Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16114 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 567
Khối kim loại

❊ ❊ ❊

"Không ổn, thật sự xảy ra chuyện rồi." Lữ Vân Tiên vừa nói vừa lao vào trong lối đi, không hề do dự chút nào.

"Chu Văn thiếu gia đã nói, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được qua đó..." Hứa Văn kéo Lữ Vân Tiên lại.

"Bây giờ là lúc nào rồi, nếu lỡ thiếu gia chết ở trong đó, chúng ta biết ăn nói sao với An Tĩnh phó quan và Đốc quân đại nhân? Huống hồ thiếu gia còn có ơn cứu mạng với chúng ta." Lữ Vân Tiên hất tay Hứa Văn ra, trực tiếp xông vào trong.

Hứa Văn nghiến răng, cũng chạy theo vào. Giờ cô không còn tâm trí để bận tâm nhiều như vậy nữa.

Hai người dọc đường xông tới đều nghe thấy tiếng rít gào kinh hoàng và cả tiếng va chạm ầm ầm, trong lòng càng thêm lo lắng. Nghe từ tiếng kêu đó, con Chúc Long kia sợ là đã nổi trận lôi đình.

Tiếng gào thét và tiếng va chạm kinh khủng vang vọng trong lối đi, ngay cả Lôi giáo sư và những người đang bố trí thiết bị ở phía bên kia cũng nghe thấy.

"Không ổn, đó là tiếng của Chúc Long. Nó bị kinh động rồi, chẳng lẽ Chu Văn đã mở cửa Thần điện Chúc Long rồi sao?" Sắc mặt Lôi giáo sư thay đổi, lập tức chạy về phía đó.

Khúc Thanh Vân nghe vậy, cười trên nỗi đau của người khác nói: "Chu Văn đó kiêu ngạo như vậy, chắc chắn là cậy mình có chút bản lĩnh, tự cho mình là giỏi nên mới mở cửa Thần điện Chúc Long."

Nhóm nghiên cứu của họ đều rất rõ, Chúc Long đó là sinh vật thần thoại thực sự, không phải Ngạo Nhân có thể so sánh. Gần như gặp là chết, trước đó họ đã hy sinh rất nhiều sủng vật cộng sinh cấp Sử Thi.

Khi Lôi giáo sư và những người khác chạy ngược lại ngã ba nơi có tượng đá Ngạo Nhân, tiếng rít gào của Chúc Long đột nhiên dừng lại.

Lữ Vân Tiên và Hứa Văn đã chạy tới trước Thần điện Chúc Long, nhìn thấy con Chúc Long khổng lồ vô cùng ở trong thần điện. Đây là lần đầu tiên họ tận mắt nhìn thấy Chúc Long.

Trước đây tuy biết bên trong có Chúc Long, nhưng người thực sự nhìn thấy Chúc Long không phải họ, mà là những sủng vật cộng sinh họ thả vào.

Lúc này trực tiếp nhìn thấy bản thể của Chúc Long, cái thân hình to lớn và khí thế hung dữ đó mang lại cho họ cảm giác áp bức vô cùng to lớn.

Trước mặt Chúc Long, họ cảm thấy mình nhỏ bé như kiến cỏ.

Thế nhưng trước mặt con Chúc Long đó, một người đàn ông mặc khôi giáp bạc như gương, sau lưng xòe ra sáu cánh rồng lửa trắng thánh khiết, tay cầm một cây đinh ba vàng, cứ thế lơ lửng trước mắt Chúc Long.

Mà trên người Chúc Long, khắp nơi đều là những vết máu, chỗ đáng sợ nhất nằm ngay dưới đầu nó, máu tươi đang trào ra như suối.

Ầm!

Trước bóng hình như thần thánh đó, Chúc Long ầm ầm đổ xuống, ngã trên mặt đất không còn hơi thở, máu tươi chảy đầy trong thần điện.

Mà bóng hình lơ lửng phía trên Chúc Long kia trông lại không dính một hạt bụi, toàn thân tỏa ra hào quang thánh khiết.

"Thiếu... gia... là ngài sao?" Sau một hồi ngẩn ngơ, Lữ Vân Tiên mới nuốt nước bọt, có chút không thể tin nổi mà hỏi.

"Sao các người lại qua đây? Chẳng phải không cho các người tới sao?" Chu Văn xác định Chúc Long đã chết, thu hết sủng vật cộng sinh của mình lại, lộ ra cơ thể thật.

"Xin lỗi thiếu gia, là lỗi của tôi." Hứa Văn vội vàng xin lỗi.

"Cũng không có gì, đã đến rồi thì giúp ta tìm xem trong thần điện này có thứ gì là lão hiệu trưởng để lại không." Chu Văn đã tìm khắp Thần điện Chúc Long trong trò chơi mà không phát hiện đường ra nào khác. Nếu lão hiệu trưởng thật sự tới đây, trừ phi bị Chúc Long ăn sạch, nếu không thì nên để lại thứ gì đó.

Ví dụ như giấy, ba lô hoặc dụng cụ gì đó. Chúc Long dù có háu ăn đến đâu thì chắc cũng không ăn những thứ này.

