Vì sự xuất hiện của Lý Thi Dao mà Cận Triết Vũ không còn cơ hội trò chuyện cùng Cảnh Hiểu Trà nữa.
Suốt dọc đường, Lý Thi Dao liên tục tìm chuyện để nói. Phàn Lộ nhìn cô ta cứ bám riết lấy Cận Triết Vũ mà lòng tức tối đến cực điểm.
Nhưng trước mặt bao nhiêu người, cô ta không thể làm gì Lý Thi Dao, thậm chí ngay cả một câu cảnh cáo cũng không thốt ra được.
Đặc biệt là trước mặt Cận Triết Vũ, Phàn Lộ luôn cố giữ hình tượng thục nữ của mình.
Cảnh Hiểu Trà lại thấy nhẹ nhõm, suốt dọc đường đều trò chuyện vui vẻ với Bạch Tiêu Tiêu.
“Chị Tiêu Tiêu, em gọi điện cho chị Ôn, bảo chị ấy là chị đi cùng chúng em đến trường dành cho trẻ khiếm thính.”
Cảnh Hiểu Trà chợt nghĩ tới điều này, liền lập tức lấy điện thoại ra, bấm số của Ôn Nhiên.
Bạch Tiêu Tiêu mỉm cười, không ngăn cản.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì giọng nói nhẹ nhàng của Ôn Nhiên vang lên: “Alo, Hiểu Trà.”
“Chị Ôn, em đang trên đường đến trường dành cho trẻ khiếm thính đây, chị đoán xem ai đang ở cùng em nào.” Cảnh Hiểu Trà tủm tỉm cười nhìn Bạch Tiêu Tiêu bên cạnh.
Điện thoại đặt giữa hai người, Bạch Tiêu Tiêu cũng có thể nghe thấy giọng của Ôn Nhiên.
Nghe thấy cô nói vậy, Bạch Tiêu Tiêu cũng không nhịn được mà bật cười.
Ở đầu dây bên kia, Ôn Nhiên bị hỏi khó: “Không phải em đang ở cùng bạn cùng phòng và đàn anh sao? Chẳng lẽ còn có người mà chị quen nữa à?”
“Vâng, chị Ôn, có người chị quen đấy.”
Có lẽ do lời của Cảnh Hiểu Trà quá đỗi hào hứng, mà lúc này Ôn Nhiên lại đang ở cùng An Lâm và Bạch Nhất Nhất.
Ngoài họ ra, cô không nghĩ ra còn ai mà cả cô lẫn Cảnh Hiểu Trà đều quen biết.
Tất nhiên, cô tuyệt đối không thể ngờ được rằng Bạch Tiêu Tiêu, người hôm nay đi gặp mặt bố mẹ chồng tương lai, lại đang ở cùng Cảnh Hiểu Trà.
“Không lẽ là anh Ôn của em à, mà em vui thế?”
Khi lời của Ôn Nhiên truyền ra từ điện thoại, Bạch Tiêu Tiêu không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Cảnh Hiểu Trà nhíu mày, trách yêu: “Chị Ôn, sao chị ngay cả chị Tiêu Tiêu mà cũng không đoán ra?”
“Tiêu Tiêu sao lại ở cùng em được? Tiêu Tiêu, chẳng phải em đi gặp mẹ chồng tương lai sao?”
Ôn Nhiên vừa nghe thấy tiếng cười của Bạch Tiêu Tiêu, liền kinh ngạc thốt lên.
Bạch Tiêu Tiêu cười đáp: “Em tình cờ gặp Hiểu Trà, nghe cô bé nói những đồ dùng học tập kia là chị tài trợ, nhưng Mặc Tu Trần không cho chị đến trường dành cho trẻ khiếm thính, nên em đi thay chị đây.”
“Tiêu Tiêu, sao em lại gặp được Hiểu Trà? Chẳng phải em đến nhà Mạnh Kha rồi sao?”
