Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 15882 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 314
Thiên phú đánh bài

❊ ❊ ❊

“Minh Tú, cậu không sốt chứ?” Điền Chân Chân đưa tay sờ trán Minh Tú, nghi hoặc hỏi.

Minh Tú gạt tay Điền Chân Chân ra: “Tất nhiên là không.”

“Vậy sao cậu lại muốn mời cái người tên Chu Văn kia làm huấn luyện viên? Chẳng phải cậu nên đánh bại anh ta, để tạo dựng danh tiếng ở học viện Tịch Dương sao?” Điền Chân Chân nói.

“Tớ đã giao thủ với một học sinh do anh ta dạy rồi.” Minh Tú nói.

“Đối thủ của cậu chẳng phải nên là anh ta sao? Sao lại giao thủ với học sinh do anh ta dạy? Kết quả thế nào?” Điền Chân Chân liên tiếp hỏi ba câu.

“Hòa, tớ đã dốc toàn lực cũng không thể thắng nổi, đao pháp của người kia thật sự quá lợi hại.” Minh Tú có chút hưng phấn nói.

Điền Chân Chân và các học sinh học viện Minh Thành đều kinh ngạc. Người mạnh như Minh Tú mà lại chỉ đánh hòa với học sinh do Chu Văn dạy, điều này thật khó tin. Trong mắt họ, Minh Tú nên là tồn tại vô địch mới đúng, sao có thể chỉ hòa với học sinh của Chu Văn? Vậy Chu Văn còn mạnh đến mức nào nữa?

Minh Tú tiếp tục nói: “Học sinh kia cũng chỉ mới học ba buổi huấn luyện riêng của Chu Văn thôi. Theo cậu ta kể, hai ba tháng trước, thực lực của cậu ta còn không đỡ nổi mười chiêu của tớ.”

“Cái gì?” Điền Chân Chân và mấy người kia đều cảm thấy não bộ hơi quá tải.

Chỉ học ba buổi huấn luyện riêng mà đã có thể đánh ngang cơ với Minh Tú, điều này nghe như thần thoại vậy.

“Minh Tú, những gì cậu nói là thật sao?” Điền Chân Chân thực sự không dám tin.

“Không sai được, hạng người như Phong Thu Nhạn nhìn là biết không biết nói dối. Hơn nữa trong bốn học sinh của Chu Văn, cậu ta chỉ xếp cuối cùng, là người yếu nhất.” Minh Tú nói thêm.

“Đây chính là học viện Tịch Dương danh giá sao? Toàn là những quái vật gì vậy chứ!” Đám người Điền Chân Chân đã nghe đến ngẩn ngơ.

Trong mắt họ, học thần Minh Tú vô địch, ở học viện Tịch Dương dường như lại không còn quá nổi bật.

Minh Tú lại rất phấn khích: “Vốn tưởng chỉ là một chuyến đi nhàm chán, không ngờ lại đến đúng nơi rồi. Học viện Tịch Dương quả nhiên không hổ là học viện Tịch Dương, học sinh mạnh ở đây thực sự quá nhiều, cảm giác này thật là tuyệt.”

Trong phòng thí nghiệm của Vương Minh Uyên, chỉ có Chu Văn và Chung Tử Nhã. Hai người đối mặt đánh bài, trên mặt Chu Văn đã dán vài tờ giấy.

Chu Văn vốn đến để hỏi Vương Minh Uyên vài vấn đề về tu hành, nhưng Vương Minh Uyên đi Long Tỉnh vẫn chưa về, nên Chung Tử Nhã đề nghị hai người nhàn rỗi cũng chán, chi bằng chơi bài một chút.

Ban đầu Chu Văn từ chối, đánh bài còn không bằng chơi game.

Nhưng Chung Tử Nhã lại nói, nếu Chu Văn có thể thắng hắn một ván, hắn sẽ tặng Chu Văn một viên kết tinh thân pháp cấp Sử Thi.

Chu Văn tuy không biết đánh bài, nhưng nghĩ bụng đánh bài, mà lại là hai người đánh, tức là ba phần kỹ thuật, bảy phần vận may. Dù kỹ thuật của anh không tốt, nhưng chỉ cần vận may đủ tốt thì nhất định sẽ thắng.

Nhưng không ngờ, Chung Tử Nhã đánh bài chính ngược với anh, chỉ cần ra sai bài là thua. Ba tờ giấy trên mặt Chu Văn đều là do anh đánh sai bài mà thua dán lên.

Chu Văn trước đây cũng từng xem Chung Tử Nhã cùng ba người kia chơi, đại khái cũng biết cách chơi. Nhưng xem là một chuyện, tự mình đánh lại là chuyện khác. Loại bài này rất dễ bị dẫn dắt khiến người ta ra sai bài.

Chung Tử Nhã đánh bài chính, Chu Văn đánh bài ngược. Ví dụ, nếu Chu Văn ra một quân 7, Chung Tử Nhã cần ra bài lớn hơn 8 mới thắng được anh. Nhưng Chu Văn không được ra 9, trái lại phải ra quân bài nhỏ hơn 8 mới được coi là thắng được quân 8 của Chung Tử Nhã.

