Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 25017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1607 Có cần anh đi cùng em không?

❊ ❊ ❊

Mười mấy phút sau.

Mặc Tu Trần bưng một cốc sữa tới cho Ôn Nhiên uống xong mới lên giường, ôm cô vào lòng.

"Nhiên Nhiên, anh có chuyện muốn nói với em."

Mặc Tu Trần dùng ngón tay thon dài khẽ nâng lọn tóc mềm mại của Ôn Nhiên, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

Ôn Nhiên khẽ nhướng mày, nụ cười hiện lên trên mặt: "Chuyện gì ạ?"

"Tối nay Thời cục trưởng hỏi anh công ty chúng ta có đang tuyển dụng bộ phận hành chính không, ông ấy nói cháu gái ông ấy vừa từ nước ngoài về, hiện đang tìm việc."

Giọng điệu Mặc Tu Trần bình thản, nghe không ra là anh đã đồng ý hay chỉ tiện miệng nói thôi.

"Vậy anh có đồng ý không?"

"Anh chỉ bảo cháu gái ông ấy thứ Hai tuần sau đến ứng tuyển, chứ không hứa hẹn gì với ông ấy cả."

Mặc Tu Trần cong môi cười, Ôn Nhiên lườm anh một cái: "Anh đã nói chuyện này với em, chắc chắn là anh đã quyết định nhận cháu gái ông ấy rồi đúng không."

"Nhiên Nhiên, nếu em không đồng ý thì không nhận cô ta nữa."

Trước đây từng có thư ký khiến Ôn Nhiên không thoải mái, lần này Mặc Tu Trần đã rút kinh nghiệm, dù là con ông cháu cha cũng không dễ dàng đồng ý.

"Dù sao cũng không thể không nể mặt Thời cục trưởng, chỉ cần không phải là người dòm ngó chồng em thì em không có ý kiến gì cả."

Nói đến câu sau, đôi mắt trong trẻo của Ôn Nhiên thoáng hiện ý cười, ánh mắt lay động, quyến rũ mê người.

Nụ cười bên môi Mặc Tu Trần càng đậm hơn, có vẻ anh rất thích dáng vẻ ghen tuông này của Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, điểm này em cứ yên tâm, dù đàn ông cả thế giới có thay lòng thì anh cũng chỉ yêu một mình em."

Ôn Nhiên khẽ cười: "Vậy anh chính là người đàn ông tốt độc nhất vô nhị trên thế giới này rồi."

"Cảm ơn Nhiên Nhiên đã khen."

Mặc Tu Trần cười lớn, khiến Ôn Nhiên hờn dỗi: "Em cũng có chuyện muốn nói với anh."

"Ồ?"

Mặc Tu Trần ngừng cười, đôi mắt sâu thẳm dịu dàng nhìn cô.

Ôn Nhiên mím môi, khẽ nói: "Chiều nay lúc đón Mạt Mạt tan học, em đã nhận được điện thoại của Tiêu Tiêu, sáng mai cậu ấy đến thành phố G rồi."

"Tiêu Tiêu ngày mai về rồi sao?"

Trong mắt Mặc Tu Trần thoáng hiện sự kinh ngạc, anh thật sự không ngờ Bạch Tiêu Tiêu nói về là về thật.

Trước đó anh chưa từng nghe Ôn Nhiên nhắc tới.

"Anh cũng thấy ngạc nhiên đúng không, cậu ấy lên máy bay rồi mới gọi điện cho em, bảo ngày mai em đưa Mạt Mạt, Hinh Hinh và Tử Dịch đi đón cậu ấy."

Ôn Nhiên rất hài lòng với vẻ mặt kinh ngạc của Mặc Tu Trần.

"Có cần anh đi cùng em không?"

Bàn tay Mặc Tu Trần đang ôm vai cô siết nhẹ, giọng nói trầm thấp mang theo ba phần cười ý, hai phần cưng chiều vang lên bên tai cô.

"Nếu anh bận thì không cần cố ý dành thời gian đâu, nếu không bận thì đi cùng mẹ con em." Ôn Nhiên suy nghĩ một chút, cũng không cưỡng cầu.

Mặc Tu Trần cười ha ha: "Có chuyện gì quan trọng hơn việc đi cùng em và ba bảo bối nhỏ chứ, tất cả các xã giao cuối tuần này anh đều hủy hết. Vốn định hai ngày này sẽ dành thời gian ở bên em thật tốt."

Ôn Nhiên biết, là vì cô đang đến kỳ kinh nguyệt.

"Nhưng giờ xem ra, kế hoạch lại đổ bể rồi. Bạch Tiêu Tiêu vừa về, sau này lại có người tranh vợ với anh rồi."

Trước đây, mấy người bên cạnh cuối cùng cũng không tranh Nhiên Nhiên với anh nữa, chỉ trừ mấy đứa nhỏ không hiểu chuyện kia.

Mặc Tu Trần rất hài lòng với trạng thái hiện tại, anh và Nhiên Nhiên cùng đi làm, tan làm, cuối tuần thi thoảng còn có thể tận hưởng thế giới hai người.

Nhưng giờ Bạch Tiêu Tiêu vừa về, e là sau này Nhiên Nhiên không thể thường xuyên ở bên anh được nữa.

Có lẽ vì trước đây đã trải qua quá nhiều phong ba bão táp, Mặc Tu Trần đặc biệt trân trọng từng giây từng phút ở bên Nhiên Nhiên, trong mắt anh, đời người ngắn ngủi vài chục năm, chớp mắt đã già rồi.

Anh không nghĩ đến chuyện kiếp sau mới yêu nhau, chỉ muốn kiếp này được gắn bó thật tốt với Nhiên Nhiên, không lãng phí một giây một phút thời gian nào.

