Vệ Phong vốn dĩ có quyền pháp mạnh hơn Chu Văn, cộng thêm sự gia trì của "Cương Chi Quyền", lập tức khiến Chu Văn rơi vào thế hạ phong tuyệt đối.
Vệ Phong không phải lúc nào cũng sử dụng năng lực của Cương Chi Quyền, nhưng thi thoảng hắn dùng một lần, khiến tốc độ nắm đấm đột ngột tăng nhanh, tạo ra hiệu quả bất ngờ hơn cả, khiến quyền pháp của hắn càng thêm biến hóa khôn lường, trái lại càng khó đối phó hơn.
Chu Văn đã rất nhiều lần buộc phải cưỡng ép đỡ lấy nắm đấm của Vệ Phong, mỗi lần đều cảm thấy như bị búa tạ nện vào, hai cánh tay đều bị chấn đến tê dại.
May mà trên người cậu mặc biến dị Thạch Sĩ khải giáp, nếu không e rằng xương cánh tay đã bị đánh nát rồi.
Dù có khải giáp bảo vệ, Chu Văn vẫn cảm thấy hai cánh tay đau rát, hơn nữa còn tê dại.
Vệ Phong phát hiện khải giáp của Chu Văn lại vô cùng kiên cố,Vậy mà (thế mà) có thể chịu được cú đấm của Cương Chi Quyền, nhất thời không còn kiêng dè gì nữa, thỏa sức vung vẩy sức mạnh và quyền pháp của bản thân.
Bùm! Bùm! Bùm!
Chu Văn lập tức hoàn toàn mất đi khả năng phản kích, tựa như bao cát, bị nắm đấm của Vệ Phong đè ép triệt để, chỉ có thể giơ tay lên không ngừng đỡ lấy thế công như núi lở lũ quét của Vệ Phong.
Đã rất lâu rồi Vệ Phong không được sảng khoái như thế này. Trước đây khi còn trên chiến trường, hắn có thể chiến đấu không kiêng nể gì, trút toàn bộ sức mạnh của mình lên những sinh vật dị thứ nguyên đó.
Thế nhưng sau khi đến học viện, tuy cũng có thể giết sinh vật dị thứ nguyên, nhưng vẫn có chút khác biệt.
Sự khác biệt lớn nhất chính là, sinh vật dị thứ nguyên trong học viện đều có tư liệu chi tiết, hắn chỉ cần tấn công vào điểm yếu của sinh vật dị thứ nguyên là rất dễ dàng giành chiến thắng.
Nhưng khi còn trong quân đội, họ phần lớn là chiến đấu với những sinh vật dị thứ nguyên chưa biết, cái cảm giác kích thích giữa sự sống và cái chết đó, cái cảm giác sợ hãi và hưng phấn khi thách thức điều chưa biết đó, đều là thứ mà trong học viện không thể nào sánh bằng.
Chiến đấu với những vị đạo sư kia lại càng bó tay bó chân, hoàn toàn không thể bung xõa.
Trận chiến với Chu Văn khiến Vệ Phong như thể quay lại lúc còn trong quân đội. Chu Văn giống như một sinh vật thứ nguyên chưa biết, khiến Vệ Phong muốn tìm ra điểm yếu của cậu, đánh bại cậu hoàn toàn. Lúc này Vệ Phong như một con dã thú hung mãnh, không ngừng bùng nổ ra những thế công kinh khủng.
Từ lúc bắt đầu đến giờ, tuy Chu Văn đã bị áp chế toàn diện, nhưng chưởng pháp của cậu vẫn không hề rối loạn, vẫn ổn định đến mức đáng kinh ngạc. Trong tình trạng bị áp chế, cậu vẫn đỡ được tất cả thế công của Vệ Phong, khiến Vệ Phong càng lúc càng muốn phá vỡ thế phòng thủ của Chu Văn.
Vệ Phong càng lúc càng nghiêm túc, gần như sắp quên mất đây chỉ là một trận luyện tập, dường như đã hoàn toàn nhập tâm vào đó, đẩy năng lực của bản thân đến cực hạn.
Bùm bùm! Bùm bùm!
Cánh tay và lòng bàn tay của Chu Văn không biết đã phải chịu bao nhiêu cú đấm. Nắm đấm của Vệ Phong tựa như mưa rào gió bão, không ngừng nện xuống. Đặc biệt là bàn tay phải đeo Cương Chi Quyền kia, mỗi lần nện lên cánh tay Chu Văn, một luồng sức mạnh bùng nổ đều xuyên qua thạch giáp, chấn động khiến cánh tay Chu Văn suýt chút nữa gãy lìa.
Ngay cả thạch giáp do biến dị Thạch Sĩ hóa thành, dưới sự oanh tạc không ngừng nghỉ, cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, nếu cứ tiếp tục thế này, e là sẽ bị đánh nát.
Dưới áp lực như vậy, Chu Văn vẫn không sử dụng thân pháp, vẫn đang dùng chưởng pháp đối kháng với Vệ Phong. Cậu có thể cảm nhận mơ hồ rằng Cổ Hoàng Mệnh Hồn đang rục rịch chuyển động, trái tim trong lồng ngực cậu đang được Cổ Hoàng Mệnh Hồn phụ thuộc vào đang đập mạnh mẽ. Biên độ nhịp đập ngày càng lớn, tốc độ cũng ngày càng nhanh, tựa như một động cơ xe đua đang trong quá trình khởi động.
