha lộ vẻ vui mừng, nụ cười nở rộ trên khuôn mặt.

Bạch Tiêu Tiêu cũng mỉm cười: "Vì vậy, chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau, tuy tương lai thế nào là điều không thể dự đoán trước, nhưng đã cố gắng rồi, thì mới không để lại nuối tiếc."

Dù trong lòng cô vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ một người khác.

Nhưng kể từ lúc cô đồng ý làm bạn gái của Mạnh Kha.

Cô thực sự muốn có một tương lai cùng anh.

Mạnh Kha xúc động buông một tay đang cầm vô lăng, vươn ra nắm lấy tay Bạch Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, vừa rồi là anh không tốt, anh cam đoan, sau này sẽ không bao giờ có những suy nghĩ như vậy nữa."

Bạch Tiêu Tiêu rũ mắt nhìn thoáng qua bàn tay anh đang nắm lấy tay mình, không hề giãy giụa.

Trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt: "Anh vẫn là nên tập trung lái xe đi, em không muốn xảy ra chuyện gì mà không tới được sân bay đâu."

"Sẽ không đâu."

Mạnh Kha vui vẻ cười khẽ một tiếng, lại thâm tình nhìn cô một cái, mới rút tay về, chặng đường tiếp theo, chuyên chú lái xe.

Tới sân bay, trước khi xuống xe, Mạnh Kha lại nắm tay Bạch Tiêu Tiêu, dịu dàng nói: "Tiêu Tiêu, đợi em đi công tác về, anh có một món quà bất ngờ dành cho em."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1677
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.