Bên ngoài, khu nghỉ ngơi.
Đàm Mục đứng trước cửa sổ, Lạc Hạo Phong và Mặc Tu Trần đang ngồi trên ghế cùng ba đứa nhỏ. Phía cuối hành lang, Cố Khải mặc áo blouse trắng, bước những bước đi tao nhã tiến lại gần.
Đàm Mục vừa gọi điện báo tin vui cho cha mẹ ruột cùng cha mẹ vợ xong, quay đầu lại liền thấy Lạc Hạo Phong và Mặc Tu Trần đang nhìn mình.
Trông như đang nghiên cứu điều gì đó.
“Hai người nhìn tôi làm gì?”
Đàm Mục cau mày, nghi hoặc hỏi một câu, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên.
Lạc Hạo Phong bật cười trước, đôi mắt đào hoa lấp lánh tia sáng mê người: “A Mục, A Khải nói, lúc nãy trong phòng phẫu thuật cậu suýt chút nữa ngất xỉu.”
“Hồ đồ.”
Đàm Mục trừng mắt nhìn Cố Khải, Cố Khải nhướng mày thản nhiên nhìn cậu: “Chẳng lẽ không phải sao? Tôi vừa nghe vị chủ nhiệm đỡ đẻ cho An Lâm nói, cậu bị dọa sợ đến mất hồn, bế con ra cho cậu xem mà cậu cũng không dám nhìn.”
“A Khải, A Mục đây là lần đầu tiên làm cha, không giống anh, sinh được hai đứa rồi, có kinh nghiệm.”
Mặc Tu Trần chậm rãi thốt ra một câu.
Lập tức bị Đàm Mục khinh bỉ: “Nếu tôi nhớ không lầm, tuy Bạch Nhất Nhất sinh cho A Khải hai đứa con, nhưng anh ấy cũng chỉ vào phòng sinh có một lần thôi.”
“Còn về phần Tu Trần, lúc trước là sau khi Nhiên Nhiên sinh xong cậu mới chạy về. A Phong thì khỏi phải nói, con của cậu ấy bây giờ còn là tế bào, đều bớt lấy tôi ra làm trò cười đi.”
“Ha ha, nghe có vẻ cũng có lý.”
Cố Khải đưa mắt nhìn lướt qua Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong.
Sắc mặt Lạc Hạo Phong biến đổi nhẹ, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường, khiến người ta cảm thấy biểu cảm tinh tế vừa rồi chỉ là một loại ảo giác.
Thế nhưng, quả thực vì lời của Đàm Mục mà anh nhớ tới lúc Nhiên Nhiên sinh Mạch Mạch và Tử Dịch, anh không ở bên cạnh cô.
“Cậu và An Lâm đều chưa gặp mặt bé con đúng không? Để tôi bảo y tá bế qua đây.”
Cố Khải lại nhìn Mặc Tu Trần, sau đó quay sang Tử Dịch đang ngồi trên ghế, giả vờ làm một tiểu quý ông: “Tử Dịch, cùng cậu đi bế em gái nào.”
“Dạ.”
Tử Dịch liếc nhìn Lạc Hạo Phong một cái, cười híp mắt trượt khỏi ghế.
Mạch Mạch và Hinh Hinh thấy Tử Dịch đi cũng muốn theo cùng, miệng gọi “Cậu ơi”.
“Mạch Mạch, Hinh Hinh, chúng ta ở đây đợi, một lát nữa cậu và em trai sẽ quay lại thôi.”
Mặc Tu Trần mỉm cười dỗ dành hai bé.
“Cậu ơi, em gái có xinh không ạ?”
Tử Dịch để Cố Khải dắt tay đi về phía cuối hành lang.
Cố Khải cười cười, cúi đầu nhìn nhóc: “Tử Dịch thấy thế nào là xinh?”
“Giống dì An như thế, mới là xinh ạ.”
Tử Dịch chớp đôi mắt xinh đẹp, nghĩ ngợi rồi lại nói: “Vừa rồi chú Lạc bảo con đừng thích em gái.”
“Tại sao?”
Cố Khải giọng hơi cao lên, mỉm cười nhìn nhóc.
“Chú ấy bảo con hãy thích em gái mà chú ấy sinh sau này.” Nói đến đây, Tử Dịch bĩu cái miệng nhỏ: “Chú Lạc còn chưa kết hôn nữa, nếu chú ấy kết hôn với mẹ nuôi thì còn tạm được.”
“Cậu ơi, con có thể bế em gái không ạ?”
Cố Khải nhận bé con từ tay y tá, Tử Dịch lập tức tò mò mở to mắt, ngước cái khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh.
“Con không bế nổi đâu, thế này đi, cậu bế, con sờ tay em gái thôi nhé.”
Cố Khải nhìn Tử Dịch, ngồi xổm xuống để nhóc có thể nhìn thẳng vào bé con trong tã lót.
Anh ngồi xuống, Tử Dịch mới thực sự nhìn thấy dáng vẻ của em gái. Chỉ thấy bé nhắm hai mắt, không khóc không quấy, yên tĩnh mà đáng yêu.
Đây là ấn tượng đầu tiên của Tử Dịch.
Trên chân mày nhóc thoáng hiện nụ cười, rồi lan tỏa ra cả khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn.
