Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16114 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 532
Lục Dực Thiên Sứ xuất thế

❊ ❊ ❊

“Chậc chậc, nhìn tướng mạo mệnh cách của cậu ta, quả nhiên không tầm thường, trong sáu nhà chúng ta cũng không dễ gặp được.” Trương Xuân Thu nheo mắt đánh giá tướng mạo của Chu Văn.

“Người này khí tức thâm trầm nội liễm, ánh mắt kiên định, nếu như không ngã xuống, tương lai tất có thành tựu.” Độc Cô Ca cũng gật đầu nói.

“Mấy năm gần đây nơi nơi đều xuất hiện nhân tài kiệt xuất, ngược lại là sáu nhà chúng ta, tuy rằng cũng có không ít người tư chất thiên phú tuyệt vời ra đời, nhưng lại thiếu đi vài phần khí vận và nghị lực.” Trương Xuân Thu thở dài nói.

Hạ Huyền Nguyệt và Độc Cô Ca đều trầm mặc không nói, điều Trương Xuân Thu nói cũng là chuyện mà mấy nhà bọn họ cùng lo lắng, sáu đại gia tộc dường như đời sau không bằng đời trước, ẩn ẩn có dấu hiệu khí vận suy giảm.

Thế nhưng hậu bối không tranh khí, đây cũng là vấn đề không ai giải quyết được, con không được, cha cũng chỉ có thể sốt ruột suông.

“Chu Văn, chúng ta cuối cùng cũng gặp lại nhau.” John vốn đang đứng yên lặng giữa sân nhắm mắt dưỡng thần, Chu Văn vừa bước chân vào sân, hắn liền mở mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Chu Văn nói.

“Tôi cũng không muốn gặp cậu lắm đâu.” Chu Văn nói chuyện, ánh mắt không kìm được liếc nhìn phần dưới của John.

Đáng tiếc là mặc quần áo, cái gì cũng không thấy được. Đương nhiên, Chu Văn cũng chỉ là vô thức nhìn một cái, cũng không thực sự muốn nhìn thấy thứ gì đó “cay mắt”, cho nên cậu cũng không dùng năng lực Đế Thính để nghe khu vực đó.

“Sau hôm nay, muốn gặp tôi e là cậu không còn cơ hội nữa rồi. Món nợ cậu nợ tôi và chị, hôm nay tôi phải đòi lại cả vốn lẫn lời, để cậu nếm thử tư thế sống không bằng chết khi bị phế bỏ Nguyên Khí Hải.” John lạnh mặt nói.

“E là phải khiến cậu thất vọng rồi.” Chu Văn chắc chắn nói.

Muốn giết Chu Văn thì dễ, muốn phế Nguyên Khí Hải của cậu, đó lại là chuyện không thể, bởi vì cậu căn bản không có Nguyên Khí Hải.

John không nói gì, chỉ đi về phía Chu Văn.

An Tĩnh dẫn theo rất nhiều binh lính, thủ trên khán đài, quan sát từng cử động trong sân.

Trong thư phòng của nhà họ An, An Thiên Tá đang thông qua hình ảnh giám sát truyền đến từ điện thoại, xem trận chiến này.

Bên trong sơn động ở Kỳ Tử Sơn, Đế đại nhân cũng đang xem điện thoại, hình ảnh giống hệt với hình ảnh trên điện thoại của An Thiên Tá.

“Ngươi không thoát khỏi lòng bàn tay của bản Đế quân đâu.” Nhìn thấy Chu Văn trong màn hình, đôi mắt yêu mị của Đế đại nhân hơi nheo lại.

“Chu Văn, tiếp nhận sự thẩm phán của thần đi.” John nói xong, liền giơ một tay lên cao, chỉ thấy thánh quang trên tay phun trào, hóa thành một lưỡi đao thánh quang thông thiên, chém xuống phía Chu Văn, vừa ra tay chính là "Thánh Quang Thẩm Phán" lừng danh của nhà Kappe, một loại Nguyên Khí kỹ khủng bố chỉ những người sở hữu huyết mạch anh hùng của nhà Kappe mới có thể tu luyện.

Chu Văn trước kia cũng từng thấy chiêu này, nhưng lúc đó lại kém xa sự khủng bố hiện tại, rõ ràng thực lực của John đã nâng cao đến đỉnh phong của Sử Thi cấp.

Chu Văn không hề có ý lùi bước, đồng dạng giơ cánh tay lên, chém ra một luồng quang luân màu máu, chính là Ma Tinh Luân.

Quang luân màu máu và lưỡi đao thánh quang va chạm vào nhau, bùng nổ ra sự bùng nổ khủng bố, lưỡi đao và quang luân cùng vỡ vụn, sóng xung kích hình thành, trực tiếp lật tung mặt đất của đấu trường, mặt phẳng kết cấu thép bê tông như sóng cuộn lật lên.

Chỉ một kích, mặt đất liền tiêu đời.

“Rất khá nha, tuổi này mà đã đạt tới Sử Thi cấp, mạnh hơn chúng ta ngày xưa nhiều.” Trương Xuân Thu cười nói.

Độc Cô Ca khẽ gật đầu: “Quả thực rất mạnh, không biết cậu ta có sủng vật hộ mệnh thần thoại không?”

“Khó nói lắm, An Thiên Tá người kia có chút đáng sợ, có lẽ hắn có thể kiếm được trứng sủng vật hộ mệnh thần thoại cho Chu Văn cũng không chừng.” Trương Xuân Thu nói.

