Thế nhưng ánh mắt Lãnh hiệu trưởng cũng không dừng lại trên người bọn họ quá lâu, chỉ nhìn một cái rồi thu hồi, nhìn sang con chim lớn màu vàng bên cạnh.
"Về đi, từ nay về sau sẽ không còn ai tới quấy rầy ngươi nữa." Lãnh hiệu trưởng tựa như đang nói với con chim lớn màu vàng kia.
Con chim lớn màu vàng kia lại thật sự cúi đầu, như thể đang biểu thị nó đã hiểu, sau đó vỗ cánh bay trở về đỉnh núi Long Môn Thạch Quật.
"Kể từ hôm nay trở đi, không ai được phép đặt chân lên đỉnh Long Môn Thạch Quật." Lãnh hiệu trưởng đứng dậy, Ma Cầm Vương Tọa kia cũng theo đó biến mất, nói xong liền phá không bay đi, trong chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
"Khi nào mình mới có thể mạnh mẽ như Lãnh hiệu trưởng, chỉ trong cái búng tay đã khiến đám sinh vật thứ nguyên khủng bố kia phải răm rắp nghe lời." Lý Huyền ngưỡng mộ nói.
"Lãnh hiệu trưởng là cấp Thần Thoại sao?" Chu Văn nhíu mày hỏi.
"Chắc không phải, nghe nói là đỉnh cao Sử Thi, Ma Cầm Vương Tọa là Mệnh Hồn cấp Hoàn Mỹ, hơn nữa có người nói, Lãnh hiệu trưởng có lẽ là người gần với Thần Thoại nhất, chỉ thiếu nửa bước nữa là có thể bước chân vào Thần Thoại." Trong lời nói của Lý Huyền đầy vẻ sùng bái đối với Lãnh hiệu trưởng.
"Ở Lạc Dương vậy mà còn có người mạnh tới mức này!" Chu Văn kinh ngạc thốt lên.
"Chắc chắn là mạnh rồi, Lãnh hiệu trưởng làđạo sư của An Đốc Quân, có thể dạy ra một học sinh mạnh như An Đốc Quân, sao có thể không mạnh được." Lý Huyền nói.
"Là thầy của An Thiên Tá sao?" Chu Văn không thấy việc dạy ra An Thiên Tá có gì ghê gớm, nhưng Lãnh hiệu trưởng thì thật sự rất mạnh. Mệnh Hồn hệ âm nhạc như Ma Cầm Vương Tọa cũng khiến Chu Văn mở rộng tầm mắt, vậy mà có thể khiến sinh vật thứ nguyên khủng bố như vậy rút lui mà không tốn một giọt máu, trước kia Chu Văn chưa từng nghe qua.
Nghĩ tới tiếng nhạc của Ma Cầm Vương Tọa vừa rồi, Chu Văn lại cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Chu Văn không phải là người đa sầu đa cảm, lúc nghe nhạc vừa rồi, cảm xúc của cậu không có dao động quá lớn, nhưng cậu vậy mà cũng rơi lệ, điều này dường như có chút không bình thường.
"Thực sự là âm nhạc của Ma Cầm Vương Tọa đã ảnh hưởng đến cảm xúc của mình sao?" Chu Văn luôn cảm thấy hình như không phải như vậy.
"Ngẩn ngơ cái gì thế? Mau đi thôi, còn phải đi hoàn thành nhiệm vụ bài tập nữa." Lý Huyền thấy Chu Văn đứng đó không nói không rằng, lại bắt đầu ngẩn người, bèn đẩy cậu một cái.
Chu Văn đi theo Lý Huyền quay trở lại bên trong Long Môn Thạch Quật, nhưng trong lòng lại cứ nghĩ mãi tới bản nhạc mà Lãnh hiệu trưởng đã tấu lên bằng Ma Cầm Vương Tọa.
"Không phải âm nhạc đang ảnh hưởng đến cảm xúc của mình, tuyệt đối không phải." Người khác có lẽ sẽ không để ý đến sự thay đổi cảm giác vi tế như vậy, nhưng Chu Văn lại muốn tìm hiểu cho rõ sự khác biệt, cứ mãi suy nghĩ về điểm mà cậu cảm thấy không đúng.
"Ngẩn người cái gì nữa, nhiệm vụ bài tập của tôi hoàn thành rồi, đến lượt cậu đấy." Lý Huyền vừa cầm điện thoại quay Chu Văn vừa nói.
Chu Văn bây giờ căn bản không có tâm trạng làm nhiệm vụ bài tập gì cả, lập tức rút trúc đao lao về phía đàn thú đá, một đao một con, chém giết mười con thú đá một cách gọn gàng dứt khoát, rồi quay người đi ngược trở lại.
Cậu định quay về tra cứu tài liệu về năng lực hệ âm, sau đó làm cho rõ ràng, rốt cuộc là tiếng nhạc của Ma Cầm Vương Tọa ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu, hay là một năng lực nào khác.
Lý Huyền đã quen với đủ kiểu hành động kỳ quặc của Chu Văn, nên cứ mặc kệ cậu, không hỏi thêm gì cả.
Sau khi ra khỏi Long Môn Thạch Quật, Chu Văn đi đến thư viện của học viện, tài liệu ở đó được phân loại rõ ràng, đầy đủ hơn trên mạng rất nhiều. Rất nhanh cậu đã tìm thấy khu vực hệ âm, thấy những giá sách dài mấy chục mét, có tận bốn hàng, bên trên đặt toàn là sách về hệ âm.