“Em gái.”
Như sợ làm bé giật mình, Tử Dịch khẽ gọi một tiếng, rồi đưa bàn tay nhỏ bé ra chạm vào tay em gái.
Nhóc vừa chạm vào tay em gái, bé đang ngủ liền tỉnh dậy.
Ngón tay của Tử Dịch bị em gái nắm chặt lấy.
Bé thế mà biết nắm lấy tay nhóc.
Tử Dịch cảm thấy quá thần kỳ.
Lúc nãy tay bé còn đang duỗi ra, vì nhóc chạm vào nên bé liền nắm lại, sau đó chậm rãi mở một bên mắt.
“Cậu ơi, em gái mở mắt rồi, sao em chỉ mở có một bên thôi ạ?”
Cố Khải ôn hòa nói: “Em gái còn quá nhỏ, đợi lớn hơn một chút sẽ mở cả hai mắt cùng lúc thôi.”
“Em gái, anh là anh trai của em đây.”
Tử Dịch nghe Cố Khải nói em gái còn quá nhỏ, sợ bé không thấy mình nên nhóc nghiêng người, ghé sát vào hơn một chút.
Như vậy thì rất gần rồi.
Sau đó, nhóc lại ngạc nhiên, vì em gái hình như đã thấy nhóc, nghe thấy lời nhóc nói, cái miệng nhỏ nhắn của bé khẽ nhếch lên một chút.
Tuy nhìn không ra là đang cười, nhưng Tử Dịch cảm thấy, đó chính là cười rồi.
Trước đây An Lâm thường xuyên đến nhà nhóc, lúc thai động, An Lâm còn để Tử Dịch đặt tay lên bụng cảm nhận sự hiện diện của em bé và giao tiếp với bé.
“Tử Dịch, xem ra em gái rất thích con, lúc nãy bé cười với con đấy.”
“Cậu ơi, em gái nắm tay con không buông ạ.”
Tử Dịch cúi đầu nhìn ngón tay mình đang bị nắm, tay em gái nhỏ, ngón tay nhóc cũng không lớn, nắm vừa khít.
Cố Khải cười bảo: “Con nói với em gái là chúng ta bế em đi gặp ba mẹ, rồi rút ngón tay mình ra xem.”
“Dạ.”
Tử Dịch làm theo lời Cố Khải, ghé sát tai bé con dỗ dành dịu dàng: “Em gái, anh trai đưa em đi gặp ba mẹ nhé.”
“Em buông tay anh ra trước đi, lát nữa anh lại chơi với em.”
“Tử Dịch, em gái có xinh không?”
“Xinh ạ, xinh giống em trai giống hệt.”
Tử Dịch vẫn rất biết cách nói chuyện.
Em trai mà nhóc nói đương nhiên là con trai của Cố Khải.
Cố Khải cười ha ha hai tiếng, Tử Dịch cũng nhân lúc này rút ngón tay mình về. Anh bế bé con cùng Tử Dịch quay trở lại phòng bệnh.
Thấy Cố Khải và Tử Dịch quay về, Mạch Mạch và Hinh Hinh vui vẻ gọi một tiếng rồi trượt khỏi ghế, chạy về phía họ.
“Mạch Mạch, Hinh Hinh, chậm thôi.”
Đàm Mục thấy vậy cũng lập tức nghênh đón.
Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong đứng dậy, đứng tại chỗ nhìn họ.
“A Khải, cho tôi bế nào.”
Đàm Mục nhìn bé con trong lòng Cố Khải, lúc này bé đang thức nhưng không khóc, đang mở một bên mắt, nhắm một bên mắt.
Lúc mới sinh, bé con chỉ nặng năm cân.
Ngoài xương ra nhìn chỉ thấy một lớp da nhăn nheo, căn bản chẳng có chút thịt nào.
Không giống như lúc con trai Cố Khải sinh ra, nhìn đã thấy bụ bẫm.
“Cẩn thận một chút.”
Cố Khải sợ cậu không biết bế, hết sức cẩn thận đưa cho cậu.
Đàm Mục đón lấy con gái mình, trong lòng dâng lên nỗi xúc động và vui sướng không tả xiết.
Khóe môi cậu cong lên một độ cung hạnh phúc và thỏa mãn.
Bé con mở mắt mỏi rồi, khi vào lòng Đàm Mục liền nhắm mắt lại.
Đàm Mục không hề cảm thấy hụt hẫng chút nào vì con gái nhắm mắt không nhìn mình, cậu mỉm cười dịu dàng, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán con gái.
Có lẽ do cảm ứng huyết thống, đôi mắt bé con mở mỏi lúc nãy lại chậm rãi mở ra một kẽ nhỏ.
Tò mò nhìn Đàm Mục.
Đàm Mục không kìm được khẽ bật cười thành tiếng: “Bé con, ta là cha đây.”
Cậu vừa dứt lời, giọng nói non nớt của Tử Dịch vang lên bên cạnh: “Chú Đàm, vừa nãy em gái cười với con đấy ạ.”
“Em gái cười với cháu sao?”
Đàm Mục hơi ngạc nhiên nhìn sang Tử Dịch.
Tử Dịch gật đầu rất nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy vẻ tự hào: “Chú Đàm, em gái có cười với chú không ạ?”