Ôn Nhiên không tài nào hiểu nổi.
“Ừm, lúc bọn em đi dạo phố thì tình cờ gặp Hiểu Trà đi mua đồ. Nhiên Nhiên, cậu có muốn tới cùng không?”
“Thôi, các cậu đi đi.”
Không biết Mặc Tu Trần nói gì trong điện thoại, lời của Ôn Nhiên vừa dứt thì cuộc gọi cũng tắt ngấm.
“Chị Ôn…”
Câu “chị Ôn” của Cảnh Hiểu Trà còn chưa kịp thốt ra thì điện thoại đã ngắt. Bạch Tiêu Tiêu cười nói: “Đừng gọi nữa, điện thoại bị Mặc Tu Trần cúp rồi.”
“Tổng giám đốc Mặc thật là bá đạo.”
Cảnh Hiểu Trà lầm bầm một câu rồi cất điện thoại đi.
“Em quen Nhiên Nhiên lâu vậy rồi, nên quen đi là vừa.” Bạch Tiêu Tiêu khẽ cười, cô đã quen lắm rồi.
Mặc dù Mặc Tu Trần bá đạo, nhưng tấm chân tình anh dành cho Nhiên Nhiên thật sự khiến người ta cảm động.
Nhìn bạn thân hạnh phúc như vậy, Bạch Tiêu Tiêu cảm thấy, dù Nhiên Nhiên có bị Mặc Tu Trần độc chiếm một cách bá đạo thế nào đi nữa, cô cũng chẳng còn oán trách gì.
Nghĩ tới điều gì đó, cô cúi đầu, lấy điện thoại của mình ra.
Tin nhắn nhận được ở nhà Mạnh Kha buổi sáng, cô vẫn chưa mở ra xem, chỉ biết là do Lạc Hạo Phong gửi tới.
“Tiêu Tiêu, sáng nay anh xem mắt thất bại rồi, cầu an ủi.”
Nhìn thấy nội dung tin nhắn như vậy, Bạch Tiêu Tiêu bỗng nhiên có cảm giác buồn cười.
Trong đầu cô hiện lên gương mặt tuấn tú đầy vẻ thất vọng của Lạc Hạo Phong, rồi lại nghĩ tới dáng vẻ của anh lúc nói câu này với cô, khóe môi cô vô thức cong lên.
Đã qua mấy tiếng đồng hồ rồi, cũng không biết Lạc Hạo Phong có đang đợi cô trả lời hay không.
Anh cũng chỉ gửi cho cô một tin nhắn, sau đó không thấy gửi thêm gì nữa.
Nghĩ lại thì, chắc là không đợi cô trả lời đâu.
Thế nhưng trong lòng Bạch Tiêu Tiêu lại muốn trả lời.
Bọn họ bây giờ là bạn bè, trả lời một tin nhắn, quan tâm chuyện xem mắt của anh một chút, hẳn là chuyện bình thường nhỉ.
Nghĩ vậy, Bạch Tiêu Tiêu liền nhấn nút trả lời, nắn nót gõ một dòng chữ: “Người đẹp đang ở ngay người tiếp theo đấy, cố lên!”
Tin nhắn được gửi đi, nhìn thấy câu trả lời như vậy, cô lại cảm thấy buồn cười.
Đến trường dành cho trẻ khiếm thính, Lý Thi Dao nhiệt tình giúp Cận Triết Vũ xách những đồ dùng học tập kia.
Điện thoại Bạch Tiêu Tiêu đổ chuông, nhìn thoáng qua người gọi, cô bảo Cảnh Hiểu Trà cùng những người khác đi trước, còn mình thì đứng ở cửa nghe điện thoại.
“Alo!”
Nắng thu chiếu lên người, rất ấm áp, nhưng không gay gắt.
