Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 25017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1659 Phần thưởng một nụ hôn

❊ ❊ ❊

“Đã như vậy, vậy sau này cậu cũng đừng hỏi chuyện liên quan đến Bạch Tiêu Tiêu nữa.”

Lời của Mặc Tu Trần không phải là thương lượng.

Nghe vậy, gương mặt tuấn tú của Lạc Hạo Phong thoáng tái nhợt.

Lực đạo nắm điện thoại thít chặt từng chút một, “Tu Trần.”

Cậu gọi một tiếng, rồi lại ngừng lại.

Cách chiếc điện thoại, giọng điệu của Mặc Tu Trần trầm thấp, thấu ra một tia tuyệt tình khiến Lạc Hạo Phong khó chịu, “Cậu đã quyết định buông tay, lại còn có đối tượng hẹn hò, vậy thì hãy thử quên đi Bạch Tiêu Tiêu đi.”

Trong điện thoại lại là một trận trầm mặc.

Đáy mắt Lạc Hạo Phong thoáng qua một tia trầm thống, tầm mắt dừng lại ở hòn non bộ dưới lầu.

Qua hồi lâu, cậu mới thấp giọng nói: “Đợi cô ấy kết hôn, tớ sẽ quên cô ấy.”

Đợi cô kết hôn, xác định cô thật sự hạnh phúc sau đó, cậu nhất định sẽ nỗ lực để bản thân buông bỏ.

Cho dù là vì Tiêu Tiêu, hay vì chính bản thân cậu, nếu như thật sự phải mỗi người một ngả, quên đi nhau, đó là kết cục tốt nhất.

Đầu dây bên kia, Mặc Tu Trần không phải không nghe ra sự giằng xé thống khổ trong giọng điệu của Lạc Hạo Phong, nhưng vì hạnh phúc của người anh em tốt, anh không thể an ủi.

Càng không thể tiếp tục ủng hộ cậu ta thích Bạch Tiêu Tiêu nữa.

Mấy ngày trước, cuộc gặp mặt giữa Lạc Hạo Phong và Bạch mẫu, Mặc Tu Trần đều biết.

Nếu như bọn họ không ở bên nhau, nếu Bạch Tiêu Tiêu thật sự gả cho Mạnh Kha.

Mặc Tu Trần cảm thấy, Lạc Hạo Phong chỉ có thể quên đi Bạch Tiêu Tiêu mới có thể có được hạnh phúc.

“Tu Trần, anh đang nghĩ gì thế?”

Không biết từ lúc nào, giọng nói của Ôn Nhiên vang lên bên tai, Mặc Tu Trần đang chìm trong suy tư quay người lại, nhìn cô đang đi từ phía cầu thang tới.

Đôi mày mắt cô nhiễm ba phần nghi hoặc, hai phần quan tâm.

Mặc Tu Trần thu liễm tâm tư, bàn tay lớn vươn ra, kéo cô vào lòng.

Ôn Nhiên hơi sững sờ.

Mặc kệ anh ôm mình vào lòng, khuôn mặt khẽ áp lên lồng ngực anh.

Lúc cô mới lên lầu, nghe thấy anh hình như đang gọi điện thoại với Lạc Hạo Phong, nhưng không biết đã nói những gì.

Lúc này, Mặc Tu Trần không nói chuyện, Ôn Nhiên lại có thể cảm nhận được tâm trạng của anh đang chùng xuống.

“Nhiên Nhiên.”

Bên tai, giọng nói trầm thấp khàn khàn của Mặc Tu Trần khẽ vang lên, kèm theo hơi thở nam tính ấm nóng, khiến tim cô khẽ đập.

Ngước mắt, đôi mắt trong veo như nước vọng vào trong đôi mắt sâu thẳm như đầm của anh, Ôn Nhiên khẽ cười, hai tay ôm lấy eo anh.

“Tu Trần, Lạc Hạo Phong nhất định sẽ hạnh phúc.”

Lời của Ôn Nhiên vừa thốt ra, ánh mắt Mặc Tu Trần động đậy.

Bên môi, vô thức cong lên một độ cong đẹp mắt.

Anh không nói, Nhiên Nhiên vẫn biết.

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhiễm một tia ấm áp, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, “Nhiên Nhiên, anh vừa mới nói với A Phong rồi.”

“Nói gì ạ?”

Ôn Nhiên mỉm cười nhìn anh.

Mặc Tu Trần nhếch môi cười cười, “Anh bảo với cậu ấy, đã có đối tượng hẹn hò rồi thì hãy quên Tiêu Tiêu đi.”

“Ừm, anh làm không sai, bọn họ nếu không thể ở bên nhau, quên đi đối phương mới có thể mỗi người một hạnh phúc.”

Ôn Nhiên cho Mặc Tu Trần lời khẳng định.

“Nhiên Nhiên, anh hiện tại cảm thấy, ông trời đối với anh vẫn rất tốt. Tuy chúng ta cũng trải qua rất nhiều, nhưng hiện tại, chúng ta hạnh phúc.”

Ôn Nhiên khẽ ôm lại anh.

Vùi mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của anh.

Cô rất cảm kích ông trời đã cho cô gặp được Tu Trần.

Để cho bọn họ yêu thương nhau, bất kể từng trải qua bao nhiêu khó khăn, như bây giờ cô và Tu Trần nương tựa vào nhau, còn có ba đứa bảo bảo thông minh đáng yêu, vậy là đáng giá rồi.

“Cho nên, chúng ta nhất định phải mãi mãi hạnh phúc như thế này.”

“Tiêu Tiêu đi rồi sao?”

