Chu Văn nhìn danh sách, thứ Đế đại nhân cần lần này cũng không đắt đỏ lắm, đều là những món khá phổ biến, phần lớn là đồ điện tử, cũng không biết bà ấy cần để làm gì.
Lúc Chu Văn ở trong Kỳ Tử Sơn, đừng nói là sóng điện thoại, rất nhiều thiết bị điện tử căn bản không khởi động được, thỉnh thoảng mở lên cũng bị đen màn hình, treo máy này nọ.
Đế đại nhân hiển nhiên có cách giải quyết những vấn đề này, cũng không biết bà ấy làm thế nào được.
"Bây giờ mình đã có Chúc Long, có lẽ có thể đi thám hiểm Lộc Đài trước, dù không rơi ra đồ cũng được, giết vào xem bên trong Lộc Đài rốt cuộc có thứ gì cũng tốt." Chu Văn quyết định muốn đi Lộc Đài trong game.
Nhờ Lý Huyền tìm người mua giúp đống vật phẩm trong danh sách, bản thân Chu Văn thì tiến vào phó bản Kỳ Tử Sơn, lén lút hướng về phía Lộc Đài.
Có Yêu Thần Truyền Thừa Đồ Lục bên người, Chu Văn thuận lợi leo lên Lộc Đài, nhưng lần này hắn không lẻn lên lén lút nữa, mà triệu hoán Lục Dực cùng Chúc Long ra, trực tiếp chém giết toàn bộ đám giả tiên nữ và tiên nhân kia.
Sau khi những giả tiên nữ và giả tiên nhân kia bị giết, liền lộ ra nguyên hình, đều là lũ hồ ly, cú mèo, chuột, sói các loại giả trang, giết chúng cũng không có gì khó khăn.
Hai con thần sủng mở đường, rất nhanh Chu Văn đã giết đến trước cửa tòa cổ kiến trúc trên Lộc Đài, có thể thấy bên trong cổ kiến trúc đó, đang có sáu nam nữ tiên nhân đang uống rượu mua vui.
Trong đó có cả vị giả tiên nữ từng truy sát Chu Văn lúc trước, nhìn thấy Lục Dực và Chúc Long, sáu vị giả tiên bên trong đều bị kinh động, thế nhưng Chu Văn căn bản không cho bọn họ cơ hội, Động Chúc Thị Giới của Chúc Long mở ra, trong nháy mắt đã chiếu toàn bộ sáu tên giả tiên vào trong thị giới, trong khoảnh khắc chém giết sạch sẽ.
Điện thoại thông báo chém giết sinh vật thần thoại Hồ Yêu, đáng tiếc bọn chúng đều bị thu vào trong thị giới, dù có rơi ra thứ gì, cũng không cách nào lấy ra từ trong thị giới được nữa.
Chu Văn không quá quan tâm đến mấy thứ này, giết sáu tên giả tiên nhân cấp thần thoại xong, Chu Văn dạo quanh tầng một của cổ kiến trúc một vòng, nhưng lại không phát hiện ra thứ gì đáng giá.
Men theo cầu thang đi lên tầng hai của cổ kiến trúc, leo lên tầng hai nhìn lại, chỉ thấy một vị tiên tử ăn mặc hoa lệ, khoác trên mình bộ y phục sặc sỡ đang ngồi trong đại điện.
Vị tiên tử kia trông đẹp cực kỳ, chỉ là lại không có vẻ siêu trần thoát tục của tiên nhân, trái lại cực kỳ diễm lệ.
Tiên tử kia nhìn thấy Chúc Long và Lục Dực, sắc mặt lập tức thay đổi, phất tay áo bay vút lên, ngay khoảnh khắc nàng phất tay áo, liền ngửa cổ phát ra một tiếng kêu, sóng âm khủng bố theo đó phóng ra.
Chúc Long và Lục Dực vẫn có thể chống đỡ đòn tấn công bằng sóng âm của nàng, nhưng cơ thể của tiểu nhân huyết sắc lại không mạnh mẽ đến thế, bị sóng âm đó trực tiếp chấn nát cơ thể.
Tiểu nhân huyết sắc không chết, Lục Dực Thủ Hộ Cự Long lại chết thay, nhưng đòn tấn công bằng sóng âm kia vẫn chưa dừng lại, tiểu nhân huyết sắc cũng khó thoát cái chết, màn hình game trong nháy mắt tối sầm lại.
"Quả nhiên vẫn phải ra tay trước mới chiếm ưu thế." Chu Văn tiến vào game lần nữa, lại giết lên Lộc Đài, chém chết sáu con Hồ Yêu ở tầng một, xông lên tầng hai.
Lần này Chu Văn không cho vị tiên tử mặc y phục sặc sỡ kia bất kỳ cơ hội nào, trực tiếp để Chúc Long sử dụng Động Chúc Thị Giới.
Chỉ thấy cơ thể của tiên tử mặc y phục sặc sỡ kia lại hóa thành một con chim lớn sặc sỡ, trông giống như một con phượng hoàng nhiều màu, nhưng trên cổ lại mọc ra chín cái đầu.
Cửu Đầu Thải Phượng vỗ đôi cánh, bay vút đi như dịch chuyển tức thời, vậy mà tránh thoát được ánh nhìn của Chúc Long, tốc độ còn nhanh hơn tốc độ đỉnh phong của Chu Văn rất nhiều.
