"Bạo đi nào, chú hổ nhỏ của tôi." Chu Văn trong game đã không biết là lần thứ bao nhiêu chém giết hổ ở Tân Dương Động, nhưng lại thất vọng một lần nữa, vẫn không thể rơi ra trứng bạn sinh.
"Pet tăng may mắn thực sự khó ra đến vậy sao?" Chu Văn hơi cạn lời, cậu nhớ Vương Lộc là lần đầu tiên đã nổ ra hổ nhỏ may mắn, sao mình lại khó khăn đến thế.
Lại đến Độc Giao Đàm, may mà Độc Giao Đàm đã cho Chu Văn một bất ngờ, lại rơi ra một viên kết tinh kỹ năng nguyên khí.
Kết quả sau khi Chu Văn hấp thu, hệ thống thông báo cậu đã lĩnh ngộ Độc Long Chỉ 5, bây giờ Chu Văn đã có bốn loại Độc Long Chỉ, chắc chỉ còn thiếu Độc Long Chỉ 3 nữa thôi.
Thực ra trước đó đã rơi ra mấy kết tinh Độc Long Chỉ rồi, nhưng đều là trùng lặp, có 1, 4, 2 vân vân mấy loại, 3 và 5 hình như đặc biệt khó ra, hôm nay cuối cùng cũng nổ được số 5, còn số 3 thì vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Hóa Long Quyết đến giờ vẫn chưa ra, tỷ lệ rơi cũng thấp như vậy, Chu Văn cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể từ từ cày, dù sao cậu cũng có khối thời gian, cứ từ từ cày là được.
"Đing đong!" Chu Văn đang chuẩn bị đi xuống biển ngầm chịu chết thì chuông cửa đột nhiên vang lên, mở cửa ra xem, lại chính là Minh Tú.
"Sao cậu lại tới đây? Có chuyện gì à?" Chu Văn nhìn Minh Tú đầy nghi hoặc, tính cách tên này khá độc lập, dù có chuyện gì, chắc cũng không đến mức tìm cậu - một sinh viên phụ đạo để hỏi mới phải.
"Chu Văn, tôi muốn mời cậu làm huấn luyện viên cá nhân cho tôi, một tiết học kèm là hai vạn đúng không? Đưa tài khoản đây, tôi chuyển khoản cho cậu ngay bây giờ." Minh Tú nói thẳng.
Cậu ta đã làm mất số điện thoại của Chu Văn từ trước, chỉ đành tự mình đến tìm, nghe ngóng hồi lâu mới tìm được nơi ở của Chu Văn.
"Cậu đừng nghe Phong Thu Nhạn nói linh tinh, tôi cũng giống các cậu, chỉ là một sinh viên thôi, lấy đâu ra tư cách làm huấn luyện viên cá nhân cho cậu?" Chu Văn nghe thấy hai từ khóa là "huấn luyện viên cá nhân" và "hai vạn", lập tức đoán ra chắc chắn là Phong Thu Nhạn đã nói gì đó.
"Vì tôi là sinh viên của Minh Thành sao?" Minh Tú lại hiểu lầm ý, tưởng rằng vì cậu ta không phải sinh viên của Học viện Tịch Dương nên Chu Văn mới không chịu làm huấn luyện viên cá nhân cho cậu ta.
"Không phải, không phải, tôi thực sự không có tư cách dạy cậu." Chu Văn lắc đầu giải thích.
"Tôi nhớ cậu là sinh viên phụ đạo của tôi đúng không? Phụ đạo tôi học tập cũng là trách nhiệm của cậu đúng không?" Minh Tú cúi đầu trầm tư một lát, lúc Chu Văn tưởng cậu ta sắp thông suốt rồi, Minh Tú lại ngẩng đầu nhìn Chu Văn nói.
"Chuyện này..." Chu Văn nhất thời nghẹn lời.
"Số điện thoại của cậu là bao nhiêu, kết bạn đi, sau này tiện liên lạc." Minh Tú lấy điện thoại ra, nhìn Chu Văn hỏi.
"Tôi nói trước nhé, tôi thực sự không có gì dạy cậu được đâu, tiền nong không cần thiết, cứ cùng nghiên cứu đi." Chu Văn bất đắc dĩ lấy điện thoại ra, thêm bạn với Minh Tú.
"Cậu không cần khiêm tốn thế, chuyện của cậu tôi đều nghe Phong Thu Nhạn kể rồi, cách dạy của cậu thực sự rất độc đáo, khiến người ta ấn tượng sâu sắc, tôi hy vọng cậu cũng có thể dùng phương pháp đó để dạy tôi." Sau khi thêm bạn, Minh Tú trực tiếp chuyển cho Chu Văn hai vạn tệ.
"Phong Thu Nhạn rốt cuộc đã kể với cậu ta những gì thế?" Trán Chu Văn toát mồ hôi lạnh, quỷ mới biết cậu ta có cách dạy học độc đáo gì, dù sao chính Chu Văn cũng chẳng biết.
"Cậu thích thế nào thì tùy vậy. Hôm nay tôi không có thời gian, ngày mai là ngày giảng viên Vương Phi giao bài tập, đợi bài tập ra, chúng ta cùng đi hoàn thành nhé." Chu Văn giải thích không xong, cũng lười giải thích thêm gì nữa.