Toàn thân Chu Văn tràn đầy năng lượng, ham muốn chiến đấu cũng càng lúc càng vượng. Dưới sự áp chế mạnh mẽ của Vệ Phong, cậu không cảm thấy sợ hãi, trái lại càng hưng phấn hơn. Sự hưng phấn đó phần lớn đến từ Cổ Hoàng Mệnh Hồn.
Dưới sự đập mạnh mẽ của trái tim, Chu Văn cảm thấy mạch máu toàn thân mình như biến thành những con đường cao tốc, máu lưu thông bên trong với tốc độ cực cao, ma sát dữ dội với thành mạch máu, khiến nhiệt độ máu ngày càng cao, tựa như sắp cháy lên vậy.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch thình thịch!
Dưới tác dụng của Cổ Hoàng Mệnh Hồn, nhịp đập của trái tim ngày càng kịch liệt mạnh mẽ, khiến Chu Văn cảm thấy trong cơ thể mình như biến thành một ngọn núi lửa, có một luồng sức mạnh dường nhưtùy thời (bất cứ lúc nào) cũng sẽ phun trào ra.
Vệ Phong càng lúc càng hưng phấn, sự ổn định của Chu Văn và sự kiên cố của biến dị Thạch Sĩ khải giáp khiến hắn hoàn toàn bung xõa tay chân, ngoại trừ việc không sử dụng Nguyên Khí kỹ, hắn đã đẩy năng lực bản thân đến mức cực hạn.
“Lão tử không tin là không phá được thế thủ của ngươi.” Vệ Phong như thể đã quay lại lúc hắn còn ở trong dị thứ nguyên lĩnh vực, chiến đấu sống còn với những sinh vật thứ nguyên mạnh mẽ kia. Quyền pháp ngày càng xảo quyệt, ngày càng hung mãnh, cũng ngày càng chí mạng.
Lúc này Chu Văn, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt dường như có một ngọn lửa đang cháy rực, đôi tay không ngừng vung vẩy, bước chân không ngừng lùi lại. Dưới thế công điên cuồng của Vệ Phong, vị trí cánh tay của biến dị Thạch Sĩ khải giáp đã xuất hiện rất nhiều vết nứt.
Nếu không phải Chu Văn cố ý sử dụng những vị trí khác nhau để đỡ lấy nắm đấm đeo Cương Chi Quyền của Vệ Phong, khiến nó không liên tục nện vào cùng một vị trí, e là cánh tay khải của biến dị Thạch Sĩ đã sớm bị đánh nát từ lâu rồi.
Dù Chu Văn đã cố gắng hết sức kiểm soát vị trí đỡ, nhưng hiện tại trên cánh tay khải đã đầy rẫy vết nứt, nếu tiếp tục chịu đựng công kích, e là cả hai bên tay khải đều sẽ hoàn toàn nát vụn.
Thế nhưng Chu Văn không thu hồi biến dị Thạch Sĩ khải giáp mà chọn tiếp tục chiến đấu. Cậu có thể cảm nhận được Cổ Hoàng Mệnh Hồn đã sắp chạm đến một điểm tới hạn nào đó, nếu bây giờ rút lui, e là nỗ lực trước đó sẽ đổ sông đổ bể.
Khậc! Khậc!
Dưới thế công của Vệ Phong, trên cánh tay khải phát ra những âm thanh nứt vỡ nhỏ li ti, hơn nữa âm thanh ngày càng nhiều. Trên cánh tay khải xuất hiện rất nhiều vết nứt có thể nhìn thấy bằng mắt thường, còn có những mảnh đá vụn nhỏ bắn ra từ vết nứt, vết nứt tựa như mạng nhện lan rộng ra ngoài.
Ánh mắt Chu Văn rực lửa, vẫn nhanh chóng vung vẩy đôi tay, chặn đứng thế công điên cuồng của Vệ Phong.
“Còn thiếu một chút... còn thiếu một chút nữa...” Chu Văn chỉ cảm thấy luồng sức mạnh trong cơ thể tựa như ngọn núi lửa sắp bùng nổ, nhưng thế nào cũng không bùng nổ ra được, giống như có một tảng đá lớn chặn ngang miệng núi lửa, khiến nham thạch nóng bỏng bên trong núi lửa không thể phun trào ra ngoài.
Khậc!
Cánh tay Chu Văn lại đỡ lấy một cú đấm tay phải của Vệ Phong, một mảnh khải giáp to bằng quả trứng gà bên ngoài cánh tay phải vỡ vụn, hóa thành từng mảnh đá vụn bắn tung ra ngoài. Tựa như hiệu ứng cánh bướm, khải giáp của cánh tay đó hoàn toàn vỡ vụn, khiến cánh tay Chu Văn lộ ra.
Không còn sự bảo vệ của khải giáp, lực đấm mạnh mẽ đó trực tiếp nện vào cánh tay Chu Văn, lập tức khiến xương cánh tay Chu Văn run rẩy như dây cung, tựa như sắp bị đánh gãy cùng nhau vậy.
Cũng đúng lúc này, trong đôi mắt Chu Văn dường như có nham thạch phun trào, khiến đồng tử của cậu biến thành màu đỏ rực như nham thạch nóng bỏng, cả cơ thể cũng bắt đầu bùng nổ ra khí tức nóng bỏng kinh hoàng. Toàn thân cậu như thể có sức mạnh nóng bỏng phun trào ra, khiến không khí xung quanh cơ thể cậu như bị luồng sức mạnh nóng bỏng đó vặn vẹo, nhìn từ xa, giống như bên ngoài cơ thể cậu đang có ngọn lửa vô hình cháy rực vậy.