Khiên tháp giơ lên, dùng sức đẩy mạnh về phía trước, đem hai tên Trọng tài quan sinh sống đẩy ra khỏi chiến hào. Ánh mắt Lôi Âu bừng sáng, phun ra hai luồng ngọn lửa màu bích lục như thực chất. Thanh đại kiếm nơi tay phải quét ngang, mang theo một vệt lục mang thê lương lướt qua eo của Trọng tài quan. Khi hào quang tựa như dải lụa xanh vẫn còn lưu lại trong không khí hồi lâu chưa tan, thân thể của những Trọng tài quan đã bị lệch vị trí, vết rách chỗ cắt phẳng lì như gương, thậm chí ngay cả một giọt máu cũng không văng ra.
Hai tên binh khí cao giai cứ như vậy bị phân thây, nhưng Lôi Âu không hề có chút vui mừng nào. Hắn thở dốc, khó nhọc xoay cổ nhìn ra bốn phía.
Nơi ánh mắt quét qua, khắp nơi là đất cháy.
Chiến tranh kéo dài từ ban ngày đến tận chạng vạng, tiếng pháo từ lúc ầm ầm như sấm rền ban đầu, đến bây giờ chỉ còn lác đác vài tiếng. Lôi Âu hiểu rất rõ, đạn pháo, thậm chí các loại đạn dược khác cũng đã dùng gần hết. Vốn dĩ số lượng đạn dược dự trữ trong thành phố cũng không nhiều, có thể chống đỡ tới bây giờ là nhờ vào công lao của các tham mưu tác chiến không ngừng tính toán dữ liệu, điều chỉnh chiến lược.
Thế nhưng dù vậy, Lôi Âu vẫn tổn thất hơn một nửa binh sĩ, trận địa phòng ngự cũng chỉ còn lại một phần ba. Vấn đề nghiêm trọng nhất là hiện tại, số Năng lực giả còn lại dưới tay hắn chỉ có ba người! Còn về phía địch quân, Hắc sắc quân đoàn cũng đã tổn thất hơn một nửa binh khí cao giai, Vệ sĩ thì còn lại khoảng ba ngàn. Nhìn qua thì có vẻ binh lực vẫn duy trì sự cân bằng, nhưng thực tế hoàn toàn không phải như vậy.
Binh sĩ loài người sẽ biết mệt, biết bị thương. Từ lúc khai chiến đến nay, chiến hỏa chưa từng ngơi nghỉ, trong mắt những binh sĩ còn sống sót đã tràn ngập sự mệt mỏi, sĩ khí càng tụt xuống đáy vực. Trước đó đã phái vài đội binh sĩ đi đột phá vòng vây, nhưng đều bị sinh vật binh khí ngăn lại. Đột phá vô vọng, trạm tiếp sóng thông tin lại không thể sửa chữa kịp thời, thành phố như cô đảo giữa biển, cô độc không nơi nương tựa, mỗi người đều không nhìn thấy hy vọng sống, thì còn bàn gì đến sĩ khí.
Ngay cả bản thân Lôi Âu cũng không biết giây tiếp theo mình còn có thể vung nổi kiếm và khiên trên tay hay không. Bây giờ, chúng nặng nề như hai khối sắt lớn. Còn về năng lượng, cũng đã chẳng còn lại bao nhiêu, dù rằng cường giả cấp mười có thể thông qua Không năng thạch để hấp thụ năng lượng không gian mà bổ sung, nhưng trong những cuộc chiến gần như không có khoảng nghỉ như thế này, năng lượng của Lôi Âu hồi phục chậm chạp, cơ bản là không đủ bù cho mức tiêu hao.
Cứ tiếp tục thế này, liệu có thể thủ được đến khi màn đêm buông xuống hay không còn là một vấn đề.
Chẳng lẽ thật sự không còn hy vọng nữa sao?
Lôi Âu không nhịn được ngửa mặt thở dài, đột nhiên, khóe mắt hắn bắt được một chấm đen.
Một chấm đen nằm dưới đám mây phóng xạ, chấm đen đó nhanh chóng phóng to. Thị lực của Lôi Âu hơn người, khi chấm đen còn cách xa hơn ba trăm mét, hắn đã nhìn rõ đó là một con quái vật hình người mọc cánh dơi. Loại quái vật hình người này toàn thân bao phủ vảy, có khí diễm bốc lên từ khe hở của lớp vảy, khi còn trên không trung, quái vật chụm hai tay rồi đẩy ra. Một quả cầu lửa màu vàng lờ mờ đã ầm ầm giáng xuống, ánh mắt Lôi Âu rơi vào quả cầu lửa, lập tức cảm nhận được bên trong chứa đựng năng lượng mang tính hủy diệt!
