“Sao có thể chứ, tôi còn muốn sinh một đứa con gái, để sau này Tử Dịch làm con rể của tôi nữa.”
Lạc Hạo Phong cười tủm tỉm nhìn Tử Dịch.
Đối với nhóc con này, anh ta cũng rất yêu thích.
An Lâm và Đàm Mục muốn để con gái của họ đính hôn với Tử Dịch thì còn có lý do, dù sao thì con gái của họ cũng sắp chào đời rồi.
Thế mà tên này, bạn gái mới quen được vài ngày, con gái ở đâu còn chưa biết.
Vậy mà cũng nhắm vào Tử Dịch.
Mặc Tu Trần không cho là đúng, nói: “Được thôi, đợi khi nào cậu kết hôn sinh được con gái rồi hãy đến hỏi Tử Dịch xem nó có đồng ý hay không.”
“Nhưng cậu phải nhanh lên, con gái của An Lâm và Đàm Mục sắp chào đời rồi, con gái cậu mà đến muộn thì chẳng có lợi thế gì đâu.”
Ôn Nhiên cũng cười phụ họa theo.
Lạc Hạo Phong rất nghiêm túc hỏi Tử Dịch: “Tử Dịch, con có thích em gái trong bụng dì An Lâm không?”
“Vẫn chưa nhìn thấy ạ.”
Lời của Tử Dịch khiến Lạc Hạo Phong bật cười vui vẻ: “Vậy con đợi chú Lạc sinh một cô em gái cho con làm bạn gái được không?”
“Chú Lạc biết sinh con ạ?”
“Phụt!”
Ôn Nhiên không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Khóe miệng Lạc Hạo Phong lại giật giật: “Tử Dịch, chú Lạc không biết sinh con, nhưng vợ tương lai của chú Lạc sẽ sinh con mà. Con nhìn xem, chú Lạc đẹp trai hơn chú Đàm của con, con gái của chú chắc chắn cũng xinh đẹp hơn con gái của chú ấy.”
Còn có kiểu này nữa sao?
“Ba nói, vẻ đẹp tâm hồn mới là vẻ đẹp thực sự ạ.”
Một câu của Tử Dịch khiến Lạc Hạo Phong không biết nói gì cho phải.
Ôn Nhiên cười nói: “Anh đừng trêu Tử Dịch nữa, mau ăn sáng đi.”
“Không phải hôm nay cậu về thành phố B sao?”
Mặc Tu Trần nuốt miếng cháo trong miệng xuống, thản nhiên hỏi.
Lạc Hạo Phong cũng cầm đũa lên, gắp món dưa muối trong đĩa trước mặt cho vào miệng: “Ừm, chuyến bay lúc ba giờ rưỡi chiều.”
“Vậy buổi sáng cậu làm gì? Lát nữa đi cùng chúng tôi đến công ty đi, tối qua chưa gặp Đàm Mục, lát nữa đến công ty gặp một chút.”
“Được, tôi cũng định đến công ty với các cậu.”
“Đã vậy cậu chiều nay mới về, thì trưa nay mọi người cùng ăn một bữa cơm, tụ họp chút đi. Nhiên Nhiên, em có muốn gọi cả Bạch Tiêu Tiêu đi cùng không?”
Ánh mắt Ôn Nhiên khẽ động, còn chưa kịp mở lời, Lạc Hạo Phong đã từ chối: “Không cần đâu, trưa nay tôi có hẹn rồi.”
“Ồ?”
Mắt Mặc Tu Trần nheo lại, ánh nhìn sâu sắc nhìn Lạc Hạo Phong.
Lạc Hạo Phong cười ha ha: “Tối qua ở Ý Phẩm Hiên, tình cờ gặp Tiêu Tiêu và Mạnh Kha, tôi đã hẹn hai người họ, trưa nay mời họ ăn cơm.”
“Vậy được thôi, cậu đã hẹn họ rồi thì tôi cũng đỡ tốn một bữa.”
“Tu Trần, cậu đỡ tốn cơm không quan trọng, chỉ cần làm tốt việc là được.” Lạc Hạo Phong không nói rõ, nhưng anh ta biết Mặc Tu Trần hiểu ý mình.
---❊ ❖ ❊---
Chưa đến giờ tan làm, Mạnh Kha đã đến dưới tòa nhà công ty của Bạch Tiêu Tiêu đón cô.
“Anh lên trên trước đi, em còn chút việc chưa làm xong.”
Bạch Tiêu Tiêu liếc nhìn thời gian trên cổ tay, còn nửa tiếng nữa mới tan làm, Mạnh Kha cũng quá tích cực rồi.
Hai phút sau, Mạnh Kha đến văn phòng của cô.
“Hôm nay trời lạnh, anh sợ lát nữa lại mưa nên đến sớm một chút.”
Mạnh Kha giải thích xong, ngồi trên ghế sofa đợi Bạch Tiêu Tiêu, không hề làm phiền cô.
Đúng lúc này, điện thoại của anh đổ chuông.
Thấy Bạch Tiêu Tiêu đang tập trung làm việc, Mạnh Kha vội đứng dậy, bước đến bên cửa sổ bắt máy, khẽ hạ thấp giọng: “Alo.”
“...”
Không biết trong điện thoại nói gì, Bạch Tiêu Tiêu nghe thấy giọng Mạnh Kha mang theo một tia kinh ngạc.
Cô làm xong việc trong tay, đặt tài liệu lại chỗ cũ, Mạnh Kha cũng đã nghe xong điện thoại.