"Sẽ không đâu, Tiêu Tiêu về nước cũng không thể ngồi không được, dự là sau khi cậu ấy về lần này, Bạch thúc thúc sẽ nghỉ hưu, sau này công ty nhà họ Bạch phải dựa vào cậu ấy quản lý, cậu ấy bận lắm đấy."

Ôn Nhiên rúc mặt vào lòng Mặc Tu Trần, áp sát vào lồng ngực ấm áp vững chãi của anh, có thể nghe thấy từng nhịp đập trái tim anh.

Mặc Tu Trần cúi đầu, đôi môi mỏng hôn lên trán cô: "Đây là em nói đấy nhé, Nhiên Nhiên, không được vì Bạch Tiêu Tiêu vừa về mà em đi theo chiều cậu ta rồi ghẻ lạnh anh."

"Nếu em đi cùng Tiêu Tiêu, chẳng phải là ngay cả ba bảo bối cũng bị lạnh nhạt sao, đâu chỉ có mình anh." Ôn Nhiên ngẩng mặt, cười hì hì nhìn gương mặt tuấn tú đang lộ rõ vẻ ghen tuông của Mặc Tu Trần.

Mặc Tu Trần nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, đặt lên mặt mình: "Bạch Tiêu Tiêu đã nói rồi, bảo em đưa ba bảo bối nhỏ đi đón, cậu ta cực kỳ yêu quý con nuôi của mình, sao có thể để em lạnh nhạt với chúng được."

"Hì hì, cũng phải nhỉ, vậy làm sao bây giờ?" Ôn Nhiên tinh nghịch chớp mắt: "Hay là, em đặt lại cho cậu ấy tấm vé máy bay về nước D, để cậu ấy vừa xuống máy bay là bay ngược về luôn?"

"Đợi bận xong thời gian này, chúng ta đi nghỉ mát vài ngày ở nông thôn, dù sao Bạch Tiêu Tiêu cũng thích con nuôi của mình như vậy, đến lúc đó để cậu ta trông con." Trong mắt Mặc Tu Trần thoáng qua tia tính toán, cười như một con hồ ly.

Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật: "Được rồi, đợi bận xong thời gian này, chúng ta đi nghỉ mát." Cô nói xong liền ngáp một cái.

Mặc Tu Trần thấy vậy liền kết thúc cuộc trò chuyện: "Nhiên Nhiên, muộn rồi, ngủ thôi nào."

"Em đi vệ sinh cái đã rồi ngủ." Ôn Nhiên bò dậy, Mặc Tu Trần cúi người, mở ngăn kéo cạnh giường, lấy băng vệ sinh bên trong ra cho cô.

Ôn Nhiên nhận lấy, nói tiếng cảm ơn ông xã rồi chạy lon ton vào nhà vệ sinh.

Mặc Tu Trần cười cười, nghĩ đến điều gì đó, lại xuống giường, đi bộ đến cửa nhà vệ sinh đợi Ôn Nhiên.

Ôm lấy Ôn Nhiên, cho đến khi cô ngủ thiếp đi, Mặc Tu Trần mới đứng dậy xuống giường, đi vào thư phòng bên cạnh.

Đang do dự có nên báo tin Bạch Tiêu Tiêu về nước cho Lạc Hạo Phong biết hay không thì điện thoại anh chợt vang lên.

Nhìn thấy cuộc gọi đến, đôi mắt hẹp dài của Mặc Tu Trần nheo lại, dựa người vào lưng ghế, ngón tay dài ấn phím trả lời, lười biếng lên tiếng: "Alo!"

"Tu Trần, tôi không làm phiền chuyện tốt của cậu đấy chứ?" Trong điện thoại, giọng của Lạc Hạo Phong tỏ vẻ thận trọng, dường như thực sự sợ rằng mình gọi điện thoại không đúng lúc, làm hỏng chuyện tốt của anh rồi lại bị thù ghét.

Mặc Tu Trần bật cười: "Nếu làm phiền rồi, cậu có định cúp máy ngay không?"

"Tất nhiên là không rồi, muộn thế này rồi, cậu chắc chắn không nỡ để Nhiên Nhiên nhà cậu thức khuya đúng không, nên chắc chắn là sẽ không làm phiền rồi." Lạc Hạo Phong nói bằng giọng điệu tỏ vẻ rất hiểu Mặc Tu Trần.

"Chuyện gì, không phải gọi điện chỉ để nói nhảm chứ, tôi không có thời gian nửa đêm canh ba ngồi tán gẫu với cậu đâu."

Mặc Tu Trần lạnh nhạt hỏi, dù anh đang định gọi điện cho Lạc Hạo Phong, nhưng giờ là Lạc Hạo Phong gọi tới, cái tính kiêu ngạo của anh lại trỗi dậy.

"Vốn là có chuyện muốn nói với cậu, nhưng có vẻ tâm trạng cậu không tốt lắm, Tu Trần, cậu và Nhiên Nhiên cãi nhau à, hay là bị Nhiên Nhiên ghẻ lạnh rồi?"

Mặc Tu Trần cong môi cười: "Những chuyện cậu nghĩ đấy, vĩnh viễn không bao giờ xảy ra đâu."

"Đừng khẳng định chắc nịch thế, lỡ một ngày nào đó xuất hiện một người đàn ông đẹp trai hơn cậu, Nhiên Nhiên 'có mới nới cũ' bỏ rơi cậu thì sao."

"Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây." Mặc Tu Trần nhíu mày, tên này nửa đêm nửa hôm gọi điện đến là để gây khó chịu cho anh sao?

[DeepSeek dịch] ChuongId:1586
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.