Chu Văn đi phía sau, nói với Lữ Vân Tiên và Hứa Văn: "Tôi muốn đi xem Chúc Long, sẽ không đi cùng mọi người sang bên chỗ Cùng Kỳ nữa."
"Chúng tôi đi cùng với cậu." Hứa Văn nói.
Cuộc đối thoại của họ dù âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn thu hút sự chú ý của Khúc Thanh Vân.
"Vừa rồi chẳng phải Giáo sư Lôi đã nói rồi sao, sau khi vào đây mọi việc phải tuân theo sự sắp xếp, không được tự tiện đi lại lung tung, cậu không cần mạng nữa à?" Khúc Thanh Vân vừa nói xong, Giáo sư Lôi và mọi người đều quay đầu lại nhìn mấy người bọn họ.
"Có chuyện gì vậy?" Giáo sư Lôi bước tới hỏi.
"Giáo sư Lôi, lần này tôi tới đây là muốn xem Chúc Long thần điện, bên Cùng Kỳ thần điện tôi sẽ không qua đó. Bây giờ đã có tế phẩm rồi, nên đi bên nào chắc không vấn đề gì chứ?" Chu Văn nói.
Giáo sư Lôi trầm ngâm nói: "Tuy nói lý thuyết đúng là như vậy, nhưng trong thần điện quỷ dị khó lường, chuyện gì cũng có thể xảy ra, tốt nhất là không nên tách ra đi. Nhỡ đâu xảy ra vấn đề gì, mọi người ở cùng nhau còn có thể nghĩ cách. Hay là đợi công việc bên này của chúng ta kết thúc rồi, cùng nhau qua Chúc Long thần điện xem sao?"
Chu Văn lắc đầu nói: "Số tế phẩm vừa rồi, chỉ có thể duy trì ổn định chưa đầy một tiếng đồng hồ. Đợi mọi người từ Cùng Kỳ thần điện quay về, e là thời gian chẳng còn lại bao nhiêu, tôi vẫn nên tự mình đi thôi, chỉ là đi xem một chút, không xảy ra chuyện gì đâu."
"Không biết còn tỏ ra hiểu biết, tế phẩm chúng ta cung cấp có thể duy trì ít nhất trên hai tiếng đồng hồ, cậu nếu không biết thì đừng có nói bậy." Khúc Thanh Vân cười lạnh.
"Trên hai tiếng đồng hồ? Giáo sư Lôi, chuyện này là thật sao?" Chu Văn không để ý đến sự mỉa mai của Khúc Thanh Vân, cau mày nhìn sang Giáo sư Lôi hỏi.
"Đúng là như vậy, vì cân nhắc an toàn, tế phẩm mỗi lần chúng ta cung cấp phải đủ để duy trì trên hai tiếng đồng hồ, mà thời gian làm việc phải kiểm soát trong vòng một tiếng rưỡi. Hôm nay chúng ta có thể kết thúc công việc sớm một chút, đưa cậu tới Chúc Long thần điện xem thử." Giáo sư Lôi nói.
"Giáo sư Lôi, tôi nghĩ tốt nhất mọi người nên kiểm tra lại tế phẩm lần nữa. Tôi có thể khẳng định, tế phẩm của mọi người nhiều nhất chỉ duy trì được một tiếng. Nếu mọi người thật sự muốn ở bên trong một tiếng rưỡi, e rằng khó mà còn mạng sống để đi ra." Chu Văn nghiêm túc nói.
Khúc Thanh Vân cười lạnh nói: "Lượng tế phẩm đã được tính toán nghiêm ngặt, chưa từng xảy ra sai sót, cậu là người ngoài ngành, dựa vào đâu mà khẳng định?"
Tế phẩm là do chính tay Khúc Thanh Vân đặt lên, Chu Văn nói tế phẩm có vấn đề, chẳng phải là nói Khúc Thanh Vân anh làm sai rồi sao.
Hứa Văn không nhịn được lên tiếng thay cho Chu Văn: "Văn thiếu gia không phải là người ăn nói hàm hồ, cậu ấy nói có vấn đề, chắc chắn là có lý do của cậu ấy."
"Có lý do gì chứ? Chẳng lẽ kết quả kế hoạch của nhiều chuyên gia chúng ta còn có thể sai sao?" Khúc Thanh Vân khinh thường nói.
Giáo sư Lôi trầm ngâm một lát, nhìn Chu Văn hỏi: "Chu Văn, tại sao cậu nói tế phẩm chỉ có thể duy trì được một tiếng?"
"Giáo sư Lôi, máu mọi người dùng để huyết tế, là lấy từ trên người Độc Bức sao?" Chu Văn suy nghĩ một chút rồi hỏi.
"Đúng là như vậy, trước kia là dùng hoạt tế, sau này phát hiện dùng máu tươi cũng tương tự. Bởi vì bắt Độc Bức sống thực sự quá khó khăn, nên bây giờ đều dùng máu để thay thế. Lượng dùng đã được tính toán chính xác, thông thường sẽ không xảy ra sai sót." Giáo sư Lôi nói.
"Lượng thì không sai, nhưng số máu đó có vấn đề, máu dơi không tinh khiết, đã bị pha trộn thứ khác vào, cho nên thời gian có thể duy trì sẽ ngắn hơn nhiều so với dự tính của mọi người." Chu Văn nói xong nhìn sang Lữ Vân Tiên: "Vân Tiên, chuyện này chắc không phải ngẫu nhiên đâu, hãy kiểm tra kỹ những người liên quan đến việc này, có thể là có người đã giở trò."
