Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 15860 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 399
Á Khắc

❊ ❊ ❊

"Thưa các vị nghị viên, tôi đã nói rồi, An Thiên Tá ỷ tài kiêu ngạo, dựa vào cơ nghiệp của An gia tại Lạc Dương và sự chống lưng của Lãnh Tông Chính, từ trước tới nay chưa bao giờ đặt Thượng Nghị Viện vào mắt. Muốn hắn giao người, căn bản là chuyện không thể nào." Cục trưởng Cục Giám sát, Thẩm Ngọc Trì đứng trong nghị sự sảnh, nói với vài vị nghị viên.

"Nếu An Thiên Tá đã cố chấp như vậy, bất chấp sự an nguy của Liên bang, vậy chúng ta cũng chỉ có thể dùng phương pháp của riêng mình để bảo vệ hòa bình cho Liên bang. Cục trưởng Thẩm, việc này giao cho ông đi lo liệu, chúng ta muốn sớm ngày nhìn thấy bốn người học trò kia của Vương Minh Uyên." Người đại diện phát ngôn là Hạ nghị viên.

"Rõ." Thẩm Ngọc Trì hơi cúi người hành lễ, sau đó lui ra khỏi nghị sự sảnh.

Trên thực tế, trước khi phái Phó Vũ đi Lạc Dương, bọn họ đã đạt được sự ăn ý, nếu Phó Vũ không thể thuyết phục thành công An Thiên Tá, thì nghị hội sẽ mặc nhận cho Cục Giám sát triển khai hành động.

Thẩm Ngọc Trì thậm chí đã chuẩn bị sẵn nhân sự đi Lạc Dương, chỉ là đang chờ đợi mệnh lệnh cuối cùng mà thôi, hơn nữa ông ta đã sớm dự liệu được An Thiên Tá sẽ từ chối giao ra Chu Văn.

Thẩm Ngọc Trì đi tới nhà tù bí mật của Cục Giám sát, nơi này trong nội bộ Cục Giám sát được gọi là Thiên Đường, không phải vì nơi này tốt đẹp thế nào, mà là bởi vì phàm là phạm nhân tiến vào nơi đây, không một ai có thể quay trở ra, giống như những người đã bước vào thiên đường, không ai có thể quay về nhân thế vậy.

Xuyên qua từng đạo cửa lao, Thẩm Ngọc Trì đi đến trước một gian phòng giam, nhập dấu vân tay bên trái của mình, lại xác thực mống mắt, cửa kim loại của phòng giam cuối cùng cũng mở ra, cánh cửa kim loại dày nặng giống hệt cửa kho tiền.

Trong gian phòng giam cổ quái này, không nhìn thấy phạm nhân, chỉ có một chiếc hộp kim loại như quan tài ướp xác đứng sừng sững ở đó.

"Á Khắc, theo như ước định trước kia của chúng ta, ngươi giúp ta mang người đó trở về, ta trả lại tự do cho ngươi." Thẩm Ngọc Trì nhìn chiếc hộp kim loại kia nói.

Nếu là vài chục năm trước, có người nghe thấy cái tên Á Khắc này, e rằng sẽ sợ hãi đến mức ngủ không yên.

Trong thời kỳ đầu thành lập Liên bang, cái tên Á Khắc từng chấn động toàn bộ Liên bang, giết người vô số, âm hiểm độc ác, là tấm gương điển hình của việc không coi mạng người ra gì, danh xưng ma đầu của hắn, hầu như không kém cạnh Tỉnh Đạo Tiên.

Điểm khác biệt là, Tỉnh Đạo Tiên là loại người kiêu ngạo đến cực điểm, còn Á Khắc thì khác, hắn thích ẩn mình trong bóng tối hơn, giống như chơi trò mèo vờn chuột, đem đối phương đùa bỡn trong lòng bàn tay, khiến đối phương đến chết cũng không biết vì sao.

Á Khắc tuy giết người vô số, nhưng người thực sự nhìn thấy diện mạo thật của hắn lại ít lại càng ít.

Cục Giám sát lúc ban đầu vì muốn bắt giữ Á Khắc đã phải trả giá cực lớn, giam cầm hắn ở nơi này nhiều năm, đến cả mắt cũng không dám để hắn lộ ra, chỉ sợ có người nhìn thấy ánh mắt của hắn sẽ bị dẫn dụ sa ngã, khiến hắn có cơ hội trốn thoát.

"Cạch cạch cạch!" Từ trong hộp kim loại truyền ra tiếng gõ, đó là câu trả lời của Á Khắc, bởi vì ngay cả giọng nói của hắn cũng bị phong tỏa, sợ rằng giọng nói của hắn sẽ ảnh hưởng đến cai ngục canh giữ.

"Nếu đã vậy, thì giao dịch của chúng ta chính thức bắt đầu ngay bây giờ." Thẩm Ngọc Trì mở chiếc hộp kim loại ra, chỉ thấy một người đàn ông trung niên tóc bạc có sắc mặt hơi tái nhợt đang bị giam cầm ở bên trong, tay chân của hắn đều bị khóa trên chiếc hộp kim loại, ngay cả miệng cũng bị đeo thiết bị kim loại, trên người còn cắm rất nhiều ống dẫn, trông như một bệnh nhân nặng vậy.

Thực tế thì những thiết bị này đều là để duy trì sự sống cho Á Khắc, không để hắn chết, đồng thời cũng tránh việc hắn tiếp xúc với cai ngục.