"Dạy học trong thực tiễn, cậu quả nhiên giống như lời Phong Thu Nhạn nói." Minh Tú gật đầu đầy hài lòng, nói xong cũng không quan tâm đến phản ứng của Chu Văn, quay người bỏ đi luôn.
Chu Văn há hốc mồm nhìn bóng lưng Minh Tú rời đi, hồi lâu sau mới lầm bầm một câu: "Bị bệnh à?"
Trở về phòng, phát hiện trên điện thoại có một tin nhắn chưa đọc, mở ra xem thì thấy là An Tĩnh gửi tới, nói rằng họ đã có phát hiện mới trong di tích, tìm được lối vào nội điện, nhưng tình hình trong nội điện rất tồi tệ, đã có vài tốp người đi xuống rồi mất tích không rõ sống chết, đến tận bây giờ vẫn chưa có ai có thể sống sót đi ra khỏi nội điện.
An Tĩnh và mọi người đang nghĩ đủ mọi cách để nghiên cứu bí mật của nội điện, hy vọng có thể tìm thấy ông lão Âu Dương càng sớm càng tốt, có tin tức sẽ thông báo cho cậu.
Chu Văn gửi một tin nhắn cho An Tĩnh, đợi một lát cũng không thấy An Tĩnh hồi âm, không biết là cậu ta đã đi vào khu vực không có sóng hay là bận quá không có thời gian trả lời.
"Phải nhanh chóng nghĩ cách vượt qua biển ngầm, đến thần điện xem sao, sử dụng tiểu nhân màu máu đi thám hiểm nội điện, vẫn tốt hơn nhiều so với việc để những chiến sĩ kia hy sinh vô ích." Chu Văn chỉ sợ lão hiệu trưởng đã chết trong nội điện rồi, như vậy những việc cậu làm bây giờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Sáng sớm hôm sau, Chu Văn nhận được tin nhắn gửi trong nhóm lớp, là bài tập mà Vương Phi giao.
"Chỉ là chém giết một con Kim Cương Lực Sĩ thôi sao?" Chu Văn thấy bài tập đơn giản như vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Dạo gần đây cậu cần rất nhiều thời gian để cày quái, căn bản không có tâm trí hay thời gian để nghiên cứu việc khác, có thể hoàn thành bài tập một cách nhẹ nhàng thì còn gì bằng.
"Huấn luyện viên, khi nào đi làm bài tập?" Chu Văn vừa định đi vệ sinh cá nhân thì nhận được tin nhắn của Minh Tú gửi đến.
Bài tập yêu cầu hoàn thành trong mười ngày, vốn dĩ Chu Văn định mấy hôm nữa mới đi, nhưng có cái rắc rối mang tên Minh Tú này, nhỡ đâu cậu ta ngày nào cũng nhắn tin gọi điện hỏi thì còn phiền phức hơn.
Thế là Chu Văn suy nghĩ một chút, quyết định hôm nay đi làm bài tập luôn, tránh cho Minh Tú lại tìm đến cậu.
Hẹn Minh Tú thời gian đi Vạn Phật Động, đợi đến khi Chu Văn đến Vạn Phật Động thì phát hiện Minh Tú đã ở đó chờ cậu rồi.
"Huấn luyện viên, hôm nay cậu định dạy tôi cái gì?" Minh Tú hỏi.
"Tôi đã nói rồi, không có gì dạy cậu được cả, hôm nay chỉ là đi làm bài tập, giết Kim Cương Lực Sĩ thôi." Chu Văn vừa đi vừa nói.
"Giết Kim Cương Lực Sĩ sao?" Minh Tú lộ vẻ trầm tư, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Phòng ngự của Kim Cương Lực Sĩ quá cao, tỷ lệ rơi đồ cũng khá thấp, người đến đây rất ít, mà các bạn học khác nhận được nhiệm vụ giết Kim Cương Lực Sĩ lúc này chắc vẫn đang nghiên cứu tài liệu về Kim Cương Lực Sĩ, ước chừng phải một hai ngày nữa mới đến đây.
Cho nên lúc Chu Văn và Minh Tú đi vào, trong Vạn Phật Động không có lấy một bóng người.
"Cậu có nắm chắc giết được Kim Cương Lực Sĩ không?" Chu Văn quay đầu hỏi Minh Tú.
"Có, tôi đã xem tài liệu về Kim Cương Lực Sĩ rồi, đối với tôi không có gì khó khăn cả." Minh Tú trả lời.
"Vậy cậu làm trước đi, tôi quay phim lại cho." Chu Văn nói với Minh Tú.
Nộp video cho Vương Phi, coi như bằng chứng hoàn thành bài tập, đây vốn là chuyện rất bình thường, nhưng nghe vào tai Minh Tú lại có thêm một tầng ý nghĩa.
"Muốn tìm hiểu khả năng và đặc điểm của bản thân mình trước, rồi mới đưa ra kế hoạch tu luyện nhắm vào mục tiêu sao?" Minh Tú quyết định sẽ thể hiện thật tốt năng lực của bản thân, cố gắng để Chu Văn có thể hiểu rõ tình trạng hiện tại của cậu.