"Cậu nói có vấn đề là có vấn đề sao?" Khúc Thanh Vân vẫn cảm thấy Chu Văn chỉ vì Giáo sư Lôi không cho cậu ta đi Chúc Long thần điện, nên mới vô lý gây sự.
"Chu Văn, làm sao cậu biết trong máu dơi bị pha trộn thứ khác? Đây là vấn đề rất nghiêm trọng đấy." Giáo sư Lôi sắc mặt ngưng trọng nhìn Chu Văn hỏi.
"Giáo sư Lôi, phương pháp hoạt tế này là do Phó quan An nói cho mọi người biết phải không?" Chu Văn nói.
"Đúng vậy." Giáo sư Lôi gật đầu.
"Phương pháp này là tôi nói cho Phó quan An biết." Chu Văn nói.
"Cậu đúng là chuyện gì cũng dám nói, cậu từng đến thần điện mấy lần? Mà dám nói phương pháp hoạt tế là do cậu phát hiện ra? Sao cậu không nói luôn là cậu còn phát hiện ra cách giết sinh vật Thần Thoại đi?" Khúc Thanh Vân bĩu môi nói.
"Chuyện quan trọng, nhưng máu đều đã bị tượng đá Ngạo Nhân hấp thụ rồi, bây giờ cũng không có cách nào kiểm tra nữa." Giáo sư Lôi nhìn tượng đá Ngạo Nhân, trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: "An toàn là trên hết, đã Chu Văn nói máu có vấn đề, vậy lần nghiên cứu này tạm thời hủy bỏ đi."
"Thầy, thầy hà tất phải nghe một người ngoài ngành như cậu ta nói nhảm. Chúng ta dùng bao nhiêu lần rồi đều không vấn đề gì, sao cậu ta vừa tới, máu liền xảy ra vấn đề, đây chẳng phải là nói bậy sao? Lãng phí tế phẩm lần này, đi lấy lại máu dơi, đi đi về về lại mất mấy ngày, mấy ngày này chúng ta chẳng cần làm gì nữa." Khúc Thanh Vân bất mãn nói.
Giáo sư Lôi lại kiên trì: "An toàn là trên hết, đã nghi ngờ, bất kể thật giả, thì không thể mạo hiểm."
Giáo sư Lôi đã nói như vậy, Khúc Thanh Vân còn có thể nói gì, chỉ đành tức nghẹn trong lòng.
"Đã cậu nói tế phẩm có thể duy trì khoảng một tiếng, dù sao kế hoạch hôm nay của chúng ta cũng bỏ rồi, vậy cùng nhau qua Chúc Long thần điện xem sao, cũng chỉ mười mấy phút là có thể đi về, cho dù máu có vấn đề cũng sẽ không gây cản trở." Giáo sư Lôi lại nói với Chu Văn.
Chu Văn thầm nghĩ: "Tôi là muốn đi giết Chúc Long, mang theo các người, e là Chúc Long chỉ cần một hơi là có thể giết sạch các người rồi."
"Giáo sư Lôi, mọi người vẫn nên qua Cùng Kỳ thần điện nghiên cứu đi, tôi tự mình đi Chúc Long thần điện là được rồi." Chu Văn nói với Giáo sư Lôi.
Khúc Thanh Vân lập tức tức giận nói: "Nói tế phẩm có vấn đề, người không cho đi là cậu, bây giờ bảo đi cũng là cậu, thần hay quỷ gì cũng để một mình cậu làm hết rồi."
Giáo sư Lôi cũng cau mày nói: "Nếu thật như lời cậu nói, tế phẩm chỉ có thể duy trì thời gian ổn định của thông đạo chưa đầy một tiếng, chúng ta chuẩn bị công việc đã mất gần nửa tiếng, đi cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Chu Văn không nói gì, nhìn tượng đá Ngạo Nhân, bước tới trước mặt tượng đá Ngạo Nhân.
Mọi người không biết cậu ta lại muốn làm gì, đều nhìn cậu. Khúc Thanh Vân mở miệng còn muốn nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra, đã thấy Chu Văn đứng trước tượng đá Ngạo Nhân, cây trúc đao trong tay đột nhiên tuốt khỏi vỏ.
Tất cả mọi người đều bị giật nảy mình, không phải họ chưa từng thử muốn phá hủy tượng đá Ngạo Nhân, nhưng kết quả lại là tổn thất nặng nề.
Trong thần điện này, tượng đá Ngạo Nhân nhận được sự gia trì của một loại sức mạnh nào đó, cho dù có số lượng lớn bạn sinh sủng cấp Sử Thi vây công, cũng đều có thể nuốt chửng trong một hơi.
Chu Văn bây giờ nếu kinh động đến tượng đá Ngạo Nhân, bọn họ e là đều phải chết.
Đã có người muốn mở miệng ngăn cản Chu Văn, nhưng miệng họ còn chưa kịp mở ra, cây trúc đao trong tay Chu Văn đã lóe lên một cái, lại trở về trong vỏ.
Ầm!
Trong ánh mắt kinh ngạc của Giáo sư Lôi, bức tượng đá Ngạo Nhân kia vậy mà chia làm hai nửa, ầm ầm đổ sập sang hai bên.
"Trong thời gian ngắn, mọi người chắc không cần tế phẩm nữa đâu." Chu Văn lùi lại hai bước nói.