Tháo bỏ những xiềng xích kia, ngắt kết nối thiết bị, Á Khắc cuối cùng cũng bước ra từ trong hộp kim loại.

"Có yêu cầu gì cứ việc nói." Thẩm Ngọc Trì nhìn Á Khắc đang bước ra từ hộp kim loại, tứ chi dường như đang run rẩy mà nói.

"Cho ta một ly rượu vang, loại trước khi Thứ Nguyên Phong Bạo xảy ra ấy, ngươi biết mà." Á Khắc chậm rãi vận động các nhóm cơ trên cơ thể, nói.

"Được." Thẩm Ngọc Trì lộ ra nụ cười.

Sau khi Chu Văn trở về ký túc xá, nghĩ xem mình nên đối phó thế nào với cường giả có khả năng sẽ bị Cục Giám sát phái tới, cậu không hề cho rằng An Tĩnh đang nói chuyện giật gân.

Phong cách làm việc của Cục Giám sát cậu đã từng lĩnh giáo qua, chỉ cần là việc bọn họ muốn làm, nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục tiêu, giống như con độc xà vậy, một khi đã cắn trúng thì tuyệt đối sẽ không buông miệng.

Nhìn con linh dương đang nằm ngủ trên ghế sofa, Chu Văn cảm thấy an tâm hơn không ít, Chu Văn đoán con linh dương có lẽ là cấp Sử Thi đỉnh cao, thậm chí có khả năng là cấp Thần Thoại.

Điều này có thể nhìn ra manh mối từ thái độ của con chim nhỏ trong ký túc xá, con chim nhỏ trong ký túc xá cái gì cũng dám làm, chỗ nào cũng dám bay loạn, thậm chí còn dám bay lên đầu Chu Văn, coi tóc của Chu Văn thành tổ chim.

Thế nhưng lại chưa từng thấy con chim nhỏ bay lên người con linh dương nhảy nhót loạn xạ, rõ ràng là có chút kiêng dè đối với con linh dương.

Có một đả thủ mạnh mẽ như vậy ở đây, Chu Văn quyết định sau này phần lớn thời gian đều ở trong ký túc xá, có thể không ra ngoài thì tuyệt đối không ra ngoài, vạn nhất người của Cục Giám sát đến, chọc giận con linh dương, biết đâu chừng liền bị nó trực tiếp đuổi cổ.

Tất nhiên, Chu Văn cũng không định thực sự dựa dẫm vào con linh dương, cậu triệu hồi Đế Thính ra, hai mươi bốn giờ hóa thành trạng thái khuyên tai, tùy thời chú ý đến mọi động tĩnh xung quanh.

Để tránh người khác tới tìm mình, gây ra phiền phức không cần thiết, Chu Văn còn dùng điện thoại của mình đăng một dòng trạng thái: "Đang bế quan tu hành, trong vòng một tháng không bước chân ra khỏi cửa, miễn làm phiền."

Lý Huyền và vài người bạn học có quan hệ tốt với cậu rất nhanh đã gửi tin nhắn tới, Chu Văn cũng chỉ nói mình phải bế quan tu hành, bảo họ thời gian gần đây đừng tới tìm mình.

"Cậu muốn bế quan, vậy bữa sáng của tôi phải làm sao?" Vương Lộc gửi tới một tin nhắn.

"Mua, ngày mai có rảnh đi Bân Dương Động không?" Chu Văn hồi đáp một tin nhắn.

Chu Văn nghĩ người của Cục Giám sát chắc sẽ không đến nhanh như vậy, trước tiên đi cùng Vương Lộc tới Bân Dương Động cày con tiểu lão hổ cũng không tệ, biết đâu chừng lại cày ra được thì sao?

Nếu có tiểu lão hổ, cậu đi cày phó bản trò chơi, tỷ lệ rơi đồ chắc sẽ tăng lên không ít, xác suất ra kết tinh cao cấp cũng sẽ tăng, không cần phải cày vất vả như vậy nữa.

"Có, sáng mai gặp." Vương Lộc hồi đáp tin nhắn.

Chu Văn cuối cùng cũng đợi được thời gian hồi chiêu của Thất Lạc Quốc Độ, không kịp chờ đợi đi một chuyến tới biển ngầm, nhìn thấy con hắc long trúng Độc Long Chưởng trong biển.

Nơi con hắc long trúng chưởng, đột nhiên xuất hiện một thứ to bằng bàn tay trông giống như vết lở loét, nhìn qua như sắp chảy mủ vậy, nhưng lại không thể độc chết con hắc long, con hắc long đó chỉ trông có vẻ hơi bạo nộ một chút.

"Xem ra Độc Long Chưởng vẫn có tác dụng, nhưng độc tố dường như không đủ, một vết lở loét nhỏ như thế này, không biết đến khi nào mới có thể độc chết được con hắc long kia?" Chu Văn suy nghĩ một chút, liền làm theo phương pháp trước kia, lại tặng cho con hắc long kia một chưởng, rồi lại chạy thoát ra ngoài.

"Một chưởng không được, vậy ta cho thêm vài chưởng, chỉ cần độc tố đó có tác dụng, sớm muộn gì cũng có thể độc chết nó." Chu Văn trong lòng hung ác nghĩ.

Dù sao bây giờ cậu cũng không vào được thần điện, tạm thời không có phó bản nào cần mạo hiểm thông quan, liền cứ thế tiêu hao với con hắc long này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:278
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.