Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 15841 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 382
Thép Chi Quyền

❊ ❊ ❊

Vệ Phong giảng xong tiết học hôm nay, liền dẫn Chu Văn đến sân tập. Tuy nhiên, nơi ông đưa Chu Văn đến không phải sân tập dành cho học sinh, mà là sân tập chuyên dụng cho các giảng viên.

Học sinh bình thường dĩ nhiên không thể tới đây, chỉ có giảng viên mới có thể luyện tập tại nơi này.

"Em muốn luyện tập thế nào?" Vệ Phong sử dụng một phòng tập đơn lẻ, sau khi thay chiến đấu phục liền hỏi Chu Văn.

"Đối luyện thực chiến quyền pháp thuần túy." Chu Văn nói.

"Đối luyện thực chiến thì được, nhưng em vẫn chỉ là cấp Truyền Kỳ, tôi chỉ có thể áp chế lực lượng của bản thân..." Lời của Vệ Phong còn chưa nói dứt, đã thấy trên người Chu Văn xuất hiện một đạo quang ảnh hình người, sau đó quang ảnh đó dung nhập vào cơ thể Chu Văn, khiến toàn thân cậu như tỏa ra ánh hào quang.

"Em ngưng tụ Mệnh Hồn tấn thăng cấp Sử Thi rồi?" Vệ Phong kinh ngạc nhìn Chu Văn. Lúc ông bằng tuổi Chu Văn, vẫn chỉ là cấp Phàm Thai, không ngờ Chu Văn đã ngưng tụ Mệnh Hồn, điều này thực sự quá nhanh.

Dù trong mấy năm làm giảng viên gần đây, Vệ Phong đã gặp không ít thiên tài, nhưng người ở độ tuổi này mà đã tấn thăng cấp Sử Thi như Chu Văn, thì đây là lần đầu tiên ông thấy.

"Đúng vậy, cho nên xin giảng viên hãy dốc hết toàn lực, không cần nương tay." Chu Văn nói.

"Em yên tâm, tôi sẽ không nương tay đâu." Vệ Phong mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: "Có thể tấn thăng cấp Sử Thi ở độ tuổi trẻ như vậy, có thể nói là thiên tài vô song. Nhưng em vẫn còn quá trẻ, đẳng cấp không đại diện cho thực lực chiến đấu thực tế, để tôi dạy cho em một bài học, cho em biết kinh nghiệm thực chiến trong chiến đấu quan trọng đến thế nào."

Vệ Phong nhìn quần áo trên người Chu Văn rồi nói: "Em có Thú Hồn loại khải giáp không?"

"Có." Chu Văn đáp.

"Mặc vào đi, đối luyện thực chiến khó tránh khỏi có lúc thu chiêu không kịp, nhỡ làm em bị thương thì không tốt." Vệ Phong nói.

"Được." Chu Văn thấy lời này đúng, liền triệu hồi Biến Dị Thạch Xuy Khải Giáp mặc vào người để đảm bảo an toàn cho bản thân.

"Vậy thì, bắt đầu thôi." Vệ Phong không giống các giảng viên khác, không có ý định đợi Chu Văn ra tay trước mà tung ngay một quyền đánh tới, dù vậy ông không sử dụng Mệnh Hồn của mình.

Quyền pháp của Vệ Phong nhanh và mạnh, nhưng chỉ là quyền pháp thuần túy, không sử dụng Nguyên Khí kỹ. Chu Văn dưới sự gia trì của Cổ Hoàng Mệnh Hồn, thi triển ra Thất Tán Chưởng mà mình đã học.

Bảy chiêu chưởng pháp này là tinh hoa mà Vương Minh Uyên chiết xuất ra từ bảy loại chưởng pháp khác nhau. Mỗi chiêu đều có nét độc đáo riêng, bảy chiêu mang bảy ý cảnh khác biệt. Chu Văn đã luyện rất thuần thục, có thể phát huy đặc tính của bảy chiêu chưởng pháp này, nhưng nếu nói về việc lĩnh ngộ ý cảnh thì dĩ nhiên vẫn còn kém một chút.

Không phải ngộ tính của Chu Văn không đủ, không thể lĩnh ngộ ý cảnh của Thất Tán Chưởng, mà là do bình thường cậu cũng không có cơ hội sử dụng chưởng pháp.

Có lợi khí như Bá Kiếm và Trúc Đao trong tay, bình thường lúc giết quái, cậu tự nhiên sẽ không dùng tay không để đối địch với sinh vật thứ nguyên, rất ít khi có cơ hội dùng đến chưởng pháp.

Vệ Phong ban đầu muốn dùng kinh nghiệm và quyền pháp của mình để dạy dỗ Chu Văn, nhưng giao đấu một lúc lại phát hiện mình không hề chiếm được chút lợi thế nào về quyền pháp trước Chu Văn.

Chưởng pháp của Chu Văn nhìn qua biến hóa đa đoan, có thể đối phó với mọi tình huống. Đáng sợ hơn là, tên nhóc này hoàn toàn không giống một học sinh, mà giống một lão làng đã trải qua tôi luyện trăm trận trên chiến trường, kinh nghiệm chiến đấu phong phú hoàn toàn không kém hơn ông.