Còn về Lữ Vân Tiên và Hứa Văn, Chu Văn không cho họ qua là vì sợ họ tới lúc Chúc Long sử dụng Động Chúc Thị Giới. Lúc đó mà tới thì chắc chắn không thể thoát chết. Giờ Chúc Long đã chết, họ qua đây cũng không sao.

Lữ Vân Tiên và Hứa Văn vội vàng cùng Chu Văn tìm kiếm trong Thần điện Chúc Long.

Ban nãy toàn bộ sự chú ý đều dồn vào Chúc Long, không thể phân tâm quan sát thần điện. Giờ Chu Văn cẩn thận đánh giá thần điện, phát hiện cách bố trí và bày biện ở đây giống hệt trong trò chơi.

Chỉ là trò chơi là phiên bản Q, còn ở đây trông chân thực hơn nhiều. Khắp nơi đều là cột kim loại và vài món điêu khắc kim loại, còn có vài bức tượng kim loại.

Nội dung điêu khắc đều là các quái vật, giống như những Xi Mê Võng Lượng Chu Văn từng gặp bên ngoài, hình tượng của chúng cũng được khắc trên vách tường kim loại.

Ngoài ra còn rất nhiều quái vật khác, Chu Văn căn bản không gọi nổi tên.

Đây không phải trọng tâm quan sát của Chu Văn, cậu muốn tìm thứ gì đó, dù là hài cốt, mảnh vải rách, thậm chí chỉ là một mảnh giấy cũng được.

Thế nhưng chẳng có gì cả. Trong toàn bộ thần điện, ngoài những vật phẩm kim loại vốn có đó ra, không thấy chút dấu vết nào của ngoại vật.

Tâm trạng Chu Văn rất phức tạp, không nhìn thấy di vật của lão hiệu trưởng, có thể là đã bị Chúc Long nuốt sạch, nhưng cũng có khả năng họ không hề đến đây, vì vậy vẫn còn một chút hy vọng, chỉ là hy vọng này càng làm người ta dằn vặt hơn.

"Thiếu gia, chỉ dùng mắt thường nhìn thì không thấy vấn đề gì, tôi nghĩ cần mượn một số thiết bị và sức mạnh của sủng vật cộng sinh để kiểm tra, có lẽ sẽ phát hiện ra điều gì đó." Lữ Vân Tiên nhìn quanh thần điện một vòng rồi nói với Chu Văn, rõ ràng anh ta cũng chẳng phát hiện gì.

"Được, đi chuẩn bị đi." Chu Văn gật đầu.

"Hứa Văn, cô giúp thiếu gia tìm xem, xem Chúc Long có rơi ra trứng cộng sinh hay tinh thể không, nếu có thì bảo thiếu gia thu lại trước, lát nữa đông người nhiều mắt, khó tránh khỏi rắc rối." Lữ Vân Tiên dặn dò Hứa Văn trước khi đi.

Hứa Văn đồng ý rồi đi kiểm tra xác Chúc Long.

Chu Văn biết khả năng Chúc Long rơi ra trứng cộng sinh là rất thấp nên cũng không cố ý tìm, chỉ quan sát thần điện kỹ một lần nữa, đối chiếu với ký ức trong trò chơi của mình.

Đột nhiên, Chu Văn phát hiện một thứ, thứ đó có phong cách kim loại giống hệt thần điện, dường như vốn là vật trong thần điện, nhưng trong trò chơi Chu Văn chưa từng thấy qua thứ này.

Chu Văn đi tới một bên thần điện, nơi đó đặt một món đồ kim loại, trông vuông vức, giống như một khối kim loại, không lớn lắm, kích thước chỉ bằng một viên gạch, màu sắc giống với màu kim loại của cung điện, đều là màu xanh đen.

Khối kim loại này được đặt trên đỉnh đầu một bức tượng quái vật, bức tượng kim loại đó trông giống sư tử mà không phải sư tử, giống hổ mà không phải hổ, nhưng lại có chút giống Kỳ Lân trong truyền thuyết.

Bức tượng này Chu Văn từng thấy trong trò chơi, thế nhưng khối kim loại trên đỉnh đầu nó thì Chu Văn chưa từng thấy.

Đưa tay đẩy thử khối kim loại, phát hiện khối kim loại không dính liền với bức tượng, rất dễ đẩy ra. Chu Văn cầm nó xuống, chỉ cảm thấy cầm trên tay khá nặng tay, chắc là nặng hơn vàng cùng thể tích nhiều.

Mặt trên khối kim loại rất trơn láng, không có gì cả. Chu Văn lật sang xem mặt bên, cũng tương tự không có gì. Thế nhưng khi lật xuống mặt dưới, lại phát hiện mặt dưới có chút khác biệt. Trên mặt kim loại có vài vạch khắc, chia mặt kim loại thành kiểu cửu cung cách.

Kiểu cửu cung cách này, Chu Văn dường như từng thấy ở đâu đó. Suy nghĩ kỹ lại, lập tức nhớ ra, trong tiệm của Tần Tây Nguyên, con sủng vật cộng sinh tóc bạc bị xích lại kia, những sợi xích đó chính là kết nối vào một khối kim loại, trên khối kim loại đó có cửu cung cách tương tự.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:401
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.