Bạch Tiêu Tiêu tắt máy tính, thu dọn đồ đạc rồi bước ra từ sau bàn làm việc, Mạnh Kha chủ động nói: “Vừa rồi là thư ký tổng giám đốc của Tập đoàn Hạo Thần gọi điện thoại.”
“Thư ký của Mặc Tu Trần sao?”
Trong mắt Bạch Tiêu Tiêu lóe lên một tia ngỡ ngàng.
Mạnh Kha mỉm cười, bước sang một bên, cầm lấy áo khoác của Bạch Tiêu Tiêu rồi quay lại khoác lên vai cô.
Bạch Tiêu Tiêu cười đáp lại, mặc áo khoác vào.
Hôm nay trời quá lạnh, cô không mặc đồ công sở mà mặc quần áo riêng của mình.
Khi đi làm chỉ cần cởi áo khoác ra, giờ mặc vào rất tiện.
“Cô ấy nói trong điện thoại, cuối tuần này Mặc tổng muốn đưa Mặc phu nhân cùng với nhân viên cấp cao của tập đoàn đi du lịch...”
“Vậy chẳng phải anh lại có mối làm ăn rồi sao? Mặc Tu Trần giàu lắm, anh không cần khách sáo với cậu ta đâu.”
Bạch Tiêu Tiêu nói xong lại bảo: “Nếu anh không nhắc chuyện này, em suýt chút nữa quên mất, mấy hôm trước ba em còn nói công ty chúng ta cũng phải cho nhân viên một chuyến phúc lợi du lịch, bảo em hỏi anh có lộ trình du lịch nào hay không đấy.”
“Thật sao?”
Mạnh Kha nhìn Bạch Tiêu Tiêu với nụ cười dịu dàng.
“Đúng vậy, lúc đó anh đang đi công tác xa nên em không nói với anh. Vừa rồi anh nói chuyến du lịch của các cấp cao công ty Nhiên Nhiên định vào cuối tuần này đúng không?”
“Ừm.”
Mạnh Kha mỉm cười gật đầu.
“Vậy chúng ta cũng định vào cuối tuần đi, em có thể đi cùng Nhiên Nhiên và mọi người rồi. Nhưng mà như vậy liệu có đông người quá không.”
Nghĩ đến điểm này, lông mày Bạch Tiêu Tiêu không khỏi nhíu lại.
“Nếu em đã xác định được ngày rồi, thì những việc còn lại cứ giao cho anh sắp xếp là được.”
Mạnh Kha rất sẵn lòng phục vụ Bạch Tiêu Tiêu, phục vụ toàn thể nhân viên công ty của cô.
“Để em gọi điện hỏi Nhiên Nhiên xem.”
“Vừa đi vừa gọi.” Mạnh Kha nói, tay đưa về phía eo Bạch Tiêu Tiêu.
Bạch Tiêu Tiêu không biết là vô tình hay cố ý, đưa tay lấy điện thoại né tránh hành động muốn ôm eo cô của Mạnh Kha.
“Em gọi ngay đây.”
Ra khỏi văn phòng, Mạnh Kha đóng cửa giúp Bạch Tiêu Tiêu, cùng cô sóng vai đi về phía thang máy.
Điện thoại không có người bắt máy.
Lên xe, Bạch Tiêu Tiêu không tin là không được, liền gọi lại lần nữa.
Lần này Ôn Nhiên nghe máy, Bạch Tiêu Tiêu oán trách trong điện thoại: “Nhiên Nhiên, vừa nãy cậu làm gì mà đến điện thoại của mình cũng không nghe, không phải là đang làm gì đó với Mặc Tu Trần trong văn phòng chứ?”
“Ở văn phòng thì đương nhiên là làm việc rồi, còn làm gì được nữa?”
Ôn Nhiên cười trả lời ở đầu dây bên kia.
“Mình vừa nghe nói công ty các cậu định đi du lịch?”
“Ừm, tin tức của cậu linh thông thật đấy, sáng nay Tu Trần mới bảo thư ký đi làm, cậu đã biết rồi.”
Bạch Tiêu Tiêu quay đầu nhìn Mạnh Kha bên cạnh, cười nói: “Đương nhiên rồi, chuyện của cậu mình lúc nào cũng quan tâm mà.”
“Đến lúc đó cậu cũng đi cùng đi, dù sao cũng là cuối tuần.”
“Mình cũng đang có ý đó, nhưng không phải mình đi một mình đâu, mà còn có nhân viên công ty mình đi cùng nữa.”
Đầu dây bên kia, Ôn Nhiên nghe nói Bạch Tiêu Tiêu cũng muốn đi, không khỏi ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Trần đang đứng cạnh mình, rồi lại nhìn Lạc Hạo Phong đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh.
“Công ty cậu cũng đi cùng thì liệu có thể chiết khấu được nhiều hơn không nhỉ?” Ôn Nhiên trêu chọc hỏi.
“Cái này chắc chắn rồi, mình sẽ bảo Mạnh Kha chiết khấu ưu đãi nhất cho các cậu.”
“Vậy tốt quá, đến lúc đó đi cùng nhau, tiện thể cậu giúp chúng mình trông con.”
Mặc Tu Trần dùng những ngón tay thon dài vuốt ve lọn tóc của Ôn Nhiên, rồi bước đến trước sofa ngồi xuống, hạ thấp giọng hỏi Lạc Hạo Phong: “Đến lúc đó cậu có đi không?”