Vệ Phong giao đấu với Chu Văn hơn mười phút, hoàn toàn không tìm ra sơ hở nào trên người Chu Văn. Chu Văn không những kinh nghiệm chiến đấu phong phú, mà còn ổn định đến mức khiến người ta giận sôi, trong chưởng pháp của cậu không thấy một chút phù phiếm nào. Vệ Phong vài lần thử đặt bẫy, dẫn dụ Chu Văn mạo hiểm tấn công mình, nhưng Chu Văn lại hoàn toàn không hề lay chuyển.

"Tên nhóc này thật sự mới mười sáu, mười bảy tuổi sao?" Vệ Phong có chút khó tin. Một là vì kinh nghiệm chiến đấu của Chu Văn quá phong phú, hai là tính cách trầm ổn thế này, nhìn thế nào cũng không nên là dáng vẻ của một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi.

Ông cũng từng "dạy dỗ" qua những thiếu niên thiên tài khác, những thiên tài đó dù bề ngoài có trầm ổn đại khí đến đâu, nhưng trong thực chiến chỉ cần khích bác một chút là máu nóng đã bốc lên đầu, để ông nắm thóp cơ hội mà dạy dỗ cho một trận.

Còn Chu Văn trước mặt hoàn toàn khác biệt, cậu trầm ổn như một ngọn núi lớn, vững như bàn thạch, bất kể Vệ Phong có dẫn dụ thế nào, cậu vẫn không hề lay chuyển.

Vệ Phong đâu biết rằng, Chu Văn tuy còn trẻ nhưng kinh nghiệm chiến đấu trong trò chơi lại vô cùng phong phú. Sở dĩ trầm ổn như vậy, một là do tính cách, nhưng nguyên nhân chính lại là vì cậu đã trải qua quá nhiều cái chết trong trò chơi, trải qua sự mài giũa của đủ loại cái chết, khiến cậu suy nghĩ nhiều hơn những người trẻ tuổi bình thường, dần dần hình thành thói quen cẩn trọng.

Vệ Phong thấy dáng vẻ của Chu Văn, nếu mình cứ tiếp tục đánh với cậu như vậy, sợ rằng đánh đến tận ngày tận thế cũng không có kết quả.

"Thật sự không thể xem thường người trẻ tuổi thời nay. Đã vậy vì cậu ta đã sử dụng Mệnh Hồn, thì tôi cũng không cần khách khí nữa." Vệ Phong nghĩ thầm, liền triệu hồi Mệnh Hồn của mình ra.

Mệnh Hồn của ông là một chiếc bao tay, xuất hiện trên tay phải của ông, nhìn như được đúc từ thép, bao bọc toàn bộ nắm đấm phải và cẳng tay phía sau, trông giống như một cánh tay máy.

"Em phải cẩn thận đấy, Mệnh Hồn của tôi tên là Thép Chi Quyền, tuy không bắt mắt lắm nhưng lại sở hữu năng lực mạnh mẽ." Vệ Phong vừa nói, bàn tay phải được Thép Chi Quyền bao bọc liền lao tới oanh kích Chu Văn.

Quyền pháp của Vệ Phong nhìn thì như đại khai đại hợp, thực chất bên trong lại ẩn chứa sự tinh tế. Cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu phong phú, Chu Văn dù dốc hết toàn lực cũng chỉ miễn cưỡng chặn được thế công của Vệ Phong, tạm thời vẫn không tìm ra cơ hội phản kích.

Bây giờ Vệ Phong đã sử dụng Mệnh Hồn, Chu Văn ngược lại không kinh mà mừng, vì áp lực Vệ Phong mang lại cho cậu trước đó rõ ràng vẫn chưa đủ, giờ ông dùng đến Mệnh Hồn, chắc hẳn là đã dốc hết toàn lực.

Ban đầu Chu Văn còn đang nghĩ Mệnh Hồn Thép Chi Quyền của Vệ Phong rốt cuộc có tác dụng gì, nhưng cú đấm này của Vệ Phong vừa ập đến, chỉ thấy xung quanh Thép Chi Quyền có những lỗ nhỏ phun ra làn khói trắng như hơi nước, đẩy nắm đấm của Vệ Phong, trong nháy mắt bộc phát ra tốc độ vô song, nhanh hơn gấp bội so với trước đó.

Vì đang là đối luyện thực chiến nên Chu Văn không sử dụng thân pháp để né tránh, mà dùng chưởng cưỡng ép đỡ lấy cú đấm này của Vệ Phong.

Quyền chưởng giao nhau, Chu Văn chỉ cảm thấy một luồng lực lượng khổng lồ khiến cánh tay cậu tê dại, cơ thể cũng không tự chủ được mà rời đất, văng ngược về phía sau.

Chu Văn lộn vòng trên không vài vòng, triệt tiêu luồng lực lượng khổng lồ đó. Khi rơi xuống đất, cánh tay vẫn còn tê dại, bàn tay khẽ run rẩy.

"Đã bảo em phải cẩn thận rồi, Thép Chi Quyền tăng cường cực lớn cho tốc độ và sức mạnh của tôi, vừa rồi tôi mới chỉ dùng ba phần lực mà thôi." Vệ Phong có chút đắc ý nói.

"Đến nữa đi." Chu Văn bước lên một bước, lại tấn công tới. Cậu đã cảm nhận được Cổ Hoàng Mệnh Hồn đang rục rịch, trái tim đập kịch liệt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:278
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.