Bàn tay lớn của Mặc Tu Trần dịu dàng vuốt ve lọn tóc của Ôn Nhiên, nâng khuôn mặt cô lên, khẽ giọng hỏi.

“Đi rồi, là Lý Thi Dao gọi điện thoại, bảo cô ấy cùng đi đón Mạnh Kha.”

Ôn Nhiên nắm lấy bàn tay lớn của Mặc Tu Trần, mười ngón đan xen với anh.

So sánh ngón tay của hai người, một trắng nõn như hành tây, một ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Cô nhìn, nhịn không được liền cười.

“Cười cái gì?”

“Em càng nhìn càng thấy ngón tay mình giống như những ngọn cỏ mọc ra từ kẽ đá.” Ôn Nhiên cười đến đôi mắt cong cong.

Mặc Tu Trần nhíu mày suy tư hai giây, như có điều suy nghĩ nói: “Còn thật sự giống, nhưng mà, đây chẳng phải nói lên em gầy rồi sao, từ bây giờ bắt đầu, nhất định mỗi ngày phải ăn thịt.”

Ôn Nhiên bĩu môi: “Em không có gầy.”

“Bắt đầu từ trưa hôm nay, nhất định phải ăn thịt.”

“Cũng không phải cứ ăn thịt là có thể béo lên được.”

“Nhưng em không ăn sẽ bị dinh dưỡng không đầy đủ, càng không thể béo lên.” Mặc Tu Trần nhíu mày, cố gắng dùng uy quyền của mình để cưỡng ép người phụ nữ trong lòng.

“Em gầy, không liên quan đến việc có ăn thịt hay không, là do anh làm em gầy đấy.” Ôn Nhiên chớp chớp mắt, có chút buồn bực.

“Nhiên Nhiên, sao anh lại làm em gầy được?”

Mặc Tu Trần buồn cười nhìn Ôn Nhiên.

“Đương nhiên, anh thay vì bắt em ăn thịt, không bằng từ hôm nay bắt đầu, cho em nghỉ một tháng, tháng này, anh đi ngủ phòng khách đi.”

Mặc Tu Trần bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Hóa ra, Nhiên Nhiên ám chỉ chính là đời sống vợ chồng của bọn họ, đáy mắt anh thoáng qua một tia cười ý, đột nhiên cúi người, bế ngang cô lên.

“Á, Tu Trần, anh làm gì đấy?”

Mặc Tu Trần không nói lời nào, bế cô đi vào phòng ngủ, sải bước đi tới trước giường, lúc đặt cô lên giường cũng đồng thời đè thân hình cao lớn của mình lên người cô.

“Tu Trần, đừng nghịch, bọn trẻ vẫn còn ở dưới lầu đấy.”

“Vậy em thu hồi lời vừa nói, anh sẽ buông em ra.” Ánh mắt Mặc Tu Trần quét qua sự đầy đặn cao vút của cô, dưới sự nhuận sắc của anh, Nhiên Nhiên của anh ngày một xinh đẹp, ngày một quyến rũ, mê người.

Cũng vì như vậy, anh mới mỗi đêm đều không khống chế được muốn cô.

“Buông em ra.”

Ôn Nhiên không chịu đầu hàng, mà là giãy giụa muốn ngồi dậy.

Mắt Mặc Tu Trần nheo lại, trực tiếp dùng hành động để uy hiếp, khi bàn tay lớn của anh luồn vào trong áo cô, thuần thục đi đến trước ngực cô, Ôn Nhiên sợ hãi vội vàng đầu hàng: “Được được, em thu hồi lời vừa nói.”

“Thế này còn tạm được, thưởng cho em một nụ hôn.”

Mặc Tu Trần hài lòng nhếch môi cười, cúi người, đôi môi mỏng hôn lên bờ môi mềm mại của cô…

---❊ ❖ ❊---

“Chị Tiêu Tiêu, cảm ơn chị đã đến đón em.”

Bạch Tiêu Tiêu mỉm cười, nói với Lý Thi Dao: “Lên xe đi.”

Lý Thi Dao kéo cửa xe ghế phụ lái lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa nói: “Chị Tiêu Tiêu, biểu ca em vốn không cho em nói cho chị biết mấy giờ hôm nay anh ấy về, nhưng em nghĩ, nếu chị Tiêu Tiêu chị ra sân bay, biểu ca nhất định sẽ rất vui.”

“Hôm đó tối đó chị hỏi, cậu ấy không nói với chị.”

Bạch Tiêu Tiêu thấy cô thắt xong dây an toàn, liền khởi động xe lên đường.

“Chị Tiêu Tiêu, chuyện em không đến bệnh viện hôm đó, chị đừng nói với biểu ca em đấy nhé.”

Sau khi xe chạy được một đoạn đường, Lý Thi Dao như nghĩ tới cái gì, lại đột nhiên nói thêm một câu.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn cô qua gương chiếu hậu, bên môi hiện lên một nụ cười: “Được.”

Xem ra, lát nữa cô phải nói chuyện với Mạnh Kha chút mới được.

Đêm đó, lại quên nhắc nhở Mạnh Kha, không biết tên đó lát nữa có trách cứ Lý Thi Dao không.

“Chị Tiêu Tiêu, chị thật tốt, bảo sao biểu ca em cứ khăng khăng không lấy chị, đối với mấy người phụ nữ thích anh ấy ở công ty du lịch của chúng em đều không thèm liếc mắt…”

Lời nịnh hót của Lý Thi Dao chưa nói hết, đột nhiên dừng miệng, còn dùng tay che miệng mình lại, giống như đã nói hớ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1659
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.