Binh chủng sinh vật mới? Lôi Âu tâm trầm xuống, cho đến bây giờ, sinh vật quân đoàn vẫn chưa xuất hiện đơn vị không quân. Nếu chúng sở hữu ưu thế làm chủ bầu trời, vậy trận chiến này căn bản không cần đánh nữa. Trong lúc thiếu thốn đạn dược, Năng lực giả còn lại chẳng bao nhiêu như hiện tại, Lôi Âu thật sự không còn thủ đoạn nào để phản chế các cuộc tập kích từ trên không.
Thế nhưng đoàn cầu lửa màu vàng lờ mờ kia lại không rơi xuống phía quân thủ thành của Lôi Âu, mà nện thẳng vào trận địa của sinh vật binh khí. Quả cầu lửa rơi xuống đất lập tức nổ tung, tạo thành một màn lửa dính nhớp, bán kính uy lực của màn lửa đạt tới hai mươi mét. Những Vệ sĩ đứng trong màn lửa toàn thân bốc cháy, lớp giáp trên người và thân thể rất nhanh tan chảy trong ngọn lửa. Chỉ có Trọng tài quan và Hắc diễm đốc sát mới có thể áp chế ngọn lửa trên người để trốn thoát khỏi biển lửa, nhưng xung kích từ vụ nổ của quả cầu lửa vẫn khiến chúng bị thương không nhẹ.
Gió nổi lên rồi.
Trên bầu trời thậm chí vang lên tiếng gió rít sắc nhọn, Lôi Âu ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đám mây đen kịt hạ xuống. Đám mây đen kia, vậy mà được cấu thành từ hàng trăm con quái vật người dơi tương tự. Tiếp đó, bầu trời giáng xuống cơn mưa lửa, từng đoàn cầu lửa màu vàng lờ mờ oanh tạc khắp nơi, rơi rải rác trên trận địa của sinh vật binh khí. Từng mảng màn lửa trải ra, trong lúc đêm đen dần sâu thẳm này, những dải lửa liên miên đã chiếu sáng toàn bộ chiến trường.
"Đây là... cái gì?" Lôi Âu kinh ngạc nói.
Một Năng lực giả Đọa thiên sứ bên cạnh nói: "Dù là gì đi nữa, chúng ta hình như được cứu rồi, đại nhân."
Tiếng gió trên bầu trời càng lúc càng lớn, cuối cùng hình thành một âm thanh gầm rú như máy bay ném bom bay là là mặt đất. Rõ ràng bầu trời trống không, nhưng lại xuất hiện uy áp cực kỳ khủng bố, tiếp đó những đốm huỳnh quang sáng lên, gần như khiến người ta tưởng rằng mây phóng xạ đã tan đi, bầu trời đêm lại tái hiện dải ngân hà của thời đại cũ. Tất nhiên, mây phóng xạ vẫn bao phủ bầu trời, còn những ánh sao kia chính là từng đạo chùm tia năng lượng giáng xuống từ không trung!
Hàng ngàn chùm tia sáng gần như bao phủ toàn bộ chiến trường, khi cơn mưa ánh sáng đầy trời rơi xuống mặt đất. Trong mắt Lôi Âu chỉ toàn là những vụ nổ kinh người và ánh sáng trắng chói lòa, sau một đợt oanh tạc, Hắc sắc quân đoàn đã tử thương gần hết, lúc này, giữa không trung xuất hiện một mảng lớn những bóng mờ vặn vẹo. Khi bóng mờ ổn định lại, Lôi Âu mới nhìn rõ đó là một đàn côn trùng bay màu bạc với số lượng nhiều đến mức khiến người ta tê dại da đầu.
Những con côn trùng bay này lại hướng về phía sinh vật binh khí còn sót lại mà oanh tạc một trận điên cuồng, bề mặt sơn lĩnh như thể bị cày qua một lượt, không biết bao nhiêu tấn bùn đất cứ thế biến mất dưới những chùm tia sáng đầy trời. Lôi Âu chỉ biết rằng sau đợt oanh tạc này, khí tức của sinh vật binh khí đã bị quét sạch, chỉ còn sót lại lác đác vài con binh khí cao giai trốn thoát vào rừng núi đằng xa.
