"Chuyện tế phẩm tôi sẽ tự nghĩ cách, Lữ doanh trưởng, phiền anh dẫn tôi vào xem thử một chút." Chu Văn nói với Lữ Vân Tiên.
Lữ Vân Tiên còn chưa kịp lên tiếng, Lôi Chí Quốc đã lắc đầu nói: "Nơi này do tôi phụ trách, tôi phải đảm bảo an toàn tính mạng cho tất cả các cậu. Nếu cậu muốn đi thì đợi thêm hai ngày nữa, bằng không thì nói gì tôi cũng không để cậu vào."
Lôi Chí Quốc thật sự quá cố chấp, Chu Văn và Lữ Vân Tiên đều không thuyết phục được ông, hơn nữa ở đây đúng là ông có quyền quyết định cao nhất, Chu Văn cũng không tiện cưỡng ép xông vào.
"Được, vậy thì đợi thêm hai ngày nữa." Chu Văn nghĩ mình trên đường tuy đã giết Ấu Tử Chúc Long vài lần, nhưng giết thêm hai lần nữa để làm quen cũng không phải chuyện xấu, thế là đồng ý chờ hai ngày rồi hãy cùng họ vào thần điện.
Gần đây Chu Văn lại cày Ấu Tử Chúc Long, Medusa và Hoàng Kim Chiến Thần Kích vài lần, nhưng tỷ lệ rơi đồ không cao như An Tĩnh nói, phần lớn rơi ra đều là tinh thể thuộc tính, thi thoảng rơi ra một tinh thể nguyên khí kỹ, vì hạn chế thuộc tính nên Chu Văn còn chưa học được, lại không lấy ra ngoài được, đành ngậm ngùi xóa bỏ.
Đến tận bây giờ, trứng đồng hành hắn rơi ra được cũng chỉ có một cái Hoàng Kim Chiến Thần Kích.
"Thiếu gia Chu, điều kiện ở đây hơi kém một chút, cậu cứ đến lều của tôi nghỉ ngơi trước đi." Lữ Vân Tiên dẫn Chu Văn đến lều của mình.
Lữ Vân Tiên cũng không ở một mình, vì không gian có hạn nên một cái lều thường ở ba người, lều của Lữ Vân Tiên vốn đã có hai người, thêm Chu Văn vào là vừa vặn.
Hai người trò chuyện một lúc về những chuyện đã xảy ra sau khi chia tay, Lữ Vân Tiên nói khá nhiều, phần lớn thời gian Chu Văn chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Lữ Vân Tiên vẫn luôn đóng quân ở khu di tích này, phụ trách dọn dẹp một số sinh vật thứ nguyên, bảo vệ an toàn cho các chuyên gia.
Những chiến hữu trước đây đi theo anh đều đã được điều đi, phần lớn đều được thăng chức và sắp xếp đến những nơi khác.
Đang lúc hai người trò chuyện, một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi bước vào, Lữ Vân Tiên giới thiệu: "Thiếu gia Chu, đây là sinh viên của giáo sư Lôi, Khúc Thanh Vân, cũng là một chuyên gia về dân tục học, trong quá trình nghiên cứu Chúc Long và Cùng Kỳ đã đưa ra không ít ý kiến quý giá."
Lữ Vân Tiên giới thiệu Chu Văn với Khúc Thanh Vân, Khúc Thanh Vân chỉ khách sáo vài câu rồi tự mình đi ngủ, hiển nhiên không có hứng thú trò chuyện với Chu Văn và Lữ Vân Tiên.
Chu Văn và Lữ Vân Tiên cũng không tiện làm phiền ông ta, bèn ra ngoài lều đi dạo một chút, sau khi quay lại thì đều nghỉ ngơi.
Hôm sau khi Chu Văn và mọi người thức dậy, nghe thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, ra xem thử thì thấy đội hậu cần đang chuyển đồ tiếp tế đến, ai nấy đều đang bận rộn vận chuyển.
Khúc Thanh Vân cũng từ trong lều bước ra, nhìn thấy một bóng dáng trong đội tiếp tế, đôi mắt lập tức sáng lên, cười đón lấy: "Hứa hộ sĩ trưởng, sao cô lại tự mình đến đây? Ở đây nguy hiểm lắm."
"Ở đây có một lô dược tề mới chế tạo cần có người tiêm cho binh sĩ, tôi sợ họ làm sai liều lượng nên tự mình đến." Hứa Văn nói vài câu với Khúc Thanh Vân, ánh mắt nhìn thấy Lữ Vân Tiên, lập tức lại nhìn thấy Chu Văn đang đứng cạnh Lữ Vân Tiên, nhất thời lộ vẻ mừng rỡ.
"Thiếu gia Chu, cậu đến Trác Lộc từ khi nào thế? Sao tôi không thấy cậu ở khu trú đóng vậy?" Hứa Văn bước nhanh về phía Chu Văn, ngạc nhiên hỏi.
"Tôi không tới khu trú đóng mà đến thẳng khu di tích này, vốn chỉ định xem qua loa rồi đi, nhưng vì một số việc trì hoãn nên phải ở lại thêm hai ngày." Chu Văn nói.
"Thiếu gia Chu, vậy là cậu không phải rồi, đã đến Trác Lộc mà sao không tới thăm chúng tôi?" Hứa Văn cũng giống như Lữ Vân Tiên, đều là những người từng vào sinh ra tử với Chu Văn, tình cảm dành cho hắn không thể so với chiến hữu bình thường.