Cách đánh này rất đặc biệt, Chu Văn lại mới chơi lần đầu, hơn nữa vừa vào đã đánh bài ngược. Chung Tử Nhã vừa đánh bài vừa nói chuyện với anh, khiến Chu Văn rất dễ bị quán tính tư duy đánh bài bình thường làm cho ra sai bài. Ba lần thua đều vì lý do đó, không phải do bài xấu.

Chung Tử Nhã vừa đánh bài vừa cười tủm tỉm nói: “Tiểu sư đệ à, bài ngược này không dễ đánh đâu. Lúc Khương Nghiễn dạy ta và Huệ Hải Phong chơi, bọn ta cũng bị hắn dán không ít giấy đâu. Coi như đệ nộp chút học phí đi.”

“Ta đã biết cách chơi rồi, làm ván nữa.” Chu Văn nói.

“Đệ muốn chơi bao nhiêu ván cũng được.” Chung Tử Nhã cười nói.

Quán tính tư duy của con người không phải dễ dàng thay đổi như vậy. Sống mười mấy năm đều là đánh bài xuôi, đột nhiên bắt anh đánh ngược, rất dễ đánh một hồi là bị lệch hướng.

Năm xưa Chung Tử Nhã cũng phải mất không ít thời gian mới có thể thích ứng hoàn toàn với tư duy đổi ngược chính phản này, Chu Văn muốn thích ứng ngay chắc chắn không dễ.

Huống chi Chung Tử Nhã cứ cố tình nói chuyện với Chu Văn, khiến anh phân tâm suy nghĩ chủ đề, lại càng dễ ra sai.

Hồi Chung Tử Nhã mới học đánh bài, cũng không dám nói chuyện với Khương Nghiễn, hễ phân tâm là sẽ ra sai.

Phải mất một thời gian dài mới có thể vừa đánh bài vừa trò chuyện với Khương Nghiễn. Tình trạng của Huệ Hải Phong cũng tương tự. Người duy nhất có thể vừa bắt đầu đánh chính phản mà đã vừa trò chuyện vừa không ra sai bài, chỉ có Vương Minh Uyên.

Chung Tử Nhã không biết là Vương Minh Uyên đã từng chơi loại bài này hay vì lý do nào khác, dù sao hắn cũng chưa từng thấy Vương Minh Uyên xuất hiện sai lầm khi đánh bài.

Còn người đề xuất cách đánh bài này là Khương Nghiễn, Chung Tử Nhã cũng chưa thấy hắn ra sai bao giờ. Nhưng dù sao cũng là người đề xuất, trước kia chắc hẳn đã chơi rất lâu rồi, điều này cũng không lạ.

Chung Tử Nhã vốn tưởng Chu Văn chắc chắn cần một thời gian để thích ứng, hoặc là sẽ không nói chuyện với hắn, chuyên tâm đánh bài, suy nghĩ từ từ, như vậy cũng có thể tránh sai lầm.

Nhưng Chu Văn không làm vậy, vẫn vừa trò chuyện vừa đánh bài với hắn, tốc độ ra bài cũng là tốc độ bình thường, không cố ý chậm lại để suy nghĩ.

Nhưng bắt đầu từ ván thứ tư, Chu Văn lại không còn mắc sai lầm nữa. Tuy cuối cùng Chu Văn vẫn thua, nhưng đó là do bài của anh xấu, thêm vào đó kỹ thuật ra bài cũng không có gì đặc sắc.

“Thích ứng nhanh vậy sao?” Chung Tử Nhã có chút không tin, lại chơi tiếp với Chu Văn vài ván. Rất nhanh, hắn nhận ra Chu Văn thực sự đã thích ứng rồi. Dù hắn có nói gì với Chu Văn, nói những chủ đề dễ gây phân tâm cỡ nào, cũng không thể khiến Chu Văn ra sai được nữa.

“Tên này có thiên phú về phương diện này, khéo còn mạnh hơn cả ta và Huệ Hải Phong.” Chung Tử Nhã thầm kinh ngạc.

“Không đánh nữa, không đánh nữa, chán thật.” Chung Tử Nhã thấy Chu Văn đã không còn ra sai, hơn nữa kỹ thuật đánh bài dường như ngày càng tốt, thật sự sợ mình sơ sảy bị lật thuyền trong mương, bèn cười xòa nói.

“Chơi thêm hai ván đi, ngươi thua ta không lấy kết tinh của ngươi đâu.” Chu Văn mới vừa bắt nhịp, đang cảm thấy thú vị, tất nhiên không chịu buông tha Chung Tử Nhã.

Chung Tử Nhã bị Chu Văn quấn lấy không còn cách nào, đành phải đồng ý đánh thêm hai ván nữa.

Đến khi Vương Minh Uyên từ chỗ Long Tỉnh đi ra, Chung Tử Nhã và Chu Văn trên mặt đều dán không ít giấy, khiến Vương Minh Uyên hơi ngạc nhiên một chút.

Theo hắn biết, Chu Văn hẳn là lần đầu chơi bài chính phản, vậy mà có thể đánh ngang ngửa với Chung Tử Nhã, xem ra cậu ta có thiên phú rất tốt về phương diện này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:278
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.