Nhìn hai loại sinh vật với hình thái khác nhau trên bầu trời, trong miệng Lôi Âu thấy đắng chát. Bản thân mình liều mạng đánh sống đánh chết suốt nửa ngày trời, Hắc sắc quân đoàn lại hoàn toàn biến mất chỉ sau vài đợt tấn công của những sinh vật này. Tất nhiên, không thể phủ nhận rằng số lượng của những sinh vật trên bầu trời này quả thật là nhiều hơn một chút. Nếu chúng tấn công thành phố, e rằng Lôi Âu ngay cả 10 phút cũng không cầm cự nổi.
Thế nhưng những thứ này từ đâu tới? Là viện binh? Hay là kẻ địch mới? Những vấn đề này Lôi Âu hoàn toàn không biết gì, khi hắn đang thận trọng quan sát những vị khách từ trên trời rơi xuống này, lại nghe thấy binh sĩ trên tường thành hét lớn: "Viện binh, viện binh của chúng ta đến rồi."
Khi nhìn thấy Zero, Lôi Âu mới biết viện binh của mình đã sớm đến rồi. Những con côn trùng bay và người dơi kịp thời cắt ngang chiến trường, oanh tạc một trận điên cuồng vào đám sinh vật binh khí chính là một trong những viện binh. Ngoài ra, còn có một nhóm khoảng gần một trăm tên cự nhân màu đỏ. Những cự nhân này, cùng với đám người dơi đó đều tản ra uy thế bức người, mà vô số côn trùng bay màu bạc kia vì số lượng kinh người, khí thế mà chúng tản ra khi ở cùng nhau còn mạnh hơn cả cự nhân và người dơi rất nhiều.
Điều mà Lôi Âu không biết là, đây còn chưa phải là tất cả sinh vật binh khí của Zero. Còn nhiều sinh vật binh khí hơn đang ở phía sau, dưới lệnh của An Sula tiến vào rừng núi, để tránh gây hoảng loạn cho loài người ở sơn lĩnh Lam Quang. Chỉ vì biết chiến sự ở sơn lĩnh đang nguy cấp, Zero để cho Mobirek sở hữu ưu thế không trung cùng với côn trùng bay Garcia đi trước một bước, từ đó kịp thời hóa giải uy hiếp của Hắc sắc quân đoàn.
Đằng sau Zero là một con rồng dài kéo dài không biết bao nhiêu cây số. Con rồng dài được tạo thành từ hơn ba vạn dị tộc chiến sĩ, cùng với quân đội hai vạn người của thành phố Thự Quang. Tổng cộng năm vạn quân đội quả thực không nhiều, nhưng đã giải quyết được cơn khẩn cấp thiếu hụt binh sĩ của sơn lĩnh Lam Quang. Quan trọng hơn, Zero còn kéo từ Phượng Hoàng thành tới một loạt vật tư, điều này đối với Lôi Âu mà nói không nghi ngờ gì là một tin vui kinh thiên động địa.
Quân đội lần lượt tiến vào thành phố, đội công binh của thành phố Thự Quang hỗ trợ sửa chữa khẩn cấp trạm tiếp sóng thông tin, dị tộc chiến sĩ thì thay thế vị trí của binh sĩ Nghị hội đã mệt mỏi cả ngày, gánh vác công việc phòng ngự thành phố, cũng như dọn dẹp chiến trường. Chiến trường giữa các dãy núi phía Bắc, hài cốt của sinh vật binh khí tử trận đang được côn trùng bay Garcia vận chuyển đi. Nơi sâu trong rừng núi, những cái xác này sẽ trở thành thức ăn, quân đoàn dưới lòng đất của Zero sẽ khiến chúng biến mất không dấu vết.
Trong liên lạc với quân đoàn, ba chấm xám đại diện cho Mẫu sào đã chuyển sang màu xanh biếc, điều đó đại diện cho việc chúng đã thăng cấp lên giai đoạn trung cấp. An Sula dự định để Mẫu sào dừng chân tại rừng núi, tận dụng môi trường và một số lượng binh khí nhất định làm phòng vệ, để Mẫu sào bắt đầu sản xuất binh chủng mới. Binh chủng mới có hai loại, một là Trí giả, có cái đầu to lớn trơn bóng, mọc hai đôi vây bên, kéo theo một cái đuôi dài trong suốt phía trước, hình dáng như con nòng nọc khổng lồ. Loại còn lại là Khôi An kỵ sĩ phối hợp cùng Tích long, có thể điều khiển loại thằn lằn lớn này.