Trong sân, John vung cánh tay, từng luồng Thánh Quang Thẩm Phán được hắn vung ra, sức mạnh đáng sợ như vậy, cứ như tùy tay làm ra.

Chu Văn cũng không có ý định rút đao, đồng thời vung Ma Tinh Luân đối quyết với John, chém nát tất cả những luồng Thánh Quang Thẩm Phán đó.

Độc Cô Ca bọn họ vốn tưởng rằng trận chiến như vậy sẽ không kéo dài quá lâu, bởi vì Thánh Quang Thẩm Phán tiêu hao Nguyên Khí cực kỳ lớn, cho dù sở hữu thể chất huyết mạch anh hùng của nhà Kappe, cũng không thể liên tục sử dụng nhiều lần.

Nguyên Khí kỹ của Chu Văn tuy rằng chưa từng thấy, nhưng có thể đối kháng với Thánh Quang Thẩm Phán, rõ ràng cũng là một loại Nguyên Khí kỹ tiêu hao Nguyên Khí cực kỳ lớn, cũng không thể kéo dài.

Thế nhưng rất nhanh, họ kinh ngạc phát hiện, dù là John hay Chu Văn, thế mà đều có thể liên tục không ngừng chém ra Nguyên Khí kỹ, hoàn toàn không có dấu hiệu cạn kiệt Nguyên Khí, chỉ chớp mắt thôi đã chém ra mười mấy đạo Thánh Quang Thẩm Phán và Ma Tinh Luân, thậm chí vẫn còn đang không ngừng chém kích.

Toàn bộ đấu trường hỗn độn bừa bãi, sự va chạm của sức mạnh khủng bố đã phá hủy mặt đất thành từng cái hố lớn.

Thấy Thánh Quang Thẩm Phán không chiếm được thế thượng phong, John không định tiếp tục như vậy nữa, thu tay nhìn chằm chằm Chu Văn nói: “Không ngờ cậu đã trưởng thành đến mức độ này rồi, xem ra tôi có chút xem thường cậu.”

“Cậu tiến bộ cũng không chậm, nhưng chỉ đến thế thôi sao?” Chu Văn nhìn chằm chằm John nói.

Tuy rằng sự bùng nổ Nguyên Khí như vậy quả thực rất mạnh, nhưng đối với Chu Văn mà nói, thì chẳng tính là gì.

Nếu John thật sự đã liên lạc với Đế đại nhân, vậy thì thực lực của hắn tuyệt đối không đơn giản như vậy, dù sao Đế đại nhân cũng biết Chu Văn sở hữu hai sủng vật thần thoại là Lục Dực và Đế Thính.

Trong tình huống như thế này, Đế đại nhân còn cho rằng cậu không phải đối thủ của John, còn bắt cậu đi Kỳ Tử Sơn cầu xin, nghĩ thế nào đi nữa thì thực lực của John cũng không thể chỉ dừng lại ở đây.

Hơn nữa trên người John, Chu Văn cũng cảm nhận được một loại khí tức vừa quen thuộc vừa xa lạ.

John không hề vì lời khiêu khích của Chu Văn mà nổi giận, thần sắc không có bất kỳ thay đổi nào, chỉ ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời nói: “Chu Văn, trước kia cậu quả thực mạnh hơn tôi, cậu cũng quả thực là một thiên tài, thời gian ngắn như vậy đã có thể nâng cao đến mức độ này, ngay cả tôi cũng phải nể phục cậu.”

“Lời này của cậu nói đúng trọng tâm đấy.” Chu Văn cười nói.

John không biểu cảm tiếp tục nói: “Thế nhưng bây giờ thì khác rồi, cậu dù có thiên phú thế nào, nỗ lực thế nào, cuối cùng vẫn chỉ là một phàm nhân.”

“Còn tôi, lại là người được thần lựa chọn, tôi sẽ trở thành thần.” Ánh mắt John trở nên cuồng nhiệt, trên người cũng dâng lên hào quang thần thánh khủng bố, từng luồng thánh quang trắng xóa bốc lên trên người hắn, chiếu sáng cả đấu trường sáng rực, binh lính bình thường thậm chí còn không mở nổi mắt.

“Đó là cái gì? Sủng vật hộ mệnh thần thoại sao?” Khi ánh sáng đó yếu đi, mọi người đều kinh ngạc nhìn chằm chằm vào phía sau John trong đấu trường.

Chỉ thấy một thiên sứ sáu cánh sau lưng, tỏa ra ánh hào quang thánh khiết, đang lơ lửng phía sau hắn.

Binh lính bình thường nhìn thấy lục dực thiên sứ đó, thậm chí còn có xúc động quỳ xuống bái lạy.

Độc Cô Ca và Trương Xuân Thu nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc và hưng phấn trong mắt đối phương, rõ ràng họ đều nhận ra điều gì đó.

Chu Văn cũng đồng dạng nhìn chằm chằm vào lục dực thiên sứ, cậu cũng cảm thấy khí tức của lục dực thiên sứ có điểm khác lạ, không phải sủng vật hộ mệnh thông thường, mà có chút tương tự với sinh vật trong kén trắng.

“Khí tức khủng bố quá, là sủng vật hộ mệnh thần thoại sao?” Hạ Huyền Nguyệt chưa từng thấy sinh vật trong kén, đương nhiên không biết đó rốt cuộc là cái gì.

“Không, đó là sự tồn tại đáng sợ hơn cả sủng vật hộ mệnh thần thoại.” Độc Cô Ca nói.

“Chẳng lẽ là...” Hạ Huyền Nguyệt lập tức đoán ra đó là cái gì.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:401
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.