Trên mắt mày Bạch Tiêu Tiêu thoáng hiện nét cười nhạt, đôi mắt hơi ngước lên nhìn tòa cao ốc phía trước, giọng nói bình thản tự nhiên, không nghe ra chút cảm xúc nào.
“Tiêu Tiêu, anh vừa đi xem mắt về.”
Giọng nói của Lạc Hạo Phong truyền đến qua sóng điện thoại.
Giọng trầm thấp giải thích lý do vì sao không trả lời tin nhắn của cô ngay lập tức.
Thì ra là đi xem mắt.
“À, xem thế nào rồi?” Bạch Tiêu Tiêu hơi ngạc nhiên trong lòng, cười hỏi.
Lạc Hạo Phong thở dài: “Tìm một cô bạn gái đâu có dễ dàng gì, hôm nay anh xem mắt ba người, chẳng có lấy một người nào hợp cả.”
“Anh đừng yêu cầu cao quá, hay là thấy người nào thuận mắt thì cứ tìm hiểu thử xem.”
Giọng nói của Bạch Tiêu Tiêu mang theo ba phần ý cười, hai phần trêu chọc.
Cuộc gọi này cho người ta cảm giác hai người thực sự chỉ là bạn tốt quen biết nhiều năm, chứ không phải là người tình đã từng yêu nhau.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng mở cửa xe, Lạc Hạo Phong đã lên xe, đóng cửa xe lại rồi mới trả lời: “Nếu như thuận mắt thì anh đã cố chấp nhận mà tìm hiểu rồi, nhưng mà không có ai thuận mắt cả.”
Anh hạ ghế xuống thấp, ngả người vào tựa lưng ghế, giữa đôi lông mày lộ rõ vẻ lười biếng: “Ánh mắt bọn họ nhìn anh khiến anh thấy nổi da gà.”
“Ai bảo anh đẹp trai quá làm chi, nếu anh xấu đi một chút thì đã không có ai muốn nhào tới rồi.”
Bạch Tiêu Tiêu cười ở đầu dây bên này.
“Muốn xấu đi khó lắm đấy, nhưng mà Tiêu Tiêu, câu này của em cũng có lý đấy, lần tới anh thử xem, nếu như anh xấu đi mà vẫn có người thích, thì chứng tỏ đối phương không tệ, đúng không?”
Lạc Hạo Phong có vẻ như đang nghiêm túc cân nhắc việc làm cho bản thân xấu đi.
Khóe miệng Bạch Tiêu Tiêu giật giật: “Chắc là vậy, nhưng cho dù anh có xấu đi thì vẫn còn tiền mà.”
Bây giờ một số phụ nữ, chẳng phải chỉ cần đối phương có tiền là được rồi sao?
“Tiêu Tiêu, em đang ở đâu?”
Lạc Hạo Phong chuyển chủ đề quá đột ngột khiến Bạch Tiêu Tiêu nhất thời không phản ứng kịp.
“Hôm nay không phải em đến nhà Mạnh Kha sao, người nhà cậu ta đối xử với em có tốt không?”
Lạc Hạo Phong lần này hỏi rất trực tiếp. Bạch Tiêu Tiêu cố gắng nhớ lại xem tối qua mình có kể cho anh nghe chuyện hôm nay đi nhà Mạnh Kha hay không.
“Người nhà cậu ấy đối xử với em rất tốt.”
Bạch Tiêu Tiêu thản nhiên trả lời, cô cảm thấy không ổn khi bàn luận chủ đề này với Lạc Hạo Phong.
Dù sao thì hồi đó khi cô lần đầu tiên tới nhà Lạc Hạo Phong, thái độ của mẹ anh đối với cô cũng chẳng tốt đẹp gì.
Đêm đó bắt anh chia tay cô, mặc dù không nói trước mặt cô, nhưng những chuyện về sau này…
Đầu dây bên kia, Lạc Hạo Phong lại mỉm cười nhẹ nhõm: “Người nhà cậu ta đối xử tốt với em là anh yên tâm rồi.”