Trí giả không phải là binh khí chiến đấu, nó càng giống như trí não của quân đoàn hơn. Chúng có thể chia sẻ rất nhiều công việc của An Sula, tiến hành tính toán dữ liệu, diễn giải chiến thuật và chỉ huy binh khí. Sự xuất hiện của Trí giả, mạng lưới chỉ huy của quân đoàn dưới lòng đất sẽ có được sự tinh lọc hơn nữa, An Sula có thể dựa vào một số lượng Trí giả nhất định để tiến hành kiểm soát tinh vi hơn đối với quân đoàn.
Còn về Khôi An kỵ sĩ, thì hoàn toàn là binh khí xuất hiện nhằm nâng cao sức chiến đấu tổng thể của quân đoàn. Loại binh khí hình người này chỉ cao 165cm, giáp sinh vật tự nhiên có thể chống đỡ đạn súng trường. Nhưng phòng ngự không phải là thế mạnh của Khôi An kỵ sĩ, ưu thế của nó nằm ở việc cường hóa sức mạnh đạt khoảng cấp năm. Điều này giúp Khôi An kỵ sĩ có thể vung thanh đại kiếm nặng hơn một tấn, hoặc ném ra Bạo viêm long thương do chính năng lượng của bản thân ngưng tụ thành.
Khôi An kỵ sĩ có thể lấy Mễ Cơ Nạp Tích long làm thú cưỡi, thể hình hơi nhỏ và giáp sinh vật có khả năng phòng ngự không xuất sắc, tất cả đều là để giảm bớt trọng lượng của chính Khôi An kỵ sĩ, khiến nó được kiểm soát trong phạm vi mà Tích long có thể gánh vác được. Khi tốc độ của Tích long và sức mạnh của Khôi An kỵ sĩ phối hợp với nhau, lực xung kích của chúng sẽ là vô song. Huống hồ Tích long vốn dĩ được thiết kế ra để làm thú cưỡi cho loại binh khí này, trong tình huống cần thiết, Khôi An kỵ sĩ còn có thể rút năng lượng của chính Tích long, để tiến hành một lần bộc phát tấn công vượt mức.
Phương án của hai loại binh khí này sớm đã được An Sula đệ trình lên Zero xác nhận ngay khi đang trên đường tới đây. Bây giờ, chính là lúc đưa phương án vào hành động.
Trong trung tâm chỉ huy của tòa nhà Uất Kim Hương, Zero giới thiệu Ba Kim, Vi Cách và các trưởng lão khác cho Lôi Âu, sau đó trực tiếp hỏi: "Tình hình hiện tại thế nào?"
"Không lý tưởng lắm." Lôi Âu cho người hiển thị năm khu vực chiến đấu tiền tuyến trên màn hình lớn, nói: "Giống như các anh đang thấy, Douglas và đám tạp nham màu đen đó hiện đang giao thủ tại mấy khu vực này. Mặc dù đối phương đã không thể tiếp tục tăng viện binh, nhưng số lượng gốc của chúng cũng không ít, Douglas chỉ có thể dựa vào việc vận dụng nhiều loại chiến thuật để đánh ngang tay với chúng. Nhưng dù vậy, chúng vẫn có thể phân binh tập kích trận địa phía sau của chúng ta và suýt chút nữa là thành công."
"Các anh có thể tưởng tượng, một khi nơi này bị chiếm đóng. Douglas và bọn họ mất tiếp tế, đến lúc đó đám khốn kiếp này chỉ cần kẹp công từ trước và sau, e rằng số người có thể trốn thoát sẽ không nhiều." Lôi Âu dừng một chút, nói: "May mà, các anh đến kịp lúc."
Zero gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi, trạm tiếp sóng thông tin chắc ngày mai là có thể sửa chữa xong. Chúng ta nghỉ ngơi một đêm ở đây, ngày mai sẽ rời đi. Anh thông báo cho Douglas và bọn họ, nghĩ cách thu gom quân đoàn của Phổ La Hưu Tư lại, chúng ta sẽ vòng ra phía sau lưng chúng, cùng Douglas làm một cú kẹp công trước sau."
"Cứ làm vậy đi, các chiến sĩ tiền tuyến đều đang nén một hơi, chỉ chờ để có một trận phản công toàn diện đây. Lần này, họ có thể được như ý nguyện rồi." Lôi Âu cười nói.
Một đêm không nói gì.
