Vì luôn được Lạc Hạo Phong chăm sóc, Bạch Tiêu Tiêu là người buông đũa đầu tiên trong số tất cả mọi người.
Nàng cất tiếng: "Tôi ăn no rồi, mọi người cứ thong thả dùng bữa."
Bạch Tiêu Tiêu đi thẳng ra sân ngoài hóng mát.
Lạc Hạo Phong thấy Bạch Tiêu Tiêu bước ra khỏi phòng ăn, không hề xem tivi trong phòng khách mà đi thẳng ra sân ngoài.
Hắn không chút do dự buông đũa xuống.
Ánh nắng buổi chiều rất ấm áp.
Bạch Tiêu Tiêu chậm rãi đi tới trước vườn hoa, ngắm nhìn những đóa hoa muôn màu khoe sắc trong vườn, thoang thoảng trong không khí là hương hoa nhàn nhạt.
Tâm trạng dường như cũng trở nên thư thái hơn theo hương hoa xộc vào cánh mũi.
Nàng vô thức nhắm mắt lại, hơi ngửa mặt hướng về phía ánh nắng nơi chân trời, mặc cho ánh nắng vàng rực rỡ phủ lên gương mặt mình.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng.
Bạch Tiêu Tiêu hơi sững người, đang định quay đầu nhìn xem là ai.
Làn gió lướt qua cánh mũi lại mang đến một luồng hơi thở nam tính quen thuộc.
Tim nàng đập hẫng một nhịp.
Ý định muốn quay người chợt dừng lại.
Người đàn ông phía sau chậm rãi tiến lại gần, cuối cùng đứng sóng đôi cùng nàng.
"Sao không sang bên kia ngồi."
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai, Bạch Tiêu Tiêu đành phải quay mắt nhìn hắn.
Đập vào mắt nàng là gương mặt tuấn mỹ của Lạc Hạo Phong, cùng đôi mắt đào hoa khiến biết bao cô gái phải xao xuyến.
Tim Bạch Tiêu Tiêu vẫn không kiểm soát được mà loạn nhịp.
Nàng không thích cảm giác này, nhưng lại chẳng thể quản nổi trái tim mình, không khỏi thấy hơi phiền lòng: "Sao anh cũng ra đây, vừa nãy anh đâu có ăn được bao nhiêu."
"Tôi không đói lắm."
Lạc Hạo Phong cong môi nở một nụ cười dịu dàng.
Hắn quay đầu nhìn chiếc bàn tròn bạch ngọc dưới gốc cây phía kia, bảo Bạch Tiêu Tiêu: "Sang đó ngồi đi, em đi giày cao gót, đứng lâu sẽ đau chân đấy."
Bạch Tiêu Tiêu gật đầu, cùng hắn đi đến trước bàn ngồi xuống.
"Tuần trước, vốn dĩ tôi định ở lại thành phố G một đêm, nhưng nhận được cuộc gọi đột xuất nên đã về rồi."
Lạc Hạo Phong chủ động nhắc đến chuyện tuần trước, ánh mắt Bạch Tiêu Tiêu thoáng dao động, bàn tay đặt trên đùi khẽ nắm lại thành nắm đấm.
Nàng rủ mắt, tầm mắt rơi vào đĩa trái cây trên bàn, thản nhiên đáp: "Tối hôm đó anh gọi điện thoại đã nói rồi."
"Tiêu Tiêu, về nước có quen không?"
Lạc Hạo Phong cười cười, đổi chủ đề.
Đúng vậy, tối hôm đó hắn đã gọi điện giải thích lý do cho nàng rồi.
Thế nhưng, hôm nay gặp được nàng, khó khăn lắm mới có thời gian ở riêng, hắn vẫn muốn nhắc lại một chút.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, muốn biết tối hôm đó nàng đến nhà Nhiên Nhiên, có phải cũng là vì muốn gặp hắn hay không. Liệu trong lòng nàng có phải cũng giống hắn, vẫn luôn nghĩ về đối phương.
"Đừng nói như thể tôi ra nước ngoài vài ngày là quên mất nhà vậy. Tất nhiên là quen với ở nhà hơn rồi."
Lời nói đùa của Bạch Tiêu Tiêu đổi lấy lời xin lỗi đầy tự trách của Lạc Hạo Phong: "Xin lỗi, là tôi nói sai rồi."
"Còn anh thì sao, đi xem mắt mấy ngày rồi, không có ai phù hợp à?"
Bạch Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn Lạc Hạo Phong, rồi lại rủ mắt, bốc một nắm nhỏ hạt hướng dương từ trong đĩa trái cây, vừa bóc vừa giết thời gian.
Trong đôi mắt đào hoa của Lạc Hạo Phong thoáng qua một cảm xúc khác lạ, hắn nhìn đôi tay đang bóc hạt dưa của Bạch Tiêu Tiêu, thản nhiên đáp: "Tôi cũng muốn tìm một người phù hợp, nhưng không có."
"Tình cảm là cần phải bồi đắp."
Bạch Tiêu Tiêu bóc hạt dưa xong cũng không ăn, mà nắm trong lòng bàn tay kia.
Lạc Hạo Phong cười khẽ: "Nhiều người nói tình cảm là cần bồi đắp, nhưng trước khi bồi đắp được tình cảm, ít nhất phải có thiện cảm đã. Những người phụ nữ đi xem mắt kia, không một ai vừa mắt tôi cả, tôi cũng chẳng muốn bồi đắp tình cảm với họ."
"..."