Chu Văn xem thử, đại đa số vậy mà lại là mấy loại sách về phổ nhạc và kiến thức âm nhạc, hoặc là dạy người ta luyện thanh hát hò vân vân, còn loại Nguyên Khí Quyết hệ âm thì lại rất hiếm thấy.
"Hèn gì người tu luyện Nguyên Khí Quyết hệ âm lại ít như vậy, nhiều tài liệu thế này mà chỉ dạy người ta làm sao để học nhạc, chẳng liên quan chút nào đến tu hành cả." Chu Văn đứng trước giá sách xem từng cuốn một, tìm nửa ngày trời cũng chỉ tìm được vài cuốn sách liên quan tới Nguyên Khí Quyết hệ âm.
Từ những tài liệu ít ỏi còn lại, Chu Văn phát hiện Nguyên Khí Quyết hệ âm quả thực rất thú vị, hay có thể nói là khác biệt với số đông.
Phương pháp tu luyện Nguyên Khí Quyết hệ âm cũng tương tự như Nguyên Khí Quyết thông thường, điều thú vị là, Nguyên Khí Hải của Nguyên Khí Quyết hệ âm khá đặc biệt.
Nguyên Khí Hải của Nguyên Khí Quyết thông thường đều nằm ở một trong ba đan điền thượng, trung, hạ, còn Nguyên Khí Quyết hệ âm lại lấy phổi làm Nguyên Khí Hải, đây là điều rất hiếm thấy.
Hơn nữa không giống với tưởng tượng của người bình thường, trong tài liệu về hệ âm không hề đề cập đến cách nói kiểu như âm nhạc lây lan cảm xúc, mà chỉ nhắc tới các lý thuyết về tần số và chấn động.
Mà sức phá hoại của năng lực hệ âm chủ yếu bắt nguồn từ sóng áp lực của âm thanh.
Chu Văn đọc rất nhiều tài liệu nhưng vẫn không hiểu tại sao Ma Cầm Vương Tọa lại có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của con người và thậm chí là cả sinh vật thứ nguyên. Dù có một vài lý thuyết nghe có vẻ phi phàm, nhưng tất cả đều chưa được kiểm chứng, hơn nữa Chu Văn cảm thấy những lý thuyết đó cũng không phù hợp với năng lực của Ma Cầm Vương Tọa.
Không tìm được câu trả lời mình muốn, Chu Văn rất muốn trực tiếp đi hỏi Lãnh hiệu trưởng, nhưng bình thường ngay cả giáo viên hướng dẫn và các phó hiệu trưởng khác cũng khó mà gặp được Lãnh hiệu trưởng một lần, hắn là một học sinh thì làm sao có thể gặp được Lãnh hiệu trưởng chứ.
Trời đã tối, thư viện sắp đóng cửa, Chu Văn đành phải quay về ký túc xá, lại tìm kiếm tài liệu về hệ âm trên mạng, nhưng vẫn không tìm thấy câu trả lời mình muốn.
Thế nhưng trong lúc lướt diễn đàn học viện, Chu Văn đã nhìn thấy một bài đăng về Nguyên Khí Quyết hệ âm.
Tên và nội dung của bài đăng đó đều khiến Chu Văn cảm thấy rất mới mẻ, bài đăng đó có tên là "Không gian chiều của âm thanh", người đăng là ID của một học sinh, mức độ quan tâm khá thấp, chỉ tầm vài chục người, người trả lời cũng rất ít.
Người tu luyện Nguyên Khí Quyết hệ âm trong Học viện Tịch Dương vốn đã ít, nên rất ít người hứng thú với bài đăng này, nhưng sau khi Chu Văn đọc xong thì mắt lại sáng lên.
Nội dung của bài đăng này tuy có chút kỳ lạ, trông có vẻ hơi viển vông, nhưng những ý tưởng đó lại cực kỳ thú vị.
Sau khi đọc bài đăng, Chu Văn dường như đã hiểu đôi chút tại sao Ma Cầm Vương Tọa lại có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu, nhưng lại có rất nhiều chỗ không hiểu rõ, không cách nào tìm được đáp án cho mọi nghi hoặc từ trong bài đăng.
Chu Văn thấy bài đăng đó vậy mà đã được đăng từ hai năm trước, ID của tác giả cũng không trực tuyến, nhìn lại các bài đăng của người đó, thì ra chỉ có mỗi bài này, không khỏi có chút thất vọng, xem ra đối phương không phải là người thường xuyên đăng nhập diễn đàn.
Chu Văn thử gửi một tin nhắn riêng cho đối phương, cũng chỉ là ôm tâm thái thử xem sao, đưa ra vài nghi vấn đang quấy nhiễu mình.
Vốn dĩ Chu Văn không ôm hy vọng quá lớn, nhưng ai ngờ không lâu sau, đối phương lại phản hồi tin nhắn của cậu, hơn nữa còn giải đáp chi tiết mấy câu hỏi đó, một vài cách nói kỳ quái lạ lùng mà Chu Văn hoàn toàn chưa từng nghe qua, nhưng ngược lại đã giải tỏa những nghi hoặc trong lòng cậu.