Mắt thấy con chim lớn giống như Cửu Đầu Thải Phượng kia lại sắp ngửa cổ phát ra tiếng kêu, Chu Văn vừa ra lệnh cho Chúc Long sử dụng Giới Vương Biến, vừa lao xuống lối ra tầng hai, quay trở về tầng một.
Chu Văn vừa mới nghe thấy có sóng âm truyền xuống từ tầng hai, âm thanh kia liền im bặt, trên điện thoại đồng thời hiện lên thông báo.
"Chém giết sinh vật thần thoại Cửu Đầu Trĩ Kê Tinh."
Thông báo rất đơn giản, cũng không thấy gợi ý về vật phẩm như Thứ Nguyên Tinh Thể các loại, đoán chừng là bị thu vào trong thị giới rồi.
Chu Văn điều khiển tiểu nhân huyết sắc leo lên tầng hai, quả nhiên phát hiện con Cửu Đầu Trĩ Kê Tinh kia đã biến mất, chỉ còn lại Chúc Long suy yếu nằm rạp trên sàn nhà, hiển nhiên việc sử dụng Giới Vương Biến đã tiêu hao của nó quá lớn.
"Tòa tháp này tổng cộng chỉ có ba tầng, tầng hai là Cửu Đầu Trĩ Kê Tinh, vậy tầng ba, chẳng lẽ là vị yêu phi trong truyền thuyết kia sao?" Chu Văn rất muốn đi tầng ba xem thử ngay lúc này.
Nhưng Chúc Long quá suy yếu, không có Chúc Long, Chu Văn ngay cả Cửu Đầu Trĩ Kê Tinh còn không đánh lại, đừng nói chi là vị yêu phi kia.
"Đế đại nhân liệu có phải là vị yêu phi kia không nhỉ?" Chu Văn thầm đoán trong lòng.
Không tiếp tục lên lầu nữa, mà thoát khỏi game, Chu Văn dự định đợi Chúc Long hồi phục xong rồi mới đi lên tầng cao nhất của Lộc Đài.
Đi các phó bản khác trước, quét sạch các loại sinh vật thứ nguyên trân quý một lượt, đang lúc cày Medusa thì điện thoại đột nhiên vang lên.
Nhìn qua số điện thoại, là một số lạ, đổ chuông mấy tiếng vẫn đang reo, Chu Văn liền nhấn nút nghe.
"Sư đệ, dạo này thế nào?" Một giọng nói sạch sẽ ôn hòa truyền đến từ điện thoại.
"Khương Nghiễn..." Chu Văn suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Kể từ lần từ biệt ở Thánh Thành, Chu Văn không còn nghe thấy tin tức gì của Khương Nghiễn nữa, không ngờ Khương Nghiễn lại đột nhiên gọi điện cho hắn.
"Ta đợi cậu ở chỗ cũ." Khương Nghiễn chỉ nói một câu rồi cúp điện thoại.
Chu Văn biết chỗ cũ mà Khương Nghiễn nói là ở đâu, không chút do dự rời nhà, hướng về phía Long Môn Thạch Quật mà đi.
Khi Chu Văn đến phòng thí nghiệm cũ ở Lão Long Động, thấy Khương Nghiễn đang ngồi trên một phiến đá, cứ nhìn Chu Văn như vậy, trên mặt vẫn mang theo nụ cười vô hại kia.
Chu Văn bọn họ trước kia từng lấy phiến đá đó làm bàn, ăn cơm đánh bài trên đó, lúc này thấy Khương Nghiễn ngồi ở đó, trong đầu nhất thời không khỏi nhớ lại khoảng thời gian mấy người bọn họ ở đây.
"Học trưởng..." Chu Văn mở miệng gọi một tiếng, nhưng không biết tiếp theo nên nói gì nữa.
Hỏi anh ta sống có tốt không? Điều này có vẻ là một câu vô nghĩa, luôn bị đám người Cục Giám Sát kia truy bắt, làm sao có thể sống tốt được?
Hỏi anh ta dạo này đang làm gì? Chu Văn cảm thấy câu này hắn không nên hỏi, sẽ làm Khương Nghiễn khó xử.
Khương Nghiễn trả lời hắn, sẽ làm lộ hành tung của bản thân, không trả lời, lại sẽ làm tổn thương tình cảm.
Khương Nghiễn lại dường như chẳng hề để tâm, đánh giá Chu Văn rồi cười nói: "Xem ra dạo này cậu sống rất tốt, thực lực tiến bộ rất lớn, dường như đã sở hữu không chỉ một thần thoại bạn sinh sủng rồi nhỉ."
"Cái này cũng nhìn ra được sao?" Chu Văn có chút kinh ngạc nhìn Khương Nghiễn hỏi.
Khương Nghiễn chắc là không biết chuyện hắn có Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Chúc Long, vậy mà có thể nhìn ra trên người hắn không chỉ một sủng vật thần thoại, nếu như ai cũng nhìn ra được, chẳng phải hắn không còn bí mật gì để nói nữa sao.
"Đừng lo lắng, người có thể nhìn ra cậu sở hữu thần thoại bạn sinh sủng như ta, trong nhân loại hiện nay chắc không có mấy người, hơn nữa ta cũng không nhìn ra được, thần thoại bạn sinh sủng trên người cậu là những thứ gì." Khương Nghiễn dường như nhìn thấu tâm tư của Chu Văn, cười nói.
Nghe Khương Nghiễn nói vậy, Chu Văn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Ta có một chuyện khó xử, vốn đang suy nghĩ cách khác, đã có được thực lực như thế, vậy thì giúp ta một tay đi." Khương Nghiễn lại nói tiếp.