Trước khi ánh bình minh ló dạng, quân đội đã lên đường rời khỏi sơn lĩnh Lam Quang. Zero và bọn họ không đi dọc theo đường cao tốc bờ biển về phía Bắc, mà theo bản đồ lộ trình do Lôi Âu cung cấp tiến vào vùng rừng rậm. Trước đó, ba Mẫu sào đã ở lại, sau khi An Sula để lại một số lượng thủ vệ nhất định cho chúng, quân đoàn dưới lòng đất liền khai quân rời đi. Chúng nhanh hơn liên quân của Zero một bước, trực tiếp khai phá ra một con đường giữa rừng núi.
Đại quân tổng cộng hơn ba mươi vạn người cứ thế hùng hổ tiến lên theo bản đồ lộ trình của Lôi Âu, côn trùng bay Garcia với đặc tính tàng hình của mình, không thể chối từ trở thành quân tiền trạm của đại quân. Chúng giám sát mọi động tĩnh trong phạm vi hơn trăm cây số vuông, để đảm bảo phía địch sẽ không phát hiện ra sự tồn tại của đội quân này. Nếu không có gì bất ngờ, Zero và mọi người sẽ đến hậu phương của quân địch vào sáng sớm ngày mai, đến lúc đó có thể cùng Douglas tiến công Hắc sắc quân đoàn.
Tất nhiên, tiền đề là Douglas và bọn họ phải thu gom Hắc sắc quân đoàn lại tập trung, mới có thể đánh tan trong một lần.
Trạm tiếp sóng thông tin của sơn lĩnh Lam Quang đã được sửa chữa xong vào buổi sáng, Lôi Âu lập tức gửi tin tức này đi. Khi nhận được tin tức này, Douglas đang ở trong một cái lều trại không mấy nổi bật. Ông vừa chém giết suốt đêm trở về, đang ngồi để quân y xử lý vết thương trên người. Tham mưu nhận được truyền tin từ sơn lĩnh Lam Quang, lập tức báo tin này cho ông.
Douglas nghe xong, cười ha hả: "Thằng nhóc Zero này, trở về thật đúng lúc. Rất tốt, chúng ta nhịn cơn giận này lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể xả một trận cho đã đời. Đi, gọi Thor và Hart, hai thằng nhóc đó tới đây."
Lôi thần Thor và trưởng tử của nhà Augustus hiện nay đều là cánh tay trái phải của Douglas, hai người này mỗi người một vẻ. Người trước dũng mãnh không gì cản nổi, là mãnh tướng của ba quân; người sau cẩn trọng nghiêm ngặt, phòng tuyến do Hart bố trí gần như kín kẽ không lọt một giọt nước. Hai người trước kia đánh nhau sống chết, giờ phối hợp với nhau, một người giỏi tấn công, một người giỏi phòng thủ, phối hợp ăn ý không chút sơ hở.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của Douglas, không lâu sau, Thor và Hart vén lều đi vào. Douglas đuổi quân y ra ngoài, mở bản đồ trên một chiếc bàn dài trong lều, rồi thuật lại tin tức truyền đến từ sơn lĩnh Lam Quang, sau đó nói: "Hai cậu thấy sao? Lão già Lôi Âu đó nói, đại quân của Zero đại khái sẽ đến trước khi trời tối, nên thời gian của chúng ta không nhiều."
"Việc này có gì mà phải nghĩ, chúng ta huy động toàn quân, lùa đám bò sát màu đen đó về một chỗ, rồi phối hợp với Zero, quyết một trận tử chiến với chúng không phải là xong sao?" Thor nhìn hai người nói.
Hart mỉm cười nhẹ, nói: "Đánh với chúng nhiều ngày như vậy, chẳng lẽ anh vẫn chưa hiểu sao. Những thứ đó không phải đồ ngốc, chúng đã có thể phân binh đi tập kích sơn lĩnh Lam Quang, chính là muốn chặn đường lui của chúng ta. Anh cho rằng đám làm được điều này, khi thấy chúng ta tiến công toàn diện sẽ không nghi ngờ? Hơn nữa, anh muốn lùa chúng về đâu? Chúng ta còn cần một địa điểm quyết chiến, nơi này môi trường không được quá thoáng. Một khi thoáng, đám bò sát này rất khó kiểm soát... quan trọng nhất là, chúng ta phải làm thế nào để thu gom chúng lại. Đừng quên, xét về binh lực, chúng ta đang ở thế yếu."
