Toàn bộ Thánh Thành đã đại loạn, những sinh vật thứ nguyên khủng bố không ngừng tuôn ra từ trong lỗ đen, giống như lũ châu chấu che trời lấp đất, xông vào trong Thánh Thành tàn phá.
Khắp nơi đều có thể nhìn thấy sự va chạm của sức mạnh và tiếng ai oán của con người, không biết có bao nhiêu người vô tội vì vậy mà mất mạng, không biết có bao nhiêu gia đình đã bị phá hủy.
Chu Văn không biết lựa chọn của Vương Minh Uyên là đúng hay sai, đó vẫn chưa phải là vấn đề mà cậu có thể hiểu thấu.
Đưa tay nắm lấy giọt máu trong suốt kia, Mê Tiên Kinh lập tức điên cuồng tự chuyển, hấp thụ giọt máu vào trong, Chu Văn lập tức cảm giác có một luồng sức mạnh kỳ dị đang lan tỏa trong cơ thể.
"Còn ngẩn người ra làm gì? Còn không nhân lúc hỗn loạn giết ra khỏi Thánh Thành, chẳng lẽ muốn đợi bọn chúng tới bắt chúng ta sao?" Chung Tử Nhã đẩy Chu Văn một cái.
Cậu ta ngược lại không còn đau lòng nữa, bất kể Vương Minh Uyên đã biến thành cái gì, chỉ cần hắn còn sống, Chung Tử Nhã cho rằng như vậy là đủ rồi.
Khương Nghiễn và Huệ Hải Phong cùng nhau chạy ra ngoài, hiện tại Thánh Thành đã loạn cào cào, đâu đâu cũng là con người đang chiến đấu với những sinh vật thứ nguyên đó, không ai có tâm trí để ý tới bốn người bọn họ.
Bốn người vừa đánh vừa lùi, thấy có những nhân loại mạnh mẽ cưỡi cự long ngang trời bay lên, chiến đấu với những sinh vật thứ nguyên kia, cũng có người ngự kiếm bay trời, kiếm quang tựa như vạn đạo lưu tinh, trong nháy mắt diệt sát diện lớn sinh vật thứ nguyên.
Các loại cường giả khủng bố phá không mà chiến, thế nhưng nhất thời cũng khó mà giết sạch toàn bộ những sinh vật thứ nguyên xâm nhập Thánh Thành, hơn nữa lỗ đen vẫn luôn mở, không ngừng có sinh vật thứ nguyên xông vào, chiến hỏa tứ phía liên miên không dứt.
Bốn người Chu Văn đang chạy trốn, một con mãng xà tám đầu bạo ngược rơi xuống phía trước bọn họ, tám cái đầu rắn phun ra gió mưa sấm sét cùng các loại sức mạnh khác nhau, trong chốc lát biến nơi gần đó thành chiến trường tận thế, có không ít dân thường đang chạy trốn đã chết thảm dưới các loại sức mạnh khủng bố.
Đường lui của bốn người Chu Văn bị chặn, cũng chỉ đành mỗi người né tránh, thân hình Chu Văn lóe lên, dùng Quỷ Bộ tránh thoát một mảng lớn độc dịch phun về phía mình.
Thế nhưng vừa đáp xuống đất, liền thấy một con bọ cạp mọc cánh từ trên trời giáng xuống, trên đuôi mang theo một đạo hàn quang, bắn về phía cậu.
Chu Văn rút đao chém tới, trúc đao lập tức chém con bọ cạp đó thành hai nửa, mà xung quanh lại có càng nhiều phi yết xông tới, giống như châu chấu vậy.
Huệ Hải Phong, Khương Nghiễn và Chung Tử Nhã cũng đều rơi vào khổ chiến, toàn bộ Thánh Thành đâu đâu cũng là sinh vật thứ nguyên, muốn xông ra ngoài quả thực quá khó khăn.
"Mỗi người tự tìm cơ hội xông ra ngoài, có cơ hội thì đi, hội hợp tại Học viện." Huệ Hải Phong thấy mọi người đã bị tách ra, liền lớn tiếng kêu lên.
Chu Văn biết với sức mạnh của bốn người bọn họ, trong chiến trường như vậy tỏ ra quá mức nhỏ bé, chỉ có thể tìm cơ hội trốn thoát, muốn cứng rắn xông ra ngoài là chuyện không thể, Chu Văn chỉ có thể tìm cơ hội xông ra bên ngoài, không còn cách nào khác để bận tâm những thứ khác.
Cậu tin rằng, với bản lĩnh của Khương Nghiễn, Chung Tử Nhã và Huệ Hải Phong, sẽ không dễ dàng chết như vậy.
Một con quái vật tựa như ngọn núi rơi xuống con đường phía trước của Chu Văn, khoảng cách với Chu Văn còn vài trăm mét, thế nhưng nó tung một quyền oanh kích xuống mặt đất, lập tức khiến đường phố và kiến trúc trong phạm vi hơn ngàn mét xung quanh đều hóa thành mảnh vụn bay lên, những vật chất vỡ nát đó va chạm, giảo sát con người trong phạm vi đó.
Trúc đao trong tay Chu Văn vung lên nhanh chóng, chém văng những mảnh vụn bay về phía mình, trên người còn mặc thạch giáp phòng ngự, thế nhưng trên cơ thể vẫn có nhiều nơi bị mảnh vụn xuyên thủng thạch giáp, để lại những vết thương trên người cậu.