Khúc Thanh Vân thấy Hứa Văn và Chu Văn thân thiết như vậy, trong khi mình lại bị bỏ sang một bên, không khỏi hơi nhíu mày nhưng cũng không nói gì.
"Hứa Văn, cô đi tiêm cho binh sĩ trước đi, thiếu gia Chu còn ở đây hai ngày, lát nữa hãy hàn huyên cũng chưa muộn." Lữ Vân Tiên cười nói.
"Được, vậy tôi đi làm việc trước đây, thiếu gia Chu, lát nữa chúng ta nói chuyện kỹ hơn nhé." Hứa Văn quay về làm việc của mình.
"Cô cứ đi bận đi." Tâm trạng Chu Văn cũng tốt lên không ít, có thể gặp lại những người bạn đối đãi chân thành ở nơi tăm tối không thấy ánh mặt trời này, còn khiến tâm trạng thoải mái hơn cả việc nhận được một món trân bảo.
Thời gian hai ngày trôi qua rất nhanh, trong thời gian này Chu Văn lại cày thêm hai lần Ấu Tử Chúc Long, mặc dù lần nào cũng rất nguy hiểm, nhưng Chu Văn đã nắm chắc phần thắng, có thể an toàn giết chết Ấu Tử Chúc Long.
Đoàn người giáo sư Lôi đều đã chuẩn bị xong xuôi, mang theo Chu Văn cùng tiến vào thần điện, ngay cả Hứa Văn cũng đi cùng Lữ Vân Tiên vào trong.
"Trong thần điện bước nào cũng đầy sát cơ, nguy hiểm không thể lường trước, các vị nhớ kỹ không được tự ý hành động, nhất định phải tuân theo sự sắp xếp, nếu không sẽ hại người hại mình." Lôi Chí Quốc hơi không yên tâm về Chu Văn, dặn đi dặn lại.
"Tôi hiểu rồi." Chu Văn nghiêm túc đồng ý.
Lôi Chí Quốc lúc này mới an tâm hơn một chút, ông chỉ sợ Chu Văn là kiểu thiếu gia có tính khí nóng nảy liền bất chấp tất cả, nào biết Chu Văn hiểu biết về thần điện còn vượt xa cả ông.
Dưới sự dẫn dắt của Lôi Chí Quốc và đám chuyên gia giáo sư, Chu Văn và mọi người cuối cùng cũng tiến về phía đường hầm nơi pho tượng Ngạo Nhân đang tọa lạc.
"Hứa hộ sĩ trưởng, pho tượng Ngạo Nhân vô cùng tà ác, động một chút là làm bị thương người, cô cứ đi bên cạnh tôi, nếu có nguy hiểm gì thì tôi cũng có thể bảo vệ cô." Khúc Thanh Vân đi bên cạnh Hứa Văn nói.
Ai cũng nhìn ra được Khúc Thanh Vân có ý với Hứa Văn.
Hứa Văn khẽ lắc đầu nói: "Khúc tiên sinh nói đùa rồi, tôi là quân nhân, bảo vệ ông mới là chức trách của tôi."
Khúc Thanh Vân cười nói: "Ở bên ngoài thì đương nhiên là cô bảo vệ tôi, nhưng ở những nơi như thế này, rất nhiều vấn đề không phải cứ dùng vũ lực là giải quyết được, nên là tôi bảo đảm cho cô mới đúng."
Dừng một chút, Khúc Thanh Vân lại nói: "Giống như pho tượng Ngạo Nhân này, dù là Đốc quân đích thân tới thì sợ rằng cũng không có cách nào quá hay, phải dùng máu tế nó mới có thể an toàn vượt qua..."
Khúc Thanh Vân cứ chăm chăm muốn thể hiện bản thân, nhưng lại không biết Hứa Văn không phải kiểu phụ nữ thiếu cảm giác an toàn.
Trái lại, cô là một quân nhân đủ tiêu chuẩn, Khúc Thanh Vân nói chuyện như vậy thực chất là đang nghi ngờ năng lực và tác phong quân nhân của cô, đương nhiên khiến Hứa Văn trong lòng không vui, nhưng Hứa Văn cũng không nói gì.
Lữ Vân Tiên đi cuối cùng nhỏ giọng nói với Chu Văn: "Khúc Thanh Vân xuất thân từ hào môn bản địa, gia thế không kém cạnh nhà họ An, lại khá có tài danh, đáng tiếc là con người quá tự phụ, không phải kiểu Hứa Văn thích, e là anh ta phải tốn công vô ích rồi."
Chu Văn khẽ gật đầu, ngay cả người có EQ không cao như Chu Văn cũng nhìn ra được Hứa Văn quả thực không có chút hảo cảm nào với anh ta.
Mọi người đến trước pho tượng Ngạo Nhân, Lôi Chí Quốc bảo Khúc Thanh Vân lấy vật sống làm tế phẩm để tế pho tượng Ngạo Nhân, phương pháp này Chu Văn đương nhiên không xa lạ, chính hắn là người đã nói cho An Tĩnh biết.
"Được rồi, mọi người đi lối này." Sau khi Khúc Thanh Vân tế bái pho tượng Ngạo Nhân xong, liền đi về phía đường dẫn đến thần điện Cùng Kỳ.