Bạch Tiêu Tiêu há miệng, không nói gì.
Lạc Hạo Phong nhướng mày, dịch ghế lại gần phía nàng hơn một chút, rồi vươn tay về phía nàng: "Tiêu Tiêu, cho tôi đi."
"Hả?"
Bạch Tiêu Tiêu sững người.
Ánh mắt ngạc nhiên nhìn hắn.
Lạc Hạo Phong cong môi cười, đôi mắt đào hoa liếc nhìn bàn tay đang nắm hạt dưa của nàng: "Em bóc mà không ăn, chi bằng cho tôi ăn đi, đừng lãng phí."
"Sao anh không tự bóc."
Bạch Tiêu Tiêu nhíu mày, xòe lòng bàn tay ra.
"Tôi không muốn tự bóc, vừa hay em bóc mà không ăn, hay là, chúng ta mỗi người một nửa."
Ý cười nơi khóe môi Lạc Hạo Phong càng đậm, ánh mắt nhìn nàng rực rỡ nóng bỏng, bộ dạng kiên quyết như thể nếu nàng không đưa hạt dưa cho hắn thì hắn sẽ không rút tay về.
Bạch Tiêu Tiêu đảo mắt, vẫn đưa hạt dưa đã bóc vỏ cho hắn.
"Cảm ơn."
Lạc Hạo Phong nhận lấy hạt dưa trong tay nàng, ngửa đầu lên, không chút khách khí ném hạt dưa vào trong miệng.
"Ừm, rất thơm, rất ngon."
Hắn vừa nhai vừa khen ngợi.
Bạch Tiêu Tiêu nhìn bộ dạng vui vẻ của hắn như thể vừa được ăn sơn hào hải vị, trong lòng bỗng dâng lên một loại cảm xúc khó tả không rõ tên gọi.
"Tiêu Tiêu, em tiếp tục bóc đi, em phụ trách bóc, tôi phụ trách ăn."
Lạc Hạo Phong ăn xong vẫn còn chưa đã thèm.
Bạch Tiêu Tiêu do dự một chút, lại bốc một nắm nhỏ tiếp tục bóc, giả vờ như vô ý hỏi: "Sáng nay anh nói muốn ở lại thành phố G vài ngày, là xảy ra chuyện gì sao?"
"Không phải xảy ra chuyện, công ty chúng tôi và Tiêu thị có hợp tác, nên lần này tôi cần ở lại thành phố G vài ngày."
"Công ty của Tiêu Dục Đình?"
Bạch Tiêu Tiêu vẫn ngạc nhiên một chút.
Mặc dù trước đó Tiêu Dục Đình từng nói, Lạc Hạo Phong và công ty của họ có hợp tác.
Nhưng nàng cứ ngỡ đó là lời Tiêu Dục Đình cố tình nói để chọc tức Mạnh Kha.
Lúc này nghe Lạc Hạo Phong nói ở lại thành phố G vài ngày là vì hợp tác với Tiêu thị, nàng mới biết hóa ra những gì Tiêu Dục Đình nói là thật.
"Ừm."
Lạc Hạo Phong gật đầu, sắc mặt bình thản, không hề cảm thấy việc hợp tác với Tiêu thị có gì lạ lùng.
"Sao anh lại hợp tác với anh ta?"
Trong ấn tượng của Bạch Tiêu Tiêu, Tiêu Dục Đình và Lạc Hạo Phong vốn không ưa gì nhau.
Từ khi nào mà hai người họ lại không kể hiềm khích trước kia để hợp tác với nhau vậy.
Lạc Hạo Phong cười khà khà, thản nhiên nói: "Kinh doanh là phải nói đến lợi ích. Trước kia tôi không ưa Tiêu Dục Đình, hắn cũng không ưa tôi. Nhưng lần hợp tác này có thể khiến đôi bên cùng có lợi, chẳng có gì không tốt cả."
"Anh biết là..."
Bạch Tiêu Tiêu chưa nói hết câu đã bị Lạc Hạo Phong cắt ngang: "Tôi biết, công ty các em và công ty họ cũng có hợp tác."
"Ồ."
Bạch Tiêu Tiêu bóc xong hạt dưa cuối cùng trên tay, trước mắt liền có một bàn tay to lớn vươn tới.
Nhìn những ngón tay thon dài đốt xương rõ ràng, lòng bàn tay với những đường vân rõ nét đó, lần này Bạch Tiêu Tiêu không còn tự nhiên đưa hết hạt dưa đã bóc cho hắn nữa.
Lạc Hạo Phong như một đứa trẻ, giữa đôi mày anh tuấn lập tức nở rộ nụ cười mê hoặc: "Đợi họ bước ra, số hạt dưa trong đĩa này chắc cũng bóc hết rồi. Tiêu Tiêu, trước kia tôi không hề biết tốc độ bóc hạt dưa của em có thể nhanh đến vậy."
Bạch Tiêu Tiêu đang định vươn tay lấy hạt dưa trong đĩa.
Nghe thấy lời Lạc Hạo Phong, động tác của nàng chợt khựng lại.
Trong đầu hiện lên cảnh tượng khi ở đất nước D, những đêm cô độc một mình, ngồi trong phòng khách, chán nản bóc hạt dưa.
Tốc độ bóc hạt dưa của nàng chính là được nâng cao như thế đấy.
Nàng cười che giấu, không nhìn Lạc Hạo Phong, chỉ bốc thêm một nắm hạt dưa, vừa bóc vừa thản nhiên nói: "Bóc nhiều rồi thì thành thạo thôi."