Chu Văn nghiến răng chạy trốn về một hướng khác, Mê Tiên Kinh trong cơ thể vẫn đang vận chuyển nhanh chóng, dường như đã tới một cơ duyên nào đó, lẽ ra là sắp đột phá rồi.
Con quái vật tựa như ngọn núi kia lại mạnh mẽ nện xuống mặt đất, chỉ là lần này, mặt đất không vỡ nát, ngược lại sinh ra một lực hút khổng lồ, sinh sinh hút mọi thứ xung quanh về phía con quái vật như ngọn núi đó.
Trúc đao của Chu Văn cắm trên mặt đất, thế nhưng toàn bộ cơ thể lại bị kéo lê bay về phía hướng ngọn núi, trúc đao vạch trên mặt đất một vết rãnh sâu, cũng không ngăn cản được thân hình cậu bay về phía con quái vật tựa như ngọn núi kia.
Chu Văn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên người con quái vật tựa như ngọn núi đó, nứt ra không biết bao nhiêu cái miệng lớn, những con người bị hút tới đó, trực tiếp bị nuốt chửng vào trong, cũng không biết sẽ có kết cục thế nào.
Tâm niệm vừa động, Ma Tinh Luân phát động, Chu Văn sử dụng lực hút của Ma Tinh Luân, gắt gao hút chặt mặt đất, cưỡng ép đối kháng với lực hút của quái sơn kia, để mình không bay về phía nó.
Thế nhưng lực hút của quái sơn thực sự quá mạnh, Chu Văn vẫn luôn không có cách nào thoát khỏi lực hút, chỉ miễn cưỡng có thể không bị hút tới đó.
Đúng lúc Chu Văn đang suy nghĩ làm sao mới có thể thoát khỏi phạm vi lực hút của quái sơn, lại thấy có một bóng người phá không mà tới, đó là một người phụ nữ mặc y phục màu đen, cô ta chân đạp một thanh cổ kiếm thanh đồng phá không mà tới, tiến vào phạm vi lực hút của quái sơn, thế nhưng không bị quái sơn hút tới, chỉ lơ lửng trước mặt quái sơn.
Chỉ thấy cô ta hai tay dẫn dắt, lập tức có một đạo kiếm quang ngưng tụ giữa hai tay, sau đó đẩy một cái, kiếm quang đó bay về phía quái sơn.
Theo sự bay của kiếm quang, hư không xung quanh chấn động, vậy mà phân liệt ra từng đạo kiếm quang, một chia hai, hai chia bốn, bốn chia tám, tám chia mười sáu, đợi khi kiếm quang xông tới trước mặt quái sơn, đã là một mảnh kiếm vân.
Chỉ thấy cái miệng của quái sơn mở ra, khắp núi dẫu sao cũng là miệng, đem kiếm quang như mây kia đều nuốt chửng xuống.
Người phụ nữ mặc y phục đen khẽ nhíu mày, cổ kiếm thanh đồng dưới chân chấn minh, bay vút lên, trực tiếp xông về phía quái sơn.
Quái sơn cũng không hàm hồ, mở miệng liền nuốt chửng cổ kiếm thanh đồng xuống, thế nhưng một lát sau, chỉ thấy từng đạo kiếm mang từ trong cơ thể quái sơn thấu ra, tựa như từng đạo lợi kiếm đâm xuyên cơ thể quái sơn, không bao lâu sau liền biến quái sơn thành con nhím. Quái sơn ầm ầm sụp đổ, thanh cổ kiếm đó cũng trở về dưới chân người phụ nữ mặc áo đen, chỉ thấy cô ta không hề dừng lại, ngự kiếm lại bay về phía những sinh vật thứ nguyên khủng bố khác, nơi cô ta đi qua, kiếm quang như thiên hà đảo ngược, chém giết không biết bao nhiêu sinh vật thứ nguyên.
Chu Văn lại không có tâm trạng xem tiếp, quái sơn vừa chết, lực hút tự nhiên biến mất, Chu Văn chọn một hướng, liền xông về phía bên ngoài Thánh Thành.
Chỉ là sinh vật thứ nguyên tồn tại quá nhiều, Chu Văn dọc đường chém giết, không biết đã giết bao nhiêu sinh vật thứ nguyên, thế nhưng cũng chỉ mới xông tới ngoài tam hoàn của Thánh Thành.
Khương Nghiễn bọn họ sớm đã không thấy tăm hơi, ngoại trừ sinh vật thứ nguyên ra, thì chính là những nhân loại đang phấn đấu, trong đó phần lớn đều là người của quân đội, mà nếu là người thường thì rất nhiều người đều đã biến thành thi thể.
Một bé gái ngồi trên đống đổ nát khóc nức nở, mà một con rết dài vài mét đang bò về phía cô bé.
Lý trí của Chu Văn bảo cậu rằng, bây giờ không phải lúc lo chuyện bao đồng, xông ra khỏi Thánh Thành chạy trốn mới là quan trọng, thế nhưng tay lại không tự chủ được chém ra một đạo đao quang, chém con rết kia thành hai nửa.
"Đi theo tôi trước đã." Chu Văn thấy xung quanh ngoại trừ thi thể thì căn bản không có người nào khác, cha mẹ người thân của bé gái dù không chết, sợ rằng cũng sẽ không ở đây, đành phải bế cô bé lên, mang theo cô bé xông ra khỏi Thánh Thành rồi tính sau.