"Thằng cha lải nhải, đã vậy thì cậu tự nghĩ cách đi." Thor không chịu trách nhiệm đá vấn đề sang cho Hart.
Hart nhìn Douglas nói: "Tôi thật không biết, trước kia sao mình lại có thể chịu đựng thằng ngốc này lâu như vậy."
Douglas cười nói: "Bởi vì nó vẫn còn một chút may mắn, đồng thời, cũng chưa đến mức quá ngốc."
Hart nhún nhún vai, rồi ánh mắt rơi trên bản đồ, ngón tay không ngừng di chuyển trên bản đồ, cuối cùng dừng lại ở một nơi: "Là chỗ này đi, thành phố Pelijin."
Trên bản đồ, hiển thị là tàn tích của một thành phố. Nó lệch khỏi đường cao tốc bờ biển, nhưng không cách quá xa khu chiến tranh tiền tuyến. Nó giáp với vùng núi, chỉ cần bố trí binh lực thích hợp, một khi địch quân bị lùa vào thành phố, muốn thoát ra sẽ vô cùng khó khăn. Hắc ám nghị hội vốn đã từng cân nhắc phát triển thành phố Pelijin thành một sơn địa yếu điểm, nhưng sau đó kế hoạch này đã bị gác lại vì chiến tranh, hiện tại, lại được Hart lấy ra làm địa điểm quyết chiến.
Douglas xem xét địa thế môi trường gần đây, cũng gật đầu đồng ý, nhưng làm thế nào để lùa được Hắc sắc quân đoàn vào thành phố Pelijin, thì ngay cả Hart cũng nghĩ đến đau đầu. Thor ở một bên nói một cách thản nhiên: "Vừa rồi cậu còn nói đám đó thông minh mà, nếu chúng thông minh như vậy, nếu chúng phát hiện đại quân của chúng ta đột nhiên di chuyển về phía địa điểm này, cậu đoán chúng sẽ có phản ứng gì?"
Mắt Hart sáng lên nói: "Chúng tất nhiên sẽ cho rằng chúng ta muốn chuyển dời chiến trường, đột nhiên toàn quân hành động, vậy thì chiến trường này chắc chắn có lợi cho điều kiện của chúng ta. Nếu tôi là chỉ huy, tất nhiên phải phá hủy trước bất kỳ lợi thế nào có lợi cho địch quân. Như vậy, chúng ta không cần lùa chúng về phía thành phố Pelijin, chỉ cần làm bộ làm tịch dụ chúng vào là được."
"Anh xem, tôi đã nói từ sớm, Thor đôi khi không quá ngốc." Douglas vỗ vỗ vai Thor nói.
Ngày này, Vệ sĩ ở các khu chiến tranh đột nhiên phát hiện quân đội loài người toàn quân thu lại, hơn nữa còn rời khỏi khu chiến tranh với tốc độ cực nhanh. Quân đội loài người vòng qua khu chiến tranh, tiến về phía vùng núi phía Tây đường cao tốc bờ biển. Động thái đột ngột này, khiến các Trọng tài quan chỉ huy quân đội cảm thấy bất ngờ. Trong lúc thiếu hụt chỉ huy như hiện tại, hành động của Hắc sắc quân đoàn là do toàn bộ các Trọng tài quan cùng nhau thiết lập.
Sự giao lưu liên lạc giữa các Trọng tài quan không hề phức tạp, ý chí của chúng có thể kết nối với nhau, từ đó cấu thành một ý chí tập thể. Dưới sự chi phối của ý chí tập thể này, Trọng tài quan sẽ sàng lọc tích hợp thông tin thu thập được, và nhanh chóng thiết lập chiến lược mang tính mục tiêu. Trong quá trình này, sinh vật binh khí sẽ không lãng phí thời gian vào việc tranh cãi, kết quả thu được từ ý chí tập thể, mỗi một Trọng tài quan đều sẽ không chút bảo lưu mà quán triệt thực hiện.
Vì vậy, sau khi chỉnh lý lại động thái đột ngột này của quân đội loài người, ý chí tập thể thu được kết quả địch quân chuyển dời chiến trường, mưu đồ khác. Trọng tài quan bắt đầu ra lệnh cho đại quân quay đầu, muốn tranh thủ trước quân đội loài người, cho quân địch một đòn đón đầu giáng trả. Sau khi tính toán toàn lực mục tiêu địa điểm mà quân đội loài người có thể đến, một thành phố xuất hiện trong não bộ của tất cả Trọng tài